Tôi Ngo/ại Tì/nh Và Ép Vợ Ký Đơn Ly Hôn… Đến Lúc Cô Ấy Nói “Tôi Chờ Ngày Này 5 Năm Rồi” Tôi Mới Biết Mình Trắng Tay!
Tôi là người chủ động viết đơn ly hôn. Tôi có người yêu bên ngoài, một cô gái trẻ đẹp, dịu dàng, biết chiều chuộng. Tôi muốn cô ấy có danh phận đàng hoàng, không phải sống trong bóng tối. Tôi chán vợ đến mức hết giờ làm chỉ muốn ở ngoài đến nửa đêm, không muốn nhìn mặt hay nói chuyện với cô ta thêm lời nào.
Vợ tôi tệ hại quá. Việc nhà bê trễ, bản thân luộm thuộm cũ kỹ, cư xử thô lỗ. Tôi không thể chịu nổi một người phụ nữ như thế. Khi tôi đưa đơn, vợ sốc lắm. Cô ta gào khóc, quỳ xuống lạy lục van xin tôi đừng bỏ, còn bảo sẵn sàng làm trâu làm ngựa, tôi muốn gì cũng được. Nhìn cái bộ dạng đó tôi càng khinh thường và ghét bỏ.
Tôi gần như phải túm tay bắt ép cô ta ký vào đơn. Cô ta xin nuôi hai đứa con, tôi cũng đồng ý. Tôi nghĩ cô ta sẽ không thể sống nổi nếu thiếu tôi. Lấy được chữ ký của vợ, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng thoát khỏi người đàn bà đáng ghét này.
Tôi quay về phòng làm việc, nhưng sực nhớ một chuyện nên quay lại phòng ngủ. Vừa mở cửa, tôi bắt gặp một cảnh tượng giật mình: vợ tôi không còn vẻ buồn đau khổ sở, trái lại cô ta nở nụ cười vô cùng vui vẻ và nhẹ nhõm. Nhìn thấy tôi, cô ta vội cúi đầu lúng túng. Tôi nghĩ mình nhìn nhầm, chắc cô ta đang khóc nhưng tôi thấy nhầm trong bóng tối. Tôi không quan tâm nữa.
Những tháng ly thân trôi qua. Tôi sống với bạn gái mới, tận hưởng cuộc sống tự do. Nhưng thỉnh thoảng, hình ảnh nụ cười nhẹ nhõm của vợ cũ cứ hiện lên trong đầu tôi. Tôi gạt đi, cho rằng đó chỉ là sự tưởng tượng.
Ngày ra tòa cuối cùng cũng đến. Tôi bước vào với sự tự tin của kẻ chiến thắng. Nhưng khi vợ cũ bước vào, tôi sững sờ. Hôm đó cô ta rất đẹp. Mái tóc được cắt gọn gàng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, bộ váy thanh lịch. Cô ta không còn là người đàn bà luộm thuộm tôi từng khinh thường. Cô ta tỏa sáng.
Khi phán quyết ly hôn được đưa ra, tôi nhìn sang cô. Vợ cũ mỉm cười đầy tươi tắn. Không còn chút u sầu nào. Tôi không thể rời mắt khỏi cô. Tôi thấy mình như kẻ ngốc khi không nhận ra vợ mình đẹp đến thế.
Bước ra khỏi tòa, vợ cũ tiến lại gần tôi. Cô nở nụ cười, nhưng đó không phải nụ cười của người thua cuộc. Cô nói: “Anh có biết tôi chờ ngày này lâu lắm rồi không? 5 năm. Tôi đã chờ 5 năm để được rời xa anh.”
Tôi đứng chết lặng. Vợ cũ tiết lộ mọi chuyện. Trong một lần gặp nhóm đồng nghiệp của tôi, cô phát hiện bạn gái hiện tại của tôi có tình ý với tôi. Thay vì ghen tuông, cô ta bắt đầu lên kế hoạch bỏ chồng..
Cô ta tự làm xấu mình để tôi chán. Cô cố tình luộm thuộm, bê trễ việc nhà, cư xử thô lỗ. Cô biết tôi sẽ ghét điều đó. Sau đó, cô bắt đầu đăng hàng loạt ảnh, status trên Facebook khoe chồng tuyệt vời, tốt đẹp, đáng ngưỡng mộ. Cô muốn bạn gái tôi nghĩ tôi là vàng 10, để cô ta dày công tính kế cướp về làm của riêng.
Và nó đã thành công. Bạn gái tôi chủ động tiếp cận, ngọt ngào chiều chuộng, xúi tôi ly hôn. Cô ta nghĩ mình đang cướp được một người chồng tốt. Nhưng thực chất, cô ta đã mắc câu của vợ cũ tôi……..
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
Hóa ra cảnh tượng tôi bắt gặp đêm hôm đó là sự thật. Vợ tôi thật sự sung sướng và nhẹ nhõm khi bỏ được chồng. Tôi tệ hại đến thế ư? Tôi từng nghĩ mình là người chiến thắng trong cuộc hôn nhân này. Tôi từng nghĩ tôi là người bỏ vợ, là người có quyền quyết định. Nhưng sự thật phũ phàng: tôi là kẻ bị bỏ, tôi là kẻ bị dắt mũi, tôi là kẻ ngốc nhất.
Tôi nhớ lại 5 năm hôn nhân. Cưới nhau, tôi nghĩ chuyện nhà, chuyện con cái là của phụ nữ. Tôi không bao giờ phụ giúp vợ việc nhà. Cô ta cứ đòi tôi phải chia sẻ, nhưng tôi cho rằng cô ta hỗn. Lấy chồng rồi thì phải lo đằng nhà nội, thế mà cứ đòi về thăm mẹ ốm.
Tôi chỉ tát cô ta vài lần vì quá hỗn. Tôi nghĩ đó là cách dạy vợ. Tôi nghĩ đàn bà phải được dạy dỗ thì mới vào nề nếp. Tôi nghĩ vợ sẽ không đi đâu được vì con cái. Tôi ỷ vào tình thương của cô ấy dành cho con, ỷ vào sự yếu đuối khi sinh con.
Nhưng tôi đã nhầm. Cô ta không yếu đuối. Cô ta mạnh mẽ hơn tôi tưởng. Cô ta chịu đựng, nhẫn nhịn, chờ đợi, và khi đủ sức, cô ta rời đi. Cô ta đã bỏ tôi từ lâu, chỉ là tôi không biết.
Cô bạn gái mới của tôi, người tôi nghĩ là tuyệt vời, hóa ra lại là kẻ mưu mô, tâm nham hiểm. Cô ta bị vợ cũ tôi lợi dụng để đẩy tôi ra khỏi cuộc hôn nhân. Và tôi, một gã đàn ông tự cho mình thông minh, đã mắc bẫy một cách dễ dàng.
Tôi mất ăn mất ngủ cả tuần. Tôi nhìn lại 5 năm hôn nhân, nhận ra mình đã mù quáng đến mức nào. Tôi không biết vợ kiếm được bao nhiêu tiền, không biết cô ấy đau ốm thế nào, không biết cô ấy cần gì. Tôi chỉ biết đòi hỏi, chỉ biết phán xét, chỉ biết khinh thường.
Tôi nhận ra tôi chưa bao giờ là một người chồng tốt. Tôi chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của vợ. Tôi chưa bao giờ hỏi cô ấy có mệt không, có buồn không, có cần tôi giúp gì không. Tôi chỉ nghĩ đến bản thân, đến công việc, đến những cuộc vui bên ngoài.
Và bây giờ, tôi mất tất cả. Tôi mất vợ, mất con, mất một gia đình. Tôi có người yêu mới, nhưng cô ta chỉ là kẻ mưu mô, chỉ là con bài trong ván cờ của vợ cũ tôi. Tôi không còn tin tưởng bất kỳ ai.
Tôi đứng trước gương, nhìn khuôn mặt mình. Tôi thấy một kẻ ngu ngốc, tự mãn, kiêu ngạo. Một kẻ đã tự tay đẩy vợ vào tay người khác, tự tay phá hủy hạnh phúc gia đình. Và giờ đây, khi tôi nhận ra, mọi thứ đã quá muộn.
Tôi nghĩ đến những bữa cơm vợ nấu, những bát canh nóng hổi mỗi tối. Tôi nghĩ đến cách cô ấy chăm sóc con, cách cô ấy lo lắng cho gia đình. Và tôi nhận ra, tôi đã không trân trọng những điều đó. Tôi chỉ nhìn thấy những khuyết điểm nhỏ nhặt, và bỏ qua tất cả những hy sinh thầm lặng.
Tôi viết những dòng này như một lời cảnh tỉnh. Đừng như tôi. Đừng khinh thường vợ mình chỉ vì cô ấy ở nhà nội trợ. Đừng nghĩ rằng cô ấy sẽ không đi đâu được. Đừng ỷ vào con cái để đối xử tệ bạc.
Một người phụ nữ có thể chịu đựng rất nhiều vì con. Nhưng khi cô ấy đã tích đủ sức mạnh, khi cô ấy đã đủ tự tin, khi con cái đã lớn, cô ấy sẽ rời đi. Và khi cô ấy rời đi, cô ấy sẽ không quay đầu lại.
Đừng để đến khi mất rồi mới biết trân trọng. Đừng để đến khi vợ ra đi mới nhận ra cô ấy quý giá thế nào. Hãy yêu thương vợ mình khi còn có thể. Hãy trân trọng những hy sinh thầm lặng. Hãy nhớ rằng, hạnh phúc không tự nhiên đến, nó được xây dựng từ sự quan tâm, chia sẻ và tôn trọng.
Tôi đã học được bài học đó, nhưng quá muộn. Tôi đã mất tất cả. Đừng như tôi. Hãy nhìn vợ mình bằng ánh mắt yêu thương, không phải khinh thường. Hãy hỏi cô ấy có cần giúp gì không, thay vì chỉ đòi hỏi. Hãy nhớ rằng, người phụ nữ bạn cưới về là người bạn chọn để yêu thương, không phải để sai khiến.
—




