Tôi Làm Lính Đặc Nhiệm Suốt 7 Năm, Nghe Tin Chị Gái Bị Bắt Nạt Tôi Trở Về Trong Đêm. Tên Cầm Đầu Nói: “Thủ trưởng, sao anh lại ở đây?”

Tôi Làm Lính Đặc Nhiệm Suốt 7 Năm, Nghe Tin Chị Gái Bị B/ắt N/ạt Tôi Trở Về Trong Đêm. Tên Cầ/m Đầu Nói: “Thủ trưởng, sao anh lại ở đây?”
Tôi đã 30 tuổi, mang hàm Đại úy, chỉ huy một đội đặc nhiệm phòng chống m/a tú/y. Nhưng ở quê nhà, trong mắt bà con tròm xóm, thằng Hải đi lính mười mấy năm không thấy về, chắc làm ăn thấ/t b/át hoặc dí/nh vào t/ệ n/ạn xã hội. Vài người á/c miệng bảo tôi trố/n n/ợ. Chị tôi nghe được chỉ cúi mặt lau bàn, tuyệt đối không đáp lời phân bua.
Chị tôi tên Mai, năm nay 33 tuổi. Từ ngày bố mẹ qu/a đ/ời, chị ở vậy lo hương khói và gồng gánh quán cơm bình dân ven quốc lộ. Quán rộng chừng 40 mét vuông, kê chục bộ bàn ghế nhựa xanh đồng bộ. Hàng ngày chị bán đủ thứ từ cơm phần, phở bò đến trà đá, phục vụ chủ yếu cho cánh tài xế xe tải chạy tuyến Bắc Nam. Sáng nào chị cũng dậy từ 4 giờ, bật bếp than, vo gạo, th/ái th/ịt. Nồi thị/t kho tàu lúc nào cũng đun lử/a nhỏ cho miếng thịt mềm d/ục. Giá cả lại phải chăng, chỉ 30.000 đồng một suất ăn no bụng.
12 năm trước, tôi vừa tròn 18 tuổi, làm đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày tiễn tôi ra trạm giao quân, chị dúi vào đáy ba lô mấy phong lương khô cùng 200.000 đồng tiền lẻ bọc nilon. Nhờ nỗ lực rèn luyện, tôi thi đỗ trường sĩ quan lục quân. Tốt nghiệp, tôi mang hàm Thiếu úy nhận lệnh lên biên giới. Rồi tôi được tuyển vào lực lượng đặc nhiệm. Tính từ ngày rời vòng tay chị đến nay đã 12 năm, tôi biền biệt trên vùng biên ải, chưa một lần xin phép về thăm nhà.
Tôi giấu kín chiếc thân phận Đại úy và chức vụ đội trưởng đặc nhiệm. Tính chất công việc bảo mật và hiểm nguy thường trực buộc tôi phải giấu gia đình, tránh để chị lo lắng hoặc bị các tổ chức tộ/i phạ/m dò la tung tích tr/ả th/ù. Nhưng tôi vẫn gửi thư về, mỗi năm một hai bức. Bức gần nhất cách đây 10 tháng, tôi kể chuyện đơn vị nuôi lợ/n rừng lai, dặn chị giữ sức khỏe lúc giao mùa. Tuyệt nhiên không nhắc một chữ về những đêm hành quân luồn rừng, phục kích bọn buôn m/a tú/y có v/ũ tra/ng.
Rồi mảnh đất ven quốc lộ nhà tôi rơi vào tầm ngắm của dự án. Mấy tay buôn đất thay nhau vào quán gạ gẫm mua lại. Chị tôi cương quyết từ chối: “Đất đai tổ tiên để lại, bán đi rồi lấy chỗ nào cho em trai về lập nghiệp.”
Kẻ cầm đầu là Long, con trai một giám đốc bất động sản. H/ắn đích thân lái xe bán tải đen bóng đến, đưa ra giá 500 triệu cho mảnh đất 200 mét vuông mặt đường quốc lộ – chưa bằng 1/3 giá thị trường. Chị từ chối, hắn cho đàn em vào quán qu/ậy ph/á, đổ nước mỡ xuống sàn, đu/ổi khách, ném r/ác vào hiên nhà. Chị nh/ẫn nh/ịn, không b/áo côn/g a/n vì sợ bọn chúng tr/ả th/ù.
Bác Toàn, tổ trưởng dân phố, chứng kiến toàn bộ. Đêm đó, bác gọi điện cho tôi qua số máy bàn của đơn vị. Tôi vừa kết thúc chuyến tuần tra đêm bốn tiếng đồng hồ trong mưa phùn. Nghe tin chị bị uy hi/ếp, tôi xin phép chỉ huy trưởng, nhận giấy đi đường 10 ngày, mượn xe UAZ469. Đường từ đồn về nhà hơn 350 cây số đèo dốc. Tôi lái suốt đêm, đến 5 giờ sáng thì tới nơi.
Tôi đỗ xe cách quán 50 mét, quan sát. Long mang theo bốn gã đàn em, lần này còn móc thêm cọc tiền 500 ngàn. Hắn đập bàn, d/ọa sẽ gọi xe ủi đến san phẳng quán. Chị x/é toạc hợp đồng, vò nát ném vào ngực h/ắn. Long tức giận vung tay định tá/t chị.
Đúng lúc đó, tôi lao vào, gạt phăng cánh tay hắn, hích vai đẩy hắn ngã vào tường. Tôi đứng chắn trước mặt chị. Bốn gã đàn em lao vào, nhưng tôi hạ gục chúng trong chưa đầy một phút bằng các đòn khóa khớp và gạt đỡ. Long gọi điện cho Sơn – giám đốc công ty bảo vệ – huy động xe xuống. Hai xe khách chở hơn 20 nhân viên bảo vệ, tay cầm g/ậy cao su, bao vây quán.

Tôi đứng im, khoanh tay. Người chỉ huy là Sơn bước xuống xe với cái chân thọt, dáng đi tập tễnh. Nhưng khi Sơn nhìn thấy tôi, hắn ch/ết đứ/ng. Điếu thuốc rơi khỏi tay……………..

Mời quý ƌọc giả ƌọc phần PHẦN 2 củɑ câu chuyện dưới phần Ьình luận ƌầu tiên
👇👇👇
Tôi nhìn vào cái chân thọt của hắn, nhận ra ngay – đó là người lính trinh sát tôi từng cứu năm xưa.
Sơn đứng đó, bàng hoàng. Tôi nhớ lại cái ngày ấy – lúc tôi còn là Thượng úy, chỉ huy tổ công tác đánh án ma túy ở rừng biên giới. Sơn là binh nhất trinh sát nhiệt huyết, con trai gia đình giàu có tình nguyện đi lính. Trong trận phục kích, cậu ta bị trúng đạn hoa cải vào bắp đùi phải. Tôi tự mình cõng cậu ta chạy qua làn đạn, dùng dây garô cầm máu, đưa về tuyến sau. Cậu ta sống nhưng chân phải mang thương tật vĩnh viễn, buộc phải giải ngũ.
Năm xưa, tôi là đội trưởng cõng cậu ta chạy thoát khỏi địa ngục. Hôm nay, cậu ta đứng trước mặt tôi với tư cách một gã giám đốc giang hồ đi đàn áp dân lành. Tôi chỉ tay xuống cái chân thọt của hắn: “Mày từng đổ máu vì đất nước, vì nhân dân. Vậy mà bây giờ mày đi làm tay sai cho bọn cướp đất? Mày quên mất mình từng là một người lính à?” Sơn nghe xong, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn quay sang tát thẳng vào mặt thằng đàn em định đánh tôi, hét lên giải tán toàn bộ lực lượng. Hai mươi nhân viên bảo vệ răm rắp lên xe rút lui.
Long bơ vơ, cố hù dọa kiện tụng. Tôi đưa điện thoại cho hắn xem camera đã ghi lại toàn bộ hành vi đập phá. Tôi đọc điều 143 và 170 Bộ luật Hình sự, cho hắn lựa chọn: bồi thường và viết cam kết, hoặc tôi nộp đơn lên công an. Long cúi đầu nhận sai, bồi thường 30 triệu đồng tiền bát đĩa vỡ, và tự tay viết giấy cam kết không bao giờ quấy nhiễu gia đình tôi.
Hắn cầm tờ giấy cam kết run rẩy, ký tên rồi lên xe bỏ chạy. Sơn xin lỗi tôi, hứa chấn chỉnh lại công ty, rồi bắt taxi rời đi. Quán cơm trở lại yên bình.
Tôi ngồi xuống, kéo ghế đối diện chị. Chị nhìn lon Đại úy trên vai tôi, nước mắt lăn dài. Tôi kể cho chị nghe tất cả: công việc đặc nhiệm, những chuyên án ma túy, lý do phải giấu gia đình. Chị khóc, vuốt những vết sẹo trên cánh tay tôi, trách móc vì giấu giếm. Nhưng trên môi chị đã nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Bác Toàn và bà Tư sang thăm. Bác vỗ vai tôi, khen tác phong người lính. Bà Tư vào bếp phụ chị nấu bữa cơm đoàn viên. Chị tự tay đi chợ, xào thịt bò cần tây, luộc thịt ba chỉ, nấu canh cua mùng tơi. Mùi thức ăn thơm nức cả gian nhà, mang theo hương vị gia đình thân thuộc mà tôi khao khát suốt 12 năm ăn cơm tập thể.
Trong bữa cơm ấm cúng, tôi rút từ ba lô ra tờ quyết định điều động công tác. Tôi đọc cho chị nghe: tháng sau tôi sẽ nhận nhiệm vụ tại Ban Tác chiến thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh, cách nhà chỉ 30 cây số. Cuối tuần tôi có thể về thăm chị thường xuyên. Chị bật khóc vì vui, gắp miếng thịt ba chỉ bỏ vào bát tôi.
Nắng buổi chiều hắt qua khe cửa sắt, chiếu sáng tấm ảnh gia đình cũ treo trên tường. Khung cảnh đánh dấu một khởi đầu mới bình yên cho hai chị em tôi sau những sóng gió đã qua. Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của một người lính, và giờ đây, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ của một người em trai – bảo vệ mái ấm gia đình cho đến cuối đời.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!