Cái nắng trưa gay gắt như thiêu đốt da thịt tôi. Đôi giày vải cũ sờn rách kêu cót két trên vỉa hè nóng bỏng. Tay tôi vẫn run run sau khi vừa ký xong tờ ly hôn. Vũ đứng cách đó vài mét, ném điếu thuốc lá đang cháy dở vào mặt tôi, khẩy cười man rợ:
“Giờ mày trắng tay rồi, đồ vô dụng. Thử xem xã hội này có chỗ cho con đàn bà không gia thế, không tiền bạc, không nghề nghiệp như mày không?”
Hắn phả khói thuốc dày đặc vào mặt tôi, ánh mắt khinh miệt như đang nhìn một món đồ hỏng. Mười năm địa ngục vừa khép lại bằng một chữ ký khô khốc. Nhưng tự do lại đè nặng lên vai tôi hơn cả những trận đòn hắn từng giáng xuống.
Tim tôi đập thình thịch. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?
Mười năm trước, tôi là cô gái mồ côi được bà Lan nhận nuôi. Cuộc sống nghèo khó, tôi gặp Vũ – một chàng trai “có tương lai”. Hắn ngọt ngào, hứa hẹn tương lai tươi sáng. Tôi tin. Chúng tôi cưới nhau. Nhưng hôn nhân nhanh chóng biến thành địa ngục. Hắn đánh tôi vì cơm muộn năm phút, vì tôi nhìn “láo liên”, vì hắn say rượu. Tôi trở thành cái bóng trong chính căn nhà mình, nấu ăn, giặt giũ, chịu đựng trong im lặng.
Mỗi đêm, tôi trốn vào thế giới riêng bằng những bản vẽ thiết kế trang sức trên tờ lịch cũ. Đó là ngọn lửa nhỏ giữ tôi khỏi phát điên. Tối qua, 2 giờ sáng, Vũ say xỉn về nhà, tìm thấy cuốn sổ phác thảo giấu dưới gối. Hắn không xé. Hắn đốt. Hắn túm tóc tôi, dí mặt tôi sát ngọn lửa bếp ga, cười man rợ:
“M/ày nghĩ mày là nghệ sĩ à? Thứ rác rưởi như mày chỉ xứng ở xó bếp!”
Những giấc mơ của tôi cháy thành tro đen, bay lả tả trên sàn nhà bẩn thỉu. Lúc đó, tôi biết mình phải thoát khỏi. Sáng nay, tôi ký ly hôn, không đòi một đồng, chỉ muốn tự do.
Nhưng tự do lại mang theo nỗi tuyệt vọng. Vũ đứng cười khẩy, chờ tôi sụp đổ. Tôi đếm 45.000 đồng trong túi, đầu óc quay cuồng: Đi đâu bây giờ? Nhà trọ? Hay lang thang đến kiệt sức?
Đúng lúc ấy, hai chiếc xe sang đen bóng loáng dừng lại trước tòa. Xe cảnh sát hộ tống theo sau. Một người đàn ông trung niên bước xuống, giọng khàn đặc nhưng đầy xúc động:………….
HẾT PHẦN 1
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên
“Chúng tôi đã tìm con 30 năm. Con là Phạm Thị Hoan, con gái ruột của chúng tôi, bị bắt cóc ngay sau khi sinh.”
Bà Nga – vợ ông – lao tới, nước mắt giàn giụa, run rẩy chỉ vào vết sẹo mờ trên dái tai trái tôi: “Vết sẹo này… giống hệt của mẹ con.”
Ký ức ùa về như cơn lũ. Cơn đau nhói khi bị giật hoa tai sơ sinh trong bệnh viện. Lời dối trá của mẹ nuôi về “ngã”. Tôi run lẩy bẩy, bàn tay chai sần chạm vào tai mình. Mọi thứ sụp đổ. Không phải ly hôn, không phải Vũ, mà là một sự thật kinh hoàng: tôi là người thừa kế tập đoàn PHT khổng lồ.
Vũ đứng chết trân cách đó vài mét, mặt cắt không còn máu. Chiếc điện thoại của hắn reo inh ỏi, tên “Mi yêu” nhấp nháy. Hắn run rẩy, điện thoại rơi xuống vỉa hè vỡ tan. Giấc mơ bán nhà tập thể lấy tiền mua chung cư cho nhân tình tan vỡ hoàn toàn. Hắn vừa vứt bỏ người thừa kế PHT – đế chế bất động sản và kim loại quý mà hắn từng tôn thờ.
Tôi được dìu lên xe. Ghế da mềm mại, mùi nước hoa đắt tiền, im lặng đến ngạt thở. Bà Nga nắm chặt tay tôi, nước mắt rơi nóng hổi: “Con gái mẹ… mẹ xin lỗi vì đã để con chịu khổ 30 năm.” Ông Phát – bố tôi – siết chặt tay ghế, giọng lạnh như thép gọi luật sư: “Điều tra toàn bộ Vũ. Mọi giao dịch, bạo lực gia đình, nhân tình. Tôi muốn bản báo cáo trước 9 giờ sáng mai.”
Quyền lực ấy quá lớn, khiến tôi sợ hãi. Tôi vừa thoát khỏi nắm đấm của Vũ, lại rơi vào một thế giới xa lạ đầy luật lệ và kỳ vọng.
Tại trụ sở công an, xét nghiệm ADN xác nhận. Tôi là con gái họ. 30 năm bị bắt cóc bởi y tá bệnh viện. Cuộc sống của tôi – từ khu tập thể cũ nát đến những trận đòn – hiện ra qua hồ sơ. Ông Phát siết chặt tay ghế đến trắng bệch. Bà Nga khóc không ngừng.
Họ đưa tôi về biệt thự. Quần áo mới, phòng riêng sang trọng. Nhưng tôi vẫn run rẩy mỗi đêm. Ký ức về ngọn lửa bếp ga và những cái tát vẫn ám ảnh. Tôi nhìn thành phố từ ban công, gió mát thổi qua, nhưng lòng vẫn nặng trĩu.
Vũ bị điều tra triệt để. Hắn mất hết: hợp đồng, tín dụng, danh dự. Hắn quỳ gối van xin qua điện thoại, nhưng tôi không nghe. Tôi từng là đồ vô dụng trong mắt hắn. Giờ hắn mới là kẻ không còn chỗ đứng.
Những ngày sau, tôi học cách sống trong thế giới mới. Thiết kế trang sức – đam mê bị dập tắt – giờ được nuôi dưỡng. Nhưng lòng tôi vẫn day dứt. Tôi nhìn thành phố từ ban công biệt thự, gió mát thổi qua, nhưng ký ức về 45.000 đồng trên vỉa hè và nụ cười khẩy của Vũ vẫn ám ảnh. Tự do đến quá đột ngột, quyền lực quá nặng nề. Tôi không còn là nạn nhân, nhưng cũng chưa phải là người thừa kế thực sự. Chỉ là một người phụ nữ từng tan vỡ, đang cố gắng hàn gắn những mảnh ghép.





