Lên Trao Quà Cưới Cho Nhân Viên, Ch/ủ Tị/ch Ng/ã Qu/ỵ Khi Nhận Ra Mẹ Cô Dâu Chính Là Vợ Thấ/t L/ạc 26 Năm!
Tôi đứng trên sân khấu, tay run run cầm chiếc hộp nhung đỏ, ánh đèn chói lòa từ trên cao chiếu xuống khiến mắt tôi cay xè. Dưới kia là hàng trăm vị khách đang vỗ tay rầm rộ, tiếng cười nói rộn ràng hòa quyện với giai điệu nhạc đám cưới vui tươi. Hải An – cô nhân viên mà tôi luôn coi như con gái ruột – đang mỉm cười hạnh phúc rạng rỡ bên chú rể Đức. Tôi định trao món quà cưới đặc biệt cho cô, nhưng rồi… tôi nhìn thấy bà Lan bước lên từ phía nhà gái.
Tim tôi như ngừng đập. 26 năm. 26 năm trời tôi lật tung cả đất nước để tìm vợ con, và giờ đây, người phụ nữ đang bước lên sân khấu trong chiếc áo dài mận chín chính là vợ tôi – người vợ mà tôi tưởng đã mất mãi mãi.
Nước mắt tôi trào ra không kìm được. Chiếc hộp nhung rơi khỏi tay, rơi xuống sàn với tiếng vỡ khô khốc. Viên ngọc quý nứt toác làm đôi. Cả hội trường ch/ết lặng trong khoảnh khắc, chỉ còn tiếng nhạc nền vẫn vang vọng một cách vô hồn.
26 năm trước, tôi là Minh – một chàng trai nghèo chân ướt chân ráo lên thành phố lập nghiệp. Tôi gặp Lan giữa những ngày tháng cơ hàn. Chúng tôi yêu nhau tha thiết, cưới nhau trong căn nhà trọ tồi tàn với hai bộ quần áo cũ và một mâm cơm đạm bạc. Nhưng hạnh phúc tràn đầy. Rồi con gái chúng tôi chào đời. Tôi đặt tên con là An, hy vọng con sẽ bình an. Cuộc sống khó khăn, nhưng có Lan bên cạnh, tôi tin mình có thể vượt qua tất cả.
Một đêm mưa tầm tã, con gái bị sốt cao. Tôi đi vay tiền lo thuốc. Người đàn bà cho vay ép tôi uống r/ượu để “thân thiết”. Tôi say, tỉnh dậy thì bị vu oan. Lan chứng kiến cảnh ấy qua khe cửa, tưởng tôi phản bội, bế con bỏ đi trong đêm mưa. Tôi chạy tìm khắp nơi, gõ cửa từng nhà, chạy theo từng chuyến xe đò, hỏi thăm từng bến xe, nhưng không thấy tung tích. 26 năm sau, tôi đổi tên thành Thành, xây dựng tập đoàn khổng lồ chỉ để có tiền tìm vợ con. Nhưng mọi hy vọng dần tắt ngấm trong nỗi đau day dứt không nguôi.
Cho đến hôm nay…
Tôi bước lên sân khấu trao quà cho Hải An – cô gái nghèo, xuất thân từ miền quê khó khăn nhưng nghị lực phi thường. Tôi luôn nâng đỡ cô, vì trong cô tôi thấy hình bóng của con gái mình nếu còn sống. Mỗi lần thấy cô ăn vội ổ bánh mì bữa trưa, mỗi lần cô tăng ca đến khuya mịt, lòng tôi lại xót xa không nguôi. Tôi thầm nghĩ, nếu con gái tôi còn sống, giờ cũng bằng tuổi Hải An, cũng sẽ vất vả mưu sinh giữa chốn thị thành phồn hoa này.
Khi MC mời mẹ cô dâu lên nhận quà, tôi mỉm cười chờ đợi, lòng ấm áp vì nghĩ mình đang làm một việc ý nghĩa cho nhân viên.
Rồi bà Lan bước lên.
Đôi mắt ấy, nốt ruồi nhỏ dưới vành tai trái, dáng vẻ rụt rè quen thuộc… Tôi chết lặng. Chiếc hộp rơi khỏi tay. Tiếng vỡ vụn vang lên khô khốc giữa hội trường im phăng phắc.
“Bà… bà là Lan phải không?” Giọng tôi run rẩy, nước mắt tuôn rơi như mưa. “Vợ tôi… vợ tôi đây rồi! Lan ơi, anh đây, Minh đây!”
Bà Lan cũng sững sờ, mặt cắt không còn máu, đôi chân loạng choạng suýt ngã. “Minh… anh Minh? Không… không thể nào…”
Cả hội trường nổ tung trong tiếng xôn xao kinh ngạc. Hải An hoảng hốt chạy tới, giọng lạc đi vì sợ hãi: “Mẹ, bác Thành, chuyện gì vậy ạ? Sao mẹ khóc? Bác sao vậy?”
HẾT PHẦN 1
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên
Chúng tôi được đưa vào phòng chờ khẩn cấp. Trong căn phòng nhỏ, tôi quỳ sụp xuống trước vợ cũ, khóc nức nở như đứa trẻ: “Lan ơi, anh tìm em 26 năm trời. Anh chưa bao giờ phản bội em. Tất cả chỉ là âm mưu của kẻ khác. Anh đổi tên, xây dựng cơ đồ chỉ để tìm mẹ con em… Anh sống mà như ch/ết, đêm nào cũng mơ thấy mẹ con em, tỉnh dậy lại một mình trong căn biệt thự rộng lớn lạnh lẽo…”
Bà Lan khóc, đôi tay run rẩy chạm vào mặt tôi, giọng vỡ òa đầy day dứt: “Tôi sai rồi Minh ơi… Tôi tưởng anh bỏ rơi mẹ con tôi… Tôi oán hận anh suốt 26 năm, nuôi con một mình trong tủi nhục, trong nghèo đói, trong những đêm khóc thầm vì nhớ anh…”
Hải An đứng chế/t lặng, nước mắt lăn dài trên má cô dâu xinh đẹp: “Vậy… bác Thành là ba của con sao? Con… con có ba rồi… Con có ba thật rồi…”
Đó là khoảnh khắc thiêng liêng nhất đời tôi. Tôi ôm chặt vợ và con gái, nước mắt không ngừng rơi nóng hổi. 26 năm chia ly, 26 năm đau đớn tột cùng, 26 năm dằn vặt tự trách, cuối cùng cũng được đền bù bằng vòng tay đoàn viên ấm áp. Tôi hôn lên mái tóc con gái, thì thầm qua nước mắt: “Con là m/áu m/ủ của ba. Ba xin lỗi vì đã để con phải chịu khổ một mình với mẹ…”
Sau phút giây xúc động không thể tả, chúng tôi trở lại sân khấu trong ánh mắt ngạc nhiên của toàn thể quan khách. Tôi tự tay đeo chiếc kiềng vàng (dù đã nứt) lên cổ con gái, giọng nghẹn ngào đầy tự hào: “Con là máu mủ của ba. Ba tự hào về con. Ba xin lỗi vì đã để con phải chờ đợi quá lâu…”
Hải An khóc trong vòng tay tôi và mẹ, nước mắt hạnh phúc rơi lã trã. Đức – chú rể – cũng xúc động rơi nước mắt, nắm chặt tay vợ. Cả hội trường vỗ tay không ngớt, nhiều người lau nước mắt vì xúc động trước câu chuyện đoàn viên đầy nước mắt.
Vũ – chồng cũ của một nhân viên khác – đứng ở góc phòng, mặt cắt không còn máu khi biết tôi là bố vợ Hải An. Hắn từng coi thường vợ cũ, giờ run rẩy van xin qua điện thoại, nhưng tôi không nghe. Hắn đã tự tay vứt bỏ hạnh phúc.
Tôi nhìn vợ con, lòng tràn đầy biết ơn ông trời. 26 năm đau khổ, 26 năm dằn vặt, cuối cùng cũng đổi lấy hạnh phúc hôm nay. Tôi thì thầm với Lan: “Từ nay chúng ta sẽ không xa nhau nữa. Anh xin lỗi vì đã để em phải chịu đựng một mình.”
Hải An nhìn tôi, giọng run run đầy xúc động: “Ba… con yêu ba. Con không ngờ… con có ba rồi…”
Tôi khóc, ôm chặt con gái vào lòng. Cuộc đời tôi cuối cùng cũng trọn vẹn.





