Tư/ởng Vợ Theo Đại Gia, Tôi Cắ/m Đ/ầu Ki/ếm Tiền 20 Năm – Đến Khi Đám Tang Mới Biết Sự Thật Quá Muộn…..
Tôi từng nghĩ mình đã chiến thắng tất cả. Từ một kỹ sư nghèo, tôi đã xây dựng một tập đoàn bất động sản. Tôi có tiền, có địa vị, có quyền lực. Nhưng khi điện thoại reo lên từ một số lạ ở Việt Nam báo tin Thu Hà qua đời, tôi nhận ra mình chưa từng thắng được gì cả.
20 năm trước, tôi rời Việt Nam với một chiếc vali cũ, lời hứa sẽ trở về mua cho vợ con một căn nhà tử tế. Thu Hà đứng trước cửa bế Nam, vẫy chào tôi. Nhưng tám tháng sau, tôi nhận được lá thư ly hôn. Cô viết cô có người khác. Rồi tôi nhận bức ảnh Thu Hà và Nam bước xuống từ chiếc xe sang trọng của một người đàn ông lịch sự. Tôi tin rằng cô đã phản bội tôi.
Suốt 20 năm, tôi dùng cơn hận ấy để xây dựng sự nghiệp. Tôi làm việc 16 tiếng mỗi ngày, không về Việt Nam, không tìm kiếm, không hỏi han. Tôi muốn trở thành người mà cô sẽ hối hận vì đã bỏ rơi.
Giờ đây, đứng trước căn nhà nhỏ cuối con ngõ, tôi không tin vào mắt mình. Không biệt thự, không xe sang, không người hầu. Chỉ có một căn nhà cũ kỹ, mái tôn bạc màu, trước cửa treo giải vải tang trắng và tấm bảng: “Thu Hà”.
Tôi bước vào. Một chàng trai gầy gò đang quỳ bên linh cữu, đầu quấn khăn tang. Cậu quay lại. Tôi thấy vết sẹo nhỏ bên chân mày trái – vết sẹo Nam có từ khi ngã xe năm hai tuổi.
“Chú tìm ai ạ?” Nam hỏi.
“Tôi là Khải. Trần Minh Khải. Bố của con.”
Nam nhìn tôi rất lâu rồi bật cười ca/y đắ/ng: “Thì sao? Ông có biết mẹ tôi nằm ở đây bao lâu rồi không? Ba ngày. Trước đó bốn tháng trong bệnh viện. Ông có biết tôi đã làm gì suốt bốn tháng đó? Ban ngày đi làm, tối vào viện chăm mẹ. Nửa đêm mẹ đau, tôi chạy gọi bác sĩ. Sáng hôm sau lại đi làm. Có những hôm tôi ngủ chưa được hai tiếng. Có những ngày trong túi tôi chỉ còn vài chục nghìn.”
Nam đứng dậy, bước về phía tôi: “Ngày tôi vào lớp một, những đứa trẻ khác có bố đưa đến trường, còn tôi chỉ có mẹ. Ngày mẹ tôi ng/ất giữa chợ vì làm việc quá sức, ông ở đâu? Ngày mẹ tôi phát hiện b/ị bện/h, ông ở đâu?” Tôi không thể trả lời. Nam nhìn bộ vest của tôi: “Ông sống tốt nhỉ. Ông đến muộn 20 năm rồi.”
Trước khi rời đi, Nam đặt trước mặt tôi một phong thư cũ: “Của ông.” Tôi nhận ra nét chữ của Thu Hà. Tôi mở ra:
“Anh Khải, nếu anh đang đọc lá thư này, có lẽ em đã không còn trên đời. Anh từng nghĩ em ph/ản bộ/i anh. Em biết. Bởi vì chính em là người đã khiến anh tin như vậy. Nhưng anh Khải, em chưa từng có người đàn ông nào khác. Từ ngày lấy anh đến tận những năm cuối đời, em chưa từng phả/n b/ội anh.”
Tôi đọc đi đọc lại. Mọi thứ s/ụp đ/ổ. Người đàn ông trong bức ảnh là ông Hoàng, chủ doanh nghiệp nơi tôi từng làm. Ông ta đã tìm đến Thu Hà, nói tôi gây ra sai sót kỹ thuật, có thể phải ngồi t/ù. Ông ta bảo cô phải l/y hô/n, phải khiến tôi tin cô có người khác, nếu không tôi sẽ b/ị b/ắt. Thu Hà không hiểu gì về pháp luật. Cô chỉ biết không muốn tôi phải ngồi t/ù. Cô đã viết thư tuy/ệt tìn/h, ký đơn l/y h/ôn, đổi số điện thoại, rời khỏi căn nhà cũ. Cô làm tất cả để tôi hậ/n cô, để tôi không quay về. Và cô đã đúng. Tôi không quay về.
Nhưng có một chuyện cô chưa từng nói. Ngày tôi rời Việt Nam, cô đã có th/ai. Tôi đọc tiếp:
“Ngày anh rời Việt Nam, em đã có th/ai. Em định nói với anh, nhưng ngày anh nhận được hợp đồng sang Singapore, anh vui lắm. Anh nói sẽ mua nhà, sẽ cho Nam đi học trường tốt. Anh còn nói sau này nếu có thêm một đứa con gá/i, anh sẽ mua cho con thật nhiều váy đẹp.”
Tôi không thể đọc tiếp. Thu Hà đã mang th/ai con gái tôi khi tôi rời đi. Cô một mình si/nh co/n, một mình nuôi dưỡng. Tôi lật sang trang cuối:……………
HẾT PHẦN 1
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên
“Em bé của chúng ta tên là An. Con sinh ra yếu lắm. Bác sĩ phát hiện con bị bệnh tim bẩm sinh. Nếu được phẫu thuật sớm, con có thể sống. Nhưng em không có tiền. Em đã viết thư cho anh, 17 lá. Em xin anh cứu con. Em nói chỉ cần anh cứu con, sau đó anh muốn hận em thế nào cũng được. Nhưng những lá thư ấy đều bị trả lại, với dòng chữ: ‘Người nhận từ chối nhận thư.'”
Tôi nhắm mắt. Tôi chưa từng từ chối nhận bất kỳ lá thư nào.
Nam đưa tôi ra sau nhà. Trước mắt tôi là một ngôi mộ nhỏ bằng xi măng đã cũ, trên bia chỉ có một ngày sinh và một ngày mất: 19 năm trước. “Em gái tôi,” Nam nói. “Mẹ đặt tên em là An.” Tôi quỳ xuống trước mộ con gái. Tôi chưa từng biết con tồn tại. 20 năm, tôi có tiền, có quyền, nhưng con gái tôi đã chết vì bệnh tim khi mới vài tháng tuổi, vì những lá thư cầu cứu của mẹ nó chưa bao giờ đến tay tôi.
Nam đưa tôi xem 17 phong thư. Tất cả đều có dòng chữ màu đỏ: “Người nhận từ chối nhận thư.” Tôi nhìn kỹ nét chữ. Tôi biết nét chữ này. Tôi đã nhìn thấy nó hàng nghìn lần trong suốt 20 năm. Lê Quang Vinh, người trợ lý thân tín của tôi. Tôi nhớ lại: 20 năm trước, Vinh từng nói: “Anh về làm gì? Vợ anh có người khác rồi. Ở lại đây, chúng ta làm lại từ đầu.” Vinh đã giữ tất cả những lá thư của Thu Hà. Ông ta biết con gái tôi đang bệnh, biết Thu Hà cầu cứu, nhưng vẫn im lặng. Vì nếu tôi trở về, công ty mà ông ta mơ ước xây dựng cùng tôi có thể không bao giờ tồn tại.
Tôi ngồi trong căn nhà nhỏ của Thu Hà, nhìn 17 lá thư. Tôi có thể khiến Vinh mất tất cả chỉ trong một ngày. Tôi có luật sư, có tiền, có quyền lực. Nhưng tôi nhìn Nam, cậu con trai vừa mất mẹ. Và tôi nhìn lá thư cuối cùng của Thu Hà:
“Anh Khải, em đã mất gần cả đời vì một lời nói dối. Em không muốn anh mất phần đời còn lại vì lòng thù hận. Anh đã mất An, anh cũng đã mất em, nhưng anh vẫn còn Nam. Em chỉ xin anh một chuyện, đừng để Nam mất cả cha.”
Tôi quyết định giao toàn bộ bằng chứng cho pháp luật. Tôi không dùng tiền để trả thù, không biến phần đời còn lại thành một cuộc săn đuổi. Tôi ở lại căn nhà nhỏ. Nam không gọi tôi là bố, nhưng tôi ở lại. Tôi tự sửa mái nhà, tự nấu cơm. Tôi học cách làm cha từ những điều nhỏ nhất.
Một năm sau, ngày dỗ đầu của Thu Hà, tôi đứng trước mộ bà. Tôi đặt bó hoa xuống và nói: “Hà, anh xin lỗi. Có lẽ anh sẽ nhớ em đến hết đời.” Tôi định quay vào nhà. Một giọng nói vang lên phía sau: “Bố.” Tôi đứng sững, không dám quay đầu. Rồi giọng nói ấy lại vang lên: “Bố, vào nhà thôi, trời sắp mưa.” Tôi chậm rãi quay lại. Nam đang đứng cách tôi vài bước. Cậu bước đến gần và ôm tôi. Lần đầu tiên sau 20 năm.
Tiếng “bố” ấy tôi đã phải đánh đổi bằng cả cuộc đời của vợ, bằng sự sống của con gái, bằng 20 năm xa cách. Không có tiền bạc nào mua được. Tôi chỉ có thể ở lại và từng ngày chứng minh rằng lần này tôi sẽ không rời đi nữa.
Căn nhà vẫn cũ, mái nhà đã không còn dột. Và sau hơn 20 năm, nơi ấy lại có một gia đình, không còn trọn vẹn như xưa, nhưng đủ để một người cha và một người con bắt đầu phần đời còn lại cùng nhau.





