Bố Tôi Nhập Viện, Chồng Vẫn Đưa Cả Nhà Đi Du Lịch Và Cái Kết Bất Ngờ…………

 Bố Tôi Nh/ập V/iện, Chồng Vẫn Đưa Cả Nhà Đi Du Lịch Và Cái Kết Bất Ngờ…………
Cuộc đời con người đôi khi rẽ sang một hướng hoàn toàn khác chỉ sau một tiếng chuông điện thoại. Chiều hôm ấy, khi tôi đang cắm cúi gõ những dòng báo cáo cuối cùng, màn hình điện thoại chợt sáng lên. Người gọi là chú Thành, hàng xóm sát vách nhà bố mẹ tôi ở quê. Giọng chú gấp gáp xen lẫn tiếng còi xe cứu thương: bố tôi vừa ngã gục giữa sân khi đang tưới cây, mặt mũi tím tái ôm chặt ngực trái. Xe cấp cứu tuyến tỉnh đã sơ cứu nhưng tình trạng quá nặng, họ quyết định chuyển thẳng ông lên bệnh viện Bạch Mai ở Hà Nội ngay trong chiều nay.
Trời đất quanh tôi như sụp đổ. Bố tôi, người đàn ông cả đời lam lũ nuôi tôi khôn lớn, nay đã phải giành giật sự sống từng giây từng phút. Tôi lao ra khỏi cơ quan, bắt taxi chạy thẳng đến Bạch Mai. Khi tôi chạy được đến hành lang khoa c/ấp c/ứu, băng ca chở bố cũng vừa được đẩy vào. Nhìn khuôn mặt xám ngắt và hơi thở thoi thóp của ông qua lớp mặt nạ oxy, tim tôi như bị ai bó/p n/ghẹt.
Bác sĩ trực tiếp gọi tôi vào phòng riêng, vẻ mặt nghiêm trọng: bố tôi bị nhồi máu cơ tim cấp, một nhánh động mạch vành đã tắc nghẽn hoàn toàn. Phương án duy nhất để cứu ông lúc này là phẫu thuật đặt stent ngay lập tức. Chi phí phẫu thuật và điều trị sau mổ dự kiến khoảng 150 triệu đồng. Ông yêu cầu gia đình phải đóng tạm ứng ngay.
150 triệu không phải nhỏ, nhưng với hoàn cảnh của vợ chồng tôi lúc này, nó hoàn toàn nằm trong tầm tay. Hai vợ chồng cưới nhau được 5 năm, sống tại căn hộ chung cư ở quận Hà Đông. Suốt thời gian qua, chúng tôi đã chắt bóp được một khoản tiết kiệm chung gửi trong tài khoản ngân hàng do chồng tôi là Hoàng đứng tên, hiện có hơn 200 triệu. Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi lấy điện thoại mở ứng dụng ngân hàng liên kết với tài khoản chung để chuyển khoản sang phòng viện phí. Nhưng khi màn hình tải xong, con số hiển thị trên số dư khiến mắt tôi hoa lên. Không một đồng. Tài khoản trống rỗng.
Tôi lập tức bấm số gọi cho Hoàng. Đầu dây bên kia đổ chuông một lúc lâu mới có người nhấc máy, xung quanh rất ồn ào, tiếng người cười nói rôm rả. Tôi cố giữ bình tĩnh: “Hoàng, bố em đang cấp cứu ở Bạch Mai. Bác sĩ bảo phải đặt stent gấp. Em vào ứng dụng định chuyển tiền thì thấy tài khoản chung không còn đồng nào. Tiền đâu rồi?”
Đầu dây im lặng mất vài giây, sau đó giọng Hoàng vang lên thản nhiên: “À, anh rút từ tuần trước rồi. Anh vừa thanh toán chọn gói tour du lịch Hàn Quốc 6 ngày 5 đêm cho cả nhà mình. Bố Tuấn, mẹ Hoa, vợ chồng cái Linh và anh, tổng cộng 5 người, hết đúng 150 triệu. Tua cao cấp, bay hãng hàng không quốc tế. Anh định tối nay về mới tạo bất ngờ cho em.”
M/áu trong người tôi như đông cứng lại. Tôi gào lên trong điện thoại: “Anh lập tức hủy tour, rút tiền mang đến đây! Mạng sống của bố em quan trọng hay chuyến đi chơi quan trọng hơn?” Hoàng đáp lại với thái độ thản nhiên đến tàn nhẫn: “Vé máy bay, phòng khách sạn người ta xuất hết rồi, hủy bây giờ là mất chắm 150 triệu. Em có bị đi/ên không? Bệnh của bố là bệnh mạn tính người già, để sau phẫu thuật cũng chưa ch/ết ngay được. Em từ từ xoay sở vay mượn tạm đi. Nhà tôi háo hức chuyến đi này cả năm trời, không thể h/ủy được.” Chưa để tôi nói thêm, Hoàng cúp máy.
Tôi đứng chôn chân giữa hành lang, hai tay ôm khuôn mặt đang giàn giụa nước mắt. Chồng tôi đã nhẫn tâm tước đi cơ hội sống của bố tôi chỉ vì một chuyến đi chơi phù phiếm. Khoản tiền mồ hôi nước mắt tôi cày cục đóng góp suốt năm qua đã bị anh ta tự ý định đoạt không một lời bàn bạc.
Bác sĩ liên tục hối thúc. Tôi cắ/n răng, lau khô nước mắt, tự nhủ không được gục ngã. Bố chỉ có một mình tôi, nếu tôi buông xuôi, ai sẽ cứu ông? Tôi lục danh bạ gọi từng người bạn, đồng nghiệp, họ hàng để vay mượn. Gom góp mãi cũng chỉ được 80 triệu, vẫn còn thiếu một nửa.
Tôi chạy xe máy về căn hộ ở Hà Đông để lấy sổ đỏ căn nhà cấp bốn ở quê mà bố mẹ đã giao cho tôi cất giữ. Khi đẩy cửa bước vào, một khung cảnh náo nhiệt hiện ra. Giữa phòng khách, bốn năm chiếc vali lớn nhỏ nằm la liệt. Ông Tuấn, bà Hoa, cô em chồng Linh và chồng cô ta đang cười nói rôm rả, thi nhau ướm thử những chiếc áo khoác phao dày cộp. Hoàng đang cầm sấp tiền đô la mới cứng, vẻ mặt hớn hở.
Thấy tôi với khuôn mặt bơ phờ, mắt sưng húp, bà Hoa liếc xéo rồi bĩu môi: “Nhà đang vui vẻ chuẩn bị đi du lịch nước ngoài, chị làm cái bộ mặt nặng như chì ấy bước vào để xúi quẩy à? Ông thông gia có ốm đau thì cũng nhập viện rồi, có bác sĩ lo, chị làm quá lên thì ông ấy cũng có khỏe ngay được đâu.”
Tôi không đáp lại, cũng không thèm nhìn mặt Hoàng. Tôi đi thẳng vào phòng ngủ, lấy sổ đỏ và giấy tờ, nhét vào túi xách. Lúc bước ra, Hoàng níu tay tôi: “Sao không biết điều thế? Gia đình đang chuẩn bị ra sân bay.” Tôi gạt tay anh ta, ánh mắt lạnh lùng: “Các người cứ đi chuyến du lịch đ/ẫm má/u ấy đi. Từ giây phút này, tôi không còn liên quan gì đến cái nhà này nữa.”
Ngay tối hôm đó, tôi mang sổ đỏ đến thế chấp, chấp nhận lãi suất cao để cầm đủ tiền phẫu thuật cho bố. Tôi quay lại bệnh viện, đóng viện phí và ký cam kết phẫu thuật. Trong lúc ngồi ngoài hành lang, điện thoại báo tin nhắn – bức ảnh gia đình Hoàng chụp tại sân bay Nội Bài, ai nấy tươi cười rạng rỡ, kèm tin nhắn của Hoàng: “Vé không hủy được, mấy hôm nữa anh về sẽ tính sau.”
Họ đinh ninh một đứa con gái tỉnh lẻ hiền lành như tôi sẽ phải gọi điện cầu xin. Nhưng họ đã nhầm. Suốt 6 ngày gia đình đó vi vu ở Hàn Quốc, tôi túc trực bên giường bệnh của bố. Tôi tắt điện thoại, chặn mọi liên lạc. Sự im lặng của tôi là sự im lặng tuyệt đối.
Cánh cửa phòng hồi sức tích cực cuối cùng cũng mở ra. Vị bác sĩ phẫu thuật trưởng ca bước ra với nụ cười nhẹ nhõm: ca phẫu thuật đặt stent thành công, mạch máu đã được lưu thông, bố tôi đã qua cơn nguy kịch. Nghe những lời ấy, tôi khụy xuống hành lang, nước mắt tuôn rơi – những giọt nước mắt của hạnh phúc.
Vài ngày sau, bố tỉnh lại, thấy tôi gầy sọp, đôi mắt thâm quầng, ông hỏi tiền phẫu thuật lấy ở đâu. Tôi nói dối Hoàng đi công tác nước ngoài. Tôi không muốn ông chịu thêm đả kích tinh thần.
Khi bố đã ổn định, tôi về căn hộ ở Hà Đông. Đây là ngày cuối cùng của tour du lịch. Tôi lấy vali dọn sạch đồ đạc cá nhân, cởi nhẫn cưới đặt lên bàn, bên cạnh là tờ đơn l/y h/ôn thuận tình tôi đã soạn sẵn, ký rõ họ tên. Tôi ghi rõ không tranh chấp tài sản, căn nhà là của bố mẹ Hoàng mua trước khi cưới, số tiền tiết kiệm coi như tôi mua bài học đắt giá.
Khi gia đình Hoàng trở về, thấy nhà vắng tanh, Hoàng chỉ cười khẩy ném tờ đơn l/y hô/n vào sọt rá/c. Anh ta đinh ninh tôi sẽ phải quay lại. Nhưng một tháng sau, tôi nộp đơn xin ly hôn đơn phương lên tòa án. Hoàng mới hốt hoảng nhận ra tôi không hề đùa. Những cuộc gọi, tin nhắn xin lỗi bắt đầu gửi đến, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng…………
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
👇👇👇
Tôi xin chuyển công tác về chi nhánh tại Thanh Hóa để ở gần chăm sóc bố. Bố tôi hồi phục rất tốt. Tôi lao vào làm việc, ngoài giờ hành chính còn nhận thêm sổ sách kế toán để trả nợ. Năng lực chuyên môn và sự chăm chỉ giúp tôi được cất nhắc lên vị trí kế toán trưởng. Khoản nợ được thanh toán sòng phẳng.
Trong khi đó, gia đình Hoàng rơi vào khủng hoảng. Chuyến du lịch Hàn Quốc không chỉ tiêu sạch 150 triệu mà còn kéo theo nợ thẻ tín dụng gần 200 triệu vì bà Hoa và Linh mua sắm thả ga. Thiếu vắng bàn tay quán xuyến của tôi, Hoàng vốn chỉ là nhân viên văn phòng lương 15 triệu, không thể xoay sở. Nợ nần chồng chất, gia đình cãi vã đổ lỗi cho nhau.
Đỉnh điểm, ông Tuấn bị tai biến mạch máu não khi đang nhậu với bạn, phải chuyển lên bệnh viện Việt Đức. Viện phí dự kiến hơn 200 triệu. Trong tay họ không còn một đồng. Ông Tuấn gọi điện cho tôi ra lệnh: “Con dâu, mang 200 triệu đến đóng viện phí ngay!” Tôi bật loa ngoài để bố tôi cùng nghe: “Ông gọi nhầm người rồi. Tôi và con trai ông đã ly hôn, không còn quan hệ gì. Ông mang nhân sâm Hàn Quốc ra chợ bán lấy tiền đóng viện phí đi.” Tôi cúp máy, chặn số luôn.
Hoàng đành phải bán căn hộ chung cư với giá cắt lỗ để lấy tiền phẫu thuật. Ông Tuấn sống sót nhưng liệt nửa người. Gia đình phải dọn về thuê nhà cấp bốn ngoại thành. Hoàng làm việc quần quật 14 tiếng mỗi ngày, vừa đi giao hàng vừa chạy xe ôm.
Một sáng cuối tuần, Hoàng về tận Thanh Hóa xin lỗi bố con tôi. Anh không xin quay lại, chỉ muốn nói lời xin lỗi chân thành. Tôi rót cho anh chén trà, bình thản: “Chuyện đã qua, tôi không còn để bụng. Mong anh về chăm sóc bố mẹ, sống có trách nhiệm hơn.”
Hai năm sau, cuộc sống của hai bố con tôi ở Tĩnh Gia êm đềm và hạnh phúc. Tôi được giao chức vụ kế toán trưởng, thu nhập ổn định. Bố tôi khỏe mạnh, tham gia câu lạc bộ cờ tướng của các cụ trong thôn.
Một ngày, tôi nhận được bưu phẩm từ Hoàng. Bên trong là chiếc trâm cài tóc bằng bạc đính ngọc trai của mẹ tôi – kỷ vật tôi tưởng đã mất khi dọn đi. Hoàng tìm thấy nó trong khe tủ, đã cất giữ suốt hai năm để trả lại. Trong thư, anh kể cuộc sống hiện tại: ông Tuấn tập vật lý trị liệu, bà Hoa trồng rau, Hoàng làm nhân viên giao hàng. Anh cảm ơn tôi vì cú tát thức tỉnh, và gửi lời chúc bình an. Tôi đọc thư, mắt cay xè nhưng lòng nhẹ nhõm.
Bố tôi bảo: “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại. Họ đã phải trả giá đắt, nay biết hối lỗi. Con cứ nhận lấy để lòng thanh thản.” Tôi gửi ra Hà Nội ít nấm lim xanh và thuốc bắc cho ông Tuấn, như một cách khép lại mọi ân oán.
Ngày mừng thọ 70 tuổi của bố, cả xóm và đồng nghiệp kéo sang giúp đỡ. Bố mặc áo lụa đỏ, ngồi trang trọng trên ghế gỗ trạm trổ. Bữa tiệc giản dị với món quê do hàng xóm nấu, nhưng ấm cúng vô cùng. Tôi nâng ly, nghẹn ngào: “Cảm ơn bố đã luôn là bến đỗ bình yên cho con. Con hứa sẽ sống tốt để bố tự hào.” Hai bố con ôm nhau giữa tiếng vỗ tay.
Cuộc sống phía trước không cần hào nhoáng xa hoa. Hạnh phúc đích thực là bữa cơm ngon do mình nấu, là những người yêu thương ta vô điều kiện, và một lương tâm thanh thản không vướng thù hận. Luật nhân quả luôn công bằng. Sự ích kỷ, vô cảm sẽ phải trả giá đắt. Nhưng sức mạnh của lòng tự trọng và sự vị tha có thể giúp ta vượt qua mọi bão táp.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!