Em Chồng L/y Hô/n Đòi Ở Nhà Tôi, Chồng Còn Đuổi Tôi Ra Nhà Trọ…Tôi Chỉ Làm 1 Việc Khiến Họ Choáng Váng
Tôi tên Hương, 32 tuổi, trưởng phòng truyền thông tại Hà Nội. Tôi tự mua căn hộ chung cư hai phòng ngủ ở Cầu Giấy bằng tiền tích góp từ thời sinh viên. Năm 29 tuổi, tôi kết hôn với Quân, một nhân viên văn phòng bình thường, quê Thái Bình. Gia đình anh không có sính lễ, bố mẹ tôi vì thương con gái nên vun vén cho hai đứa. Cưới xong, Quân xách vali về sống trong căn hộ của tôi.
Mọi chuyện bắt đầu khi Thủy, em gái Quân, l/y hô/n và xách vali đến ở nhờ. Tôi mua đồ ăn ngon đón tiếp, nhưng vừa về nhà đã thấy hỗn độn: giày dép bẩn thỉu trên thảm lông cừu, bàn trang điểm của tôi bị lục tung, lọ kem dưỡng bị khoét một mảng lớn, chiếc khăn lụa tơ tằm quý giá nằm nhàu nhĩ dưới sàn dùng để lau chân.
Thủy nằm ườn trên sofa, vỏ nho nhè bừa. Thấy tôi, cô ta chỉ liếc: “Mỹ phẩm của chị hơi nhờn, lần sau mua loại mỏng nhẹ hơn nhé.” Tôi nhẹ nhàng nhắc nhở về việc tôn trọng đồ đạc. Thủy bĩu môi: “Em đang l/y h/ôn, anh Quân bảo lên đây chị dâu sẽ chăm sóc bù đắp.”
Quân bước ra, thay vì chấn chỉnh em gái, anh ta cau mày với tôi: “Em nó đang khủng hoảng, em làm chị thì nhường nhịn một chút.”
Tôi vào bếp nấu mâm cơm truyền thống. Thủy vừa nhìn đã ném đũa: “Chị cho lợn ăn à? Em đau khổ mà chị đãi rau với thịt luộc? Bạn bè em toàn ăn tôm hùm, ít nhất cũng phải thịt bò Mỹ.” Tôi đáp thẳng: “Tiền của chị là mồ hôi nước mắt, không phải để cung phụng yêu sách vô lý.”
Thủy khóc lóc, Quân bắt tôi xin lỗi. Tôi từ chối, bước vào phòng ngủ khóa cửa.
Đêm đó, Quân vào phòng dỗ dành. Anh ta ngập ngừng: “Bố mẹ ở quê nghe tin Thủy ly hôn, khóc cạn nước mắt. Ngày mốt bố mẹ lên phố. Nhưng nhà mình chỉ hai phòng, anh đã xem có phòng trọ gần công ty em, mái tôn, giá rẻ. Hay em dọn ra đó ở tạm vài tháng, nhường nhà cho cả nhà đoàn tụ?”
Tôi ngồi bất động. Tôi đã nhẫn nhịn từ không có sính lễ, đến thái độ trịnh thượng của em chồng, và giờ là đòi chiếm đoạt không gian sống của tôi. Tôi không khóc. Nỗi đau đã chuyển thành sự tỉnh táo lạnh lùng.
Tôi mỉm cười: “Anh nói đúng. Bố mẹ cần một phòng, Thủy cần một phòng. Để bố mẹ già ngủ sofa thì tội lỗi lắm.”
Sáng hôm sau, Quân đưa tôi đến phòng trọ mái tôn chật hẹp, bẩn thỉu, nóng như lò sấy. Anh ta hí hửng trả tiền ba tháng rồi vội vã đi đón bố mẹ.
Tôi kéo vali ra đường, bắt taxi đến công ty điện lực. Tôi trình sổ hồng, yêu cầu cắt điện khẩn cấp vì lý do an toàn. Rồi đến công ty nước sạch, khóa nước. Xong xuôi, tôi đến khách sạn năm sao, đặt phòng hạng sang, gọi bò bít tết và rượu vang.
Chiều hôm đó, Hà Nội nắng nóng 40 độ. Căn hộ tầng 12 hướng tây nam của tôi, không điện, không nước, đóng kín cửa kính, biến thành lò bát quái. Thịt cá từ quê lên bắt đầu ôi thiu. Nhà vệ sinh bốc mùi. Gia đình họ Châu, những kẻ đòi chiếm tổ chim khách, đang bị nhốt trong cơn ác mộng.
11h30 đêm, Quân gọi điện thoại, giọng khản đặc:………….
“Hương, cô ở đâu? Tại sao cắt điện nước? Cô điên rồi sao?”
Tôi bật cười: “Anh Quân, chính miệng anh bảo tôi ra nhà trọ để nhường nhà cho gia đình anh. Tôi là chủ hộ, thích cắt thì cắt, đâu cần báo cáo với kẻ ở nhờ?”
Tôi chặn số anh ta và đi ngủ ngon lành.
Sáng hôm sau, Quân đến công ty tôi, bộ dạng nhếch nhác, mùi cơ thể nồng nặc. Anh ta gào thét giữa sảnh, hòng làm tôi mất mặt. Tôi đứng thẳng, nói to cho mọi người nghe: “Căn nhà do tôi mua trước khi cưới, sổ hồng tên tôi. Gia đình anh không có một đồng sính lễ. Tôi rước anh về ở, vậy mà anh đuổi vợ ra nhà trọ để nhường nhà cho cả nhà. Âm mưu cướp nhà thất bại, anh đến đây làm loạn à?”
Cả sảnh ồ lên. Quân ôm mặt chạy khỏi tòa nhà trong nhục nhã.
Chiều hôm đó, cả gia đình họ Châu phục sẵn ở quảng trường. Bà Cúc ngồi phịch xuống đất, khóc lóc ăn vạ: “Con dâu thâm hiểm, cắt điện cắt nước định bức tử cả nhà!” Ông Bình ra lệnh cho Quân đánh tôi. Anh ta lao tới, nhưng tôi né tránh, hắn ngã chúi xuống đất, khóe miệng tứa máu. Bà Cúc lao vào cào cấu tôi, tôi đẩy tự vệ, bà ngã vào bồn cây.
Tôi gọi công an. Khi cảnh sát đến, tôi trình bày sự việc và đưa hình ảnh sổ hồng. Cảnh sát giải thích rõ hành vi của họ vi phạm pháp luật và yêu cầu họ rời đi.
Tối đó, tôi gọi thợ lắp khóa cửa thông minh nhận diện khuôn mặt, vân tay, có camera và báo động.
Đêm đó, qua camera điện thoại, tôi thấy gia đình Quân lén quay lại, mang búa tạ và xà beng định đập cửa. Hệ thống báo động rú lên, cảnh sát ập đến, bắt trọn tang vật. Quân bị bắt vì tội hủy hoại tài sản, ông Bình, bà Cúc, Thủy bị phạt hành chính. Tôi từ chối hòa giải.
Sau đó, tôi phát hiện trong máy tính bảng cũ của Quân: anh ta đã chuyển 300 triệu tiền tiết kiệm chung cho mẹ xây nhà ở quê, và mua túi xách 20 triệu cho Thủy bằng tiền lương chung. Tôi chụp toàn bộ làm bằng chứng, nộp đơn ly hôn và đòi lại tiền. Quân bị công ty sa thải vì vướng lao lý.
Trước tòa, gia đình họ Châu phải bán miếng đất, vay mượn để trả đủ 300 triệu cho tôi. Tôi ký đơn ly hôn, kết thúc mọi thứ.
Hai tháng sau, tôi bán căn hộ cũ, mua một căn mới ven Hồ Tây. Những kẻ từng nghĩ mình có thể chiếm đoạt tài sản của tôi đã phải trả giá đắt. Còn tôi, đã học được bài học: lòng tốt cần có giới hạn. Người phụ nữ cần làm chủ kinh tế và biết đứng lên bảo vệ chính mình.





