7 năm Sau Ly Hôn – Cô Vợ Thiếu Tá Dẫn 2 Con Trở Về Dự Đám Cưới Chồng Cũ Khiến Tất Cả Sững Sờ

7 năm Sau L/y Hôn – Cô Vợ Thiếu Tá Dẫn 2 Con Trở Về Dự Đám Cưới Chồng Cũ Khiến Tất Cả Sữ/ng S/ờ…..

Chiếc xe Maybach màu đen bóng loáng dừng lại trước cổng trung tâm tiệc cưới. Cánh cửa mở ra, tôi bước xuống với bộ váy dạ hội đen huyền bí, đôi giày cao gót đỏ rực. Sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, hai đứa con trai sinh đôi bảy tuổi của tôi trong bộ vest đuôi tôm chỉnh tề, tay nắm chặt tay tôi.
Cả hội trường im bặt. Tiếng nhạc tắt ngấm, mọi ánh mắt đổ dồn. Nam – chồng cũ tôi – đứng ch/ết trân trên sân khấu, ly rư/ợu rơi vỡ tan. Bà Phượng tay run, ly rượ/u đổ cả ra áo dài nhung đỏ. Tuyết, cô dâu mới, mặt cắt không còn giọt máu. Không ai ngờ người phụ nữ bị họ đuổi bảy năm trước lại xuất hiện lộng lẫy thế này.
Tôi dắt hai con về phía bà Phượng, tiếng giày cao gót gõ xuống nền đá hoa cương nghe đanh thép và uy lực. Mọi người tự động dạt sang hai bên nhường lối. Tôi dừng lại trước mặt bà, nở nụ cười nhẹ nhưng ánh mắt sắc lạnh.
“Chào bác, đã lâu không gặp. Nghe tin thiếu tá Nam cưới vợ, mẹ con cháu không mời mà đến. Bác không phiền chứ?”
Bà Phượng mặt xám ngoét, miệng lắp bắp không thành tiếng. Tôi quay sang hai con, giọng dịu dàng: “An, Bình, chào bà nội đi con.”
Hai đứa trẻ khoanh tay, đồng thanh rõ ràng: “Chúng cháu chào bà nội ạ.”
Tiếng chào lanh lảnh vang khắp hội trường. Khách khứa xôn xao, bắt đầu xì xào. Nam lao xuống khỏi sân khấu, mắt đỏ hoe: “Quỳnh, hai đứa là con anh sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh nghĩ sao? Hay lại muốn xem ADN như lời mẹ anh bảo tôi đi hoang mang?”
Câu nói nhắc lại nỗi đau bảy năm trước khiến Nam cúi gằm mặt hổ thẹn. Anh nhìn hai đứa – bản sao hoàn hảo của anh từ sống mũi cao đến đôi lông mày rậm. Bé An nhìn anh với ánh mắt tò mò, Bé Bình núp sau lưng tôi.
Bảy năm trước, tôi bị đu/ổi khỏi nhà trong đêm mưa bão. Hôm ấy là ngày d/ỗ bố chồng, tôi đi chợ từ sáng sớm, bụng dưới nhâm nhẩm đau nhưng không dám kêu than. Với bà Phượng, con dâu dù tốt đến mấy cũng là người dưng ăn bám. Sáng nào bà cũng gọi tôi dậy từ 5 giờ để đi chợ. Tiếng dép lẹt xẹt của bà trên cầu thang là báo hiệu một ngày hành xá/c của tôi bắt đầu.
Trong bữa cơm dỗ hôm đó, bác gái họ khen món nem tôi rán. Bà Phượng lập tức chặn họng: “Ôi dào bác cứ khen nó lại phồng mũi. Cái nem này là tôi phải chỉ tay năm ngón nó mới làm được. Con dâu nhà này vụng th/ối vụng n/át, được mỗi cái mặt tiền.” Cả mâm cười ồ. Nam cười trừ, gắp cho mẹ miếng th/ịt gà. Anh không nhìn sang tôi lấy một lần.
Đỉnh điểm là tối đó khi khách đã về hết. Tôi đang dọn dẹp đống bát đĩa thì bà Phượng hốt hoảng chạy xuống, tay cầm một phong bì thư. Bên trong là giấy vay nợ từ hồi sinh viên của một người bạn cũ từng theo đuổi tôi.
Bà gào lên: “Đấy, nó vẫn thư từ với trai, lại còn tiền nong. Có khi đứa trong bụng cũng không phải cháu nhà này!”
Tôi ngước nhìn Nam cầu cứu. Anh đứng chôn chân, mắt đỏ vì rư/ợu và sự nghi ngờ bị mẹ gieo rắc: “Em giải thích đi. Sao giấu anh?”
“Im!” Bà Phượng hét. “Nam, một là bỏ nó, hai là mẹ ch/ết. M/ày chọn đi!”…………….
Mời quý ƌọc giả ƌọc phần PHẦN 2 củɑ câu chuyện dưới phần Ьình luận ƌầu tiên
👇👇👇
Nam bối rối, rồi quay lưng: “Em về nhà ngoại đi, để mẹ bình tĩnh.”
Tôi cười chua chát. Đàn ông bình yên thì ai cũng là quân tử, đến lúc sóng gió mới biết ai hèn nhát núp váy mẹ.
“Được, tôi đi. Nhưng anh nhớ ngày này. Anh không đu/ổi tôi, tôi tự đi. Đừng bao giờ hố/i hậ/n.”
Tôi thu dọn vài bộ quần áo, tháo nhẫn cưới đặt ngay ngắn trên bàn. Lúc đi ngang phòng khách, bà Phượng vẫn ngồi đắc thắng. Bà nghĩ mình đã chiến thắng.
Trời đổ mưa. Tôi kéo vali ra cổng, người ướt sũng, nước mắt hòa nước mưa. Đặt tay lên bụng, tôi thì thầm: “Con ơi, chỉ mẹ con mình thôi. Mẹ sẽ khiến họ h/ối h/ận.”
Nam trên tầng hai nhìn xuống, định lao xuống giữ tôi. Nhưng tiếng mẹ vọng: “M/ày mà bước ra, đừng gọi tao là mẹ!” Anh khựng lại. Và cứ thế anh mất tôi, mất con, vì sự hèn nhát.
Bảy năm nuôi con một mình, tôi thức trắng đêm vì tiếng khóc, nhịn ăn để dành sữa. Nhưng tôi vượt qua. Từ bán online nhỏ lẻ, tôi mở công ty thực phẩm sạch. Giờ tôi là giám đốc, hai con ngoan ngoãn thông minh, là động lực sống của tôi.
Bây giờ, trước mặt đám đông, tôi bình thản nói với Nam đang quỳ: “Tôi đến không phải phá đám. Tôi trả lại sự thật – người đàn bà bị đuổi đã nuôi con anh nên người.”
Tôi nhìn thẳng: “Anh không cần lo. Tiền tôi đủ mua chục đám cưới thế này. Tôi đến cho anh thấy cái phúc anh đánh mất. Hai đứa con này lớn lên không cần bố như anh. Bát nước đổ rồi, đừng mong hốt lại.”
Quay sang bà Phượng, tôi đặt phong bì dày cộp: “Tiền nuôi con bảy năm, tôi không cần anh góp một xu. Từ nay mẹ con tôi và gia đình anh, nước sông không phạm nước giếng.”
Nam gục đầu khóc nấc. Thiếu tá chỉ huy trăm quân, giờ thất bại trước vợ cũ và con. Tôi cúi xuống hôn trán hai con, thì thầm: “Xong rồi, về thôi.” Chúng tôi quay lưng, bỏ lại đám cưới hỗn độn, chồng hối hận và bà mẹ chồng nước mắt.
Những năm sau, bà Phượng ốm liệt giường, luôn gọi tên cháu. Nam và Tuyết ly hôn, anh sống cô độc trong nhà rộng, đêm đêm ngắm ảnh con trên báo mà không dám đến. Họ trả giá đắt cho sự khắc nghiệt và nhu nhược.
Còn tôi, cuộc sống nở hoa. Tôi không đi bước nữa, dành tình yêu cho con và làm thiện nguyện, giúp những phụ nữ như tôi năm xưa.
Cuộc đời công bằng. Gieo nhân nào, gặt quả nấy. Gia đình Nam vì coi thường vợ Tào Khang, mất cả. Tôi, người tưởng mất tất cả, lại tìm thấy hạnh phúc từ nỗ lực và yêu thương. Giá như Nam bản lĩnh hơn, giá như bà Phượng bao dung hơn, kết cục đã khác. Nhưng đời không có “giá như”. Đó là bài học cho những ai đang có người thương bên cạnh: đừng để nghi ngờ và nhu nhược đánh mất họ, vì có những tổn thương thời gian không thể xóa nhòa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!