Chàng Trai Nghèo Đi Thi Hát Tìm Mẹ, Nữ Giám Đốc Quyền Lực Ngã Quỵ Nhận Ra Con Trai Nhờ Bài Hát Ru…..

Chàng Trai Nghèo Đi Thi Hát Tìm Mẹ, Nữ Giám Đốc Quyền Lực Ngã Quỵ Nhận Ra Con Trai Nhờ Bài Hát Ru….

Tôi đứng giữa sân khấu rộng lớn, ánh đèn pha trắng chói dọi thẳng vào mặt, mồ hôi ướt đẫm lưng chiếc áo sơ mi sờn cổ. Cây mic nặng trịch trong tay run. Hàng ngàn khán giả im bặt. Tôi nhắm mắt, hít sâu, rồi cất tiếng hát chay không nhạc:

“À ơi, gió đưa cành trúc la đà…”

Giọng tôi thô ráp, khàn đục như giấy nhám cọ gỗ. Nhưng nó mang theo mười lăm năm cô đơn, mười lăm năm ôm vai gầy tự dỗ mình ngủ trong căn phòng trọ mười mét vuông. Ngón tay sơn đỏ của bà Quyên – nữ giám đốc quyền lực nhất giới giải trí – đang lơ lửng trên nút loại đỏ chót. Chỉ còn một li. Rồi đột nhiên khựng lại. Trái tim titan của bà lỡ một nhịp. Đồng tử giãn to. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng bà. Giai điệu cổ xưa, cái cách ngắt nhịp vụng về ở chữ “à ơi” – thói quen chỉ một người trên đời từng dùng khi vừa hát vừa nén tiếng khóc trong đêm mưa.

Tôi không biết. Tôi chỉ hát. Hát moi hết ruột gan những đêm dài trong căn trọ rêu phong, tiếng nước rỉ từ vòi sen hỏng. Hát để hàng triệu người nghe, hy vọng trong số đó có mẹ. Mẹ đã xách túi vải nát bước lên xe khách trong mưa bão mười lăm năm trước, để lại đứa trẻ mười tuổi chạy chân trần gào khóc lạc giọng.

Tôi tên Lâm. Hai mươi lăm tuổi. Ban ngày phơi lưng trên dàn giáo công trường, tối chui rúc phòng trọ. Gia tài chỉ là vết chai lòng bàn tay và nếp nhăn sớm. Thế giới của tôi chưa bao giờ là ánh đèn lấp lánh. Nhưng hôm nay tôi bước vào cuộc thi giọng ca tối thượng chỉ vì một khát vọng điên rồ: tìm mẹ bằng bài hát ru duy nhất bà để lại. Bài hát chưa từng nghe ở đâu khác. Những đêm đông giá, tôi ôm vai gầy, thầm hát để dỗ mình ngủ. Nó là mỏ neo duy nhất giữ hơi ấm tình mẫu tử.

Trong phòng chờ, mùi nước hoa đắt tiền đặc quánh. Thí sinh khác mặc váy bó, luyện thanh óe óe, vuốt keo tóc bóng loáng. Tôi ngồi thu lu góc khuất, ôm ba lô sờn. Nhân viên hậu đài huých vai, lườm: “Ông nội đứng gọn, cơm nước vứt ra sau.” Đạo diễn hiện trường nhìn nửa con mắt, lùa tôi sát tường như lùa vịt còi. Tôi cúi đầu xin lỗi. Những khinh miệt này chẳng thấm gì so với tát đom đóm mắt của cuộc đời mười lăm năm.

Loa phát: “Thí sinh 402 Trần Hoàng Lâm chuẩn bị.” Tim tôi đập thình thịch. Ba mươi bước ra cánh gà dài như mười lăm năm tìm mẹ. Xì xào sau lưng: “Ủa ai vậy? Tưởng chú lao công. Lên tấu hài câu view.” Tôi phớt lờ, siết nắm tay, bước kiên định.

Cánh cửa mở. Ánh sáng trắng ập vào. Máy quay cần cẩu lướt như qu/ái vật. Tôi cầm mic run, sợ rơi vì không đền nổi. Bước ra trung tâm. Khán giả im bặt ngỡ ngàng trước gã trai lam lũ giữa sân khấu bảng điện tử đắt giá. Bàn giám khảo chìm bóng tối. Áp lực ngàn cân bủa vây.

Bà Quyên ngồi trung tâm, bốn mươi lăm tuổi, bộ vest đen nhập khẩu, ghim ngọc lục bảo. Đôi mắt hẹp dài lạnh như dao. Bên trái ca sĩ thần tượng vuốt tóc. Bên phải nhạc sĩ kính cận vắt chân. Bà quét tôi ba giây: áo sờn, giày bata bụi, dáng rụt rè. Nhếch mép ngán ngẩm. Bà ghét chương trình thực tế toàn câu chuyện bi đát mua thương hại. Ngón tay đã đặt trên nút đỏ. Nam ca sĩ hỏi: “Bạn tên gì, hát bài gì?” Tôi khàn: “Em tên Lâm. Em xin hát bài hát ru mẹ hay hát ngày xưa.” Cả trường ồ lên. Nhạc sĩ cười khùng khục. Khán giả rúc rích: “Lên đây ru giám khảo ngủ à?” Bà Quyên lầm bầm: “Lố bịch.” Ngón tay ấn nửa chừng.

Rồi tôi hát. Không nhạc. Nốt đầu tiên thô ráp nhưng nặng như mười lăm năm. Không khí đông cứng. Ngón tay bà khựng cách nút một li. Tim bà lỡ nhịp. Gai ốc nổi. Đồng tử giãn. Hơi thở gấp. Nhạc sĩ hỏi: “Chị sao thế?” Bà không nghe. Thế giới hút vào hố đen chỉ còn tôi và giai điệu. Bàn tay run, nhẫn kim cương nhấp nháy. Bà bấu mép bàn đến bật móng. Bức tường mười lăm năm tiền tài danh vọng dạn nứt. Ký ức miền quê, mái tranh dột, đứa trẻ chạy theo xe trong mưa sống dậy.

Tôi hát tiếp: “Nhịp chày Yên Thái à ơi…” Giọng nứt toác như kính vỡ. Trường quay thành thánh đường tĩnh lặng. Khán giả há hốc. Ca sĩ quên gồng cằm. Nhạc sĩ kính trễ mũi. Đạo diễn quên chuyển máy. Tôi hát moi hết đêm dài uất nghẹn. Câu cuối: “Ru con ngủ cho ngoan…” Giọt nước mắt tôi rơi tách xuống sàn.

Bà Quyên sụp. Mắt nhòe. Nước mắt tuôn. Bà đưa tay che miệng, ngã ịch vào ghế, run bần bật. Khán giả xì xào: “Bà trùm máu lạnh khóc sao?” Ca sĩ cuống rút khăn. Tôi mở mắt, chớp chớp làm quen ánh sáng, cúi chào. Khi ngẩng lên, ánh mắt chạm bà. Ánh nhìn hoảng loạn, đứt ruột, ướt sũng. Lớp trang điểm nhòe làm bà già nua mộc mạc. Tim tôi thót. Nốt ruồi dưới đuôi mắt trái. Sợi dây máu mủ khiến tôi ch/ết chân……………

Bà vươn tay run lấy mic. Tiếng thở dốc khuếch đại. “Cún… cún con phải không?”………….

 

M/ờι q/uý ƌọ/c gι/ả ƌọ/c PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьì/nh l/uận ƌầu tiên……….
👇👇👇

Bà vươn tay run lấy mic. Tiếng thở dốc khuếch đại. “Cún… cún con phải không?” Biệt danh ấy như lựu đạn. Tôi sững, mic rơi bốp. Mười lăm năm chưa nghe lại. Chỉ một người gọi trong đêm đông trên trõng tre. Ánh mắt tôi trao đảo. Lớp trang điểm rửa trôi lộ đường nét thân thuộc. Tôi thốt: “Mẹ…”

Bà chống bàn đứng dậy, giày cao gót vướng cáp suýt ngã. Bà cúi tháo phăng giày ném sang bên, đi chân trần trên sàn kính lạnh, loạng choạng về phía tôi. Vệ sĩ định cản nhưng dạt sang khi thấy mắt đỏ ngầu. Mười mét dài vô tận. Mỗi bước tua lại quá khứ: mưa bão, túi vải, đứa trẻ say ngủ, quyết định bỏ trốn vì chồng mất, nợ nần, ăn củ chuối thay cơm. Bà đến trước mặt tôi. Tương phản nghiệt ngã: vest hàng hiệu kim cương bên áo sờn chai sần xi măng. Bà rẩy tay chạm gò má tôi. “Lâm, con trai của mẹ. Mẹ đây, mẹ Liên của con đây.”

Toàn thân tôi run. Hơi ấm bàn tay mẹ đánh thức giác quan trai sạn. Không oán trách, không gào chất vấn. Khao khát hơi ấm mẫu tử che lấp hận thù. Nước mắt tôi tuôn, rửa bụi công trường. Tôi dang tay kéo bà vào lòng. Cái ôm muộn mười lăm năm. Mùi nước hoa đắt tiền quyện mùi bột giặt rẻ và mồ hôi ngai ngái trên áo tôi. Hương vị đoàn tụ, tha thứ, nỗi đau chữa lành. Bà gục vai tôi, bấu chặt vạt áo như chết đuối vớ cọc. Tiếng khóc vang vọng, không kiềm chế, không sĩ diện. Tiếng gào của người mẹ mang tội lỗi khổng lồ được giải thoát.

Khán giả nín lặng. Nước mắt rơi khắp nơi. Cô gái váy bó sụt sùi. Nhạc sĩ tháo kính lau mắt. Ca sĩ khóc nấc, phấn trôi thành vệt trắng. Máy quay chụp cận cái ôm. Tôi vùi mặt vào tóc mẹ điểm bạc. Bàn tay thô vỗ về lưng bà rung. “Không sao rồi. Cún con của mẹ đây rồi.” Tôi thì thầm, dỗ bà y như bà từng dỗ tôi bằng bài hát ru trong mưa bão.

Ánh đèn vẫn rực nhưng không còn soi ảo ảnh tiền tài. Nó chiếu sự thật: dù thấp cổ hay đỉnh cao quyền lực, thứ lấp đầy khoảng trống chỉ là tình thân. Cái ôm kéo dài. Thế giới ồn ào bỏ lại. Không còn giám đốc Quyên, không còn thí sinh Lâm bần hàn. Chỉ còn người mẹ lạc lối tìm đường về, đứa trẻ bơ vơ tìm lại bầu trời.

Tôi ôm chặt hơn, cảm nhận hơi thở bà nóng trên vai. Mười lăm năm tôi sống như bóng, lầm lũi nuôi hy vọng mỏng manh. Giờ hy vọng hóa thành xương thịt run rẩy trong vòng tay. Bà khóc nức, tôi vỗ về. Không cần lời giải thích. Không cần kể về những đêm tôi hát thầm dỗ mình, về bàn tay chai sần kéo gạch dưới nắng thiêu. Chỉ cần cái ôm này. Chỉ cần tiếng “cún con” vang lại sau mười lăm năm im lặng.

Sân khấu hoa lệ dần mờ. Tôi nghe tiếng tim mình và bà đập chung nhịp. Quá khứ đau đớn vẫn còn đó, nhưng giờ nó không còn đâm thủng nữa. Nó nằm yên giữa hai chúng tôi, được bao bọc bởi hơi ấm muộn màng. Tôi khẽ thì thầm thêm lần nữa, giọng trầm ấm xót xa: “Mẹ về với con rồi. Không đi đâu nữa.” Bà gật đầu trong tiếng nấc, siết chặt hơn. Ánh đèn dịu lại. Khán giả vẫn im. Chỉ còn tiếng khóc và tiếng thở của hai mẹ con tìm lại nhau giữa biển người.

Tôi đứng đó, ôm mẹ, cảm nhận từng giọt nước mắt bà thấm vào vai áo sờn. Mười lăm năm tìm kiếm kết thúc trong cái ôm này. Không pháo hoa, không nhạc nền. Chỉ có sự thật trần trụi và trái tim từng hóa đá giờ tan chảy. Tôi nhắm mắt, để hơi ấm lan tỏa, để quá khứ lắng xuống. Dù phía trước còn bao điều phải nói, bao vết thương phải chữa, lúc này tôi chỉ muốn giữ lấy khoảnh khắc. Giữ lấy người mẹ từng bỏ lại trong mưa, giờ đang run rẩy trong vòng tay tôi dưới ánh đèn sân khấu.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!