Giả Nghèo Để Thử Lòng Người Thân, Không Ngờ Chính Tôi Mới Là Người Đáng X/ấu H/ổ Nhất
Tôi là một g/ã thanh niên tỉnh lẻ lên Sài Gòn lập nghiệp. Cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn vào một buổi chiều thứ Sáu mưa tầm tã cách đây hơn một năm. Sau giờ tan tầm, tôi tấp xe máy cà tàng vào một mái hiên trú mưa, tiện tay mua hai tờ vé số từ một bà cụ ướt dũng. Tôi mua vì lòng thương hại nhiều hơn hy vọng đổi đời. Vậy mà tối hôm đó, khi dò kết quả trên điện thoại, tim tôi như ngừ/ng đ/ập. Những con số trùng khớp hoàn toàn. Giải đặc biệt.
Đêm đó tôi thức trắng. Nếu báo tin về quê, bố tôi sẽ phản ứng ra sao? Anh Hải đang chật vật với chiếc xe tải nhỏ, em gái Hoa mới lấy chồng bên làng bên, gia cảnh cũng thiếu trước hụt sau. Nỗi sợ về sự đ/ố k/ỵ và lòng tham khiến tôi quyết định giấu nhẹm tất cả.
Sau khi lĩnh thưởng, tôi mua ba căn hộ chung cư cao cấp ở Sài Gòn. Tôi dọn vào ở một căn, hai căn còn lại cho thuê dài hạn. Dù đã trở thành triệu phú, tôi vẫn duy trì nếp sống giản dị. Mỗi sáng tôi vẫn khoác lên người bộ quần áo công sở bình dân, dắt chiếc xe máy đã bạc màu ra khỏi hầm chung cư sang trọng. Không ai ở công ty biết tôi sống trong căn hộ trị giá cả chục tỷ. Gia đình tôi ở quê cũng hoàn toàn mù tịt.
Một buổi chiều, bố gọi điện báo mảnh đất ruộng hai xào ở cuối làng được đền bù 400 triệu. Bố muốn cuối tuần tôi về để bàn chia đều cho ba anh em. Nghe đến chữ “ch/ia ti/ền”, một luồng khí lạnh chạy d/ọc sống lưng tôi. Tôi từng đọc biết bao cảnh gia đình t/an n/át vì tiền đền bù đất đai.
Chiều thứ Sáu, tôi xin nghỉ làm sớm. Đứng trước tủ quần áo đầy những bộ âu phục đắt tiền, tôi quyết định chọn hai bộ cũ nhất, sờn màu nhất. Tôi lục tìm dưới đáy tủ chiếc ba lô vải bạt ngày xưa mang theo lúc mới lên Sài Gòn. Chiếc ba lô đã rách một bên khóa kéo, quai đeo sờn rách bung cả chỉ. Trước khi kéo khóa, tôi lấy từ ví ra một tờ 500.000 đồng duy nhất, nhét vào ngăn nhỏ bên hông. Tôi định bụng sẽ biếu bố số tiền này. Một triệu phú đô la về quê với chiếc ba lô rách và tờ 500.000 đồng tiền biếu bố. Nghĩ đến đó, tôi tự thấy mình giống một diễn viên t/ồi.
Xe khách đến bến xe huyện khi trời vừa rạng sáng. Dưới gốc cây xà cừ cổ thụ trước cổng bến xe, bố tôi đang đứng tựa vào chiếc xe máy Honda đã bạc màu. Ông mặc chiếc áo sơ mi cộc tay màu xanh lam đã ngả sang màu cháo lòng, sờn nát ở hai bên cổ áo. Dưới cái lạnh của buổi sớm, bố vòng hai tay trước ngực xoa xoa vào nhau để giữ ấm. Lòng tôi thắt lại. Ở Sài Gòn tôi sở hữu ba căn hộ cao cấp, vậy mà bố tôi ở quê lại phải co ro trong sươ/ng lạ/nh đón con.
Bố vội vàng bước tới, không nói không rằng liền lấy chiếc ba lô nặng trên vai tôi. Bố sờ vào đường chỉ rách tươm ở quai ba lô, chép miệng cằn nhằn: “Sao đồ hỏng rồi mà không chịu mua cái mới?” Tôi chỉ biết cười trừ. Lúc tôi chuẩn bị bước lên xe, bố lôi từ trong giỏ nhựa treo trước đầu xe ra một miếng nệm mút vuông vức được bọc bằng lớp vải hoa cũ kỹ – mảnh vải cắt ra từ chiếc áo ngày xưa của mẹ quá cố. Bố cẩn thận đặt miếng nệm lên yên sau chỗ tôi sắp ngồi. Đoạn đường về nhà đang làm lại, nhiều ổ gà, ổ voi. Bố sợ tôi ngồi xe khách suốt đêm đã ê ẩm, giờ ngồi thêm yên xe máy cứ/ng sẽ đau lưng.
Ngồi trên lớp nệm êm ái, vòng tay ôm lấy eo bố, tôi nhắm mắt lại. Tấm lưng còng của bố che chắn hết mọi gió sương. Những toan tính ích kỷ trong đầu tôi bắt đầu nứ/t n/ẻ.
Bữa cơm đoàn viên không có sơn hào hải vị, chỉ có đĩa th/ịt luộc thái mỏng, niêu cá rô đồng kho với thịt ba chỉ và tô canh rau tập tàng. Bốn cha con ngồi vây quanh mâm cơm. Anh Hải kể chuyện giá cư/ớc vận tải giảm, cái Hoa than phiền lúa mất mùa. Tôi ngồi im lặng, chờ đợi tiết mục chính.
Khi bố buông đũa, tôi nín thở. Bố thông báo số tiền đền bù là 400 triệu, trích 50 triệu sửa nhà, còn 350 triệu chia đều cho ba con. Tôi chuẩn bị nói nhường phần mình. Nhưng anh Hải đã đập tay xuống mâm:…………
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
“Bố không cần chia đều. Em út học hành tử tế nhất nhà, sống ở Sài Gòn đất chật người đông, còn phải tính chuyện cưới vợ mua nhà. Con đề nghị bố trích 300 triệu đưa cho thằng út. Con và Hoa mỗi đứa 25 triệu là đủ.” Hoa vội gật đầu: “Em xót anh lắm, nhìn ba lô rách bươm, áo sờn cả cổ. Anh cứ nhận đi, đừng lo cho tụi em.”
Tôi đứng lặng như ch/ết. Đầu óc quay cuồng, một bên là xấ/u hổ vì đã nghi ngờ anh em, một bên là xúc động dâng trào. Nước mắt tôi ứa ra. Tôi cố phản đối nhưng bị anh Hải gạt phắt: “Trẻ con không biết tính toán xa xôi. Bố và anh chị quyết định rồi, cấm cãi!” Bố ngồi đó, mỉm cười mãn nguyện.
Đêm đến, Hoa rón rén vào phòng, dúi vào tay tôi bọc kẹo cưới: “Em phần lại cho anh, ăn kẹo cưới cho có duyên, sớm tìm vợ.” Rồi anh Hải mang vào hai bịch hạt điều rang muối: “Anh không quen ăn mấy thứ hạt khô này, mang lên văn phòng thức đêm làm báo cáo thì nhâm nhi.”
Đêm khuya, tôi nghe tiếng bố rón rén vào phòng. Dưới ánh sáng lờ mờ, bố kéo mép chăn đắp lên tận ngực tôi, vặn quạt trệch ra phía tường sợ tôi nghẹp mũi. Bố thì thầm: “Cầu mong con bình an.” Rồi khép cửa ra về. Nước mắt tôi thấm đẫm gối.
Sáng hôm sau, bố hì hục trèo lên mái ngói để chét lại chỗ nứt bằng xi măng. Tôi hét lên bảo xuống nhưng bố không nghe. Rồi bố trượt chân, ngã từ mái tôn thấp xuống đống củi. Tôi lao tới đỡ bố. Trong lúc xốc bố ngồi dậy, tay tôi chạm phải một đường sần sùi trên lưng bố. Đó là vết sẹo dài màu đỏ thẫm chạy dọc bờ vai trái. Vết sẹo từ ngày bố làm phụ hồ, bị thanh sắt rơi trúng, không có tiền điều trị tử tế. Tôi ôm lưng bố khóc như trẻ con.
Về đến Sài Gòn, tôi mở ba lô. Giữa những món quà quê, tôi thấy tờ 500.000 đồng tôi giấu dưới gối bố đã quay trở lại. Kẹp trong tờ tiền là một mảnh giấy nhỏ với nét chữ của bố: “Bố biết con mua nhà rồi, đừng hà tiện quá, cứ tiêu xài cho bản thân. Khu đó có thang máy, an ninh tốt, bố yên tâm.”
Tôi đứng chết lặng. Bố đã biết. Từ cái lần tôi gửi máy massage về quê, vô tình điền nhầm địa chỉ căn hộ của mình. Bố và anh Hải đã lặn lội lên Sài Gòn, xác minh sự thật, nhưng không hề hé răng. Họ vẫn diễn vở kịch chia tiền đền bù đất, vẫn nhường phần lớn cho tôi, chỉ để tôi an tâm.
Tôi gọi video cho bố, khóc nức nở xin lỗi. Bố chỉ mỉm cười: “Gia đình không ai trách con cả. Bố và anh chị hiểu con.” Đêm đó, tôi ngồi trong căn hộ sang trọng, cầm mảnh giấy của bố, nhận ra bài học đắt giá nhất đời. Tờ vé số cho tôi những căn nhà, nhưng chính tình yêu thương của gia đình mới là thứ tài sản vô giá.





