Tôi Sinh Con Gái, Mẹ Chồng Bỏ Về, Chồng Chửi Thẳng Mặt: “Cô Chỉ Biết Đẻ Con Gái!” Nhưng 10 Ngày Sau Cả Nhà Quỳ Xin Tôi Tha Thứ…..

Tôi S/inh Co/n Gái, Mẹ Chồng B/ỏ V/ề, Chồng Ch/ửi Thẳ/ng M/ặt: “Cô Ch/ỉ Biế/t Đ/ẻ Co/n Gái!” Nhưng 10 Ngày Sau Cả Nhà Quỳ Xin Tôi Tha Thứ…..

Tôi nằm trên giường bệnh, vết mổ dài ngang bụng dưới vẫn còn r/ỉ m/áu, hai chân t/ê dạ/i không nh/úc nh/ích. Má/u đã m/ất quá nhiều, mặ/t trắn/g b/ệch, môi n/ứt n/ẻ. Cánh cửa phòng bệnh cọt kẹt mở. Bóng dáng bà Thu – mẹ chồng tôi – xăm xăm bước vào, gót dày nện cộp cộp.

“Đâu? Thằng c/u của bà nội đâu rồi?” Bà ta lao đến nôi em bé, vạch tã, nhìn thấy dòng chữ “nữ” trên vòng tay con. Nụ cười tắ/t ngh/ẹn. Khuôn mặt chả/y xệ, ánh mắt khin/h b/ỉ ném thẳng về phía tôi đang thoi thóp: “Tưởng thế nào? Làm mình làm mẩy cả nhà phải chờ, hóa ra lại là vị/t t/rời. Nhà này v/ô p/húc. Cô làm ăn kiểu gì mà dở nặn ra đứa co/n g/ái? V/ịt trờ/i thì sau này cũng bay đi nhà người ta.” Bà ta xốc túi hàng hiệu tôi từng quẹt thẻ mua tặng, quay ngoắt: “Thôi gái thì mẹ nó tự đi mà chăm. Tôi về, mùi bệnh viện h/ôi há/m.”

Cánh cửa đóng sầm. Tôi h/á miệ/ng định nói nhưng cổ họng khô khốc, nước mắt trào ra. V/ết m/ổ đ/au một thì lời nói ấy cứa vào tim tôi trăm ngàn lần.

Hoàng – chồng tôi – bước vào ngay sau đó. Hắn chống nạnh ở cuối giường: “Đấy em thấy chưa? Đã bảo để lúc khác đ/ẻ mà cứ rục rịch nửa đêm. Giờ mẹ dỗi mẹ đi về rồi. Em vừa lòng chưa?” Tôi thều thào: “Anh… mẹ ch/ửi em đ/ẻ co/n g/ái rồi bỏ về. Anh không nói được mẹ một câu, anh lại trách em?” Hắn nhăn mặt: “Thì mẹ nói có sai đâu. Mẹ mong cháu trai bao lâu, mua bao nhiêu thuốc bổ. Giờ lòi ra đứa con gái. Em vô dụng, đ/ẻ mỗi đứa con trai cũng không xong thì phải chịu.” Hắn đá ghế, càu nhàu phòng bí bách rồi lấy áo khoác: “Thôi em tự bấm chuông gọi y tá. Anh về nhà ngủ. Con bé khóc thì tự dỗ.”

Cánh cửa khép lại lần thứ hai. Tôi nằm đó, nước mắt lăn dài ướt gối. Hóa ra đây chính là gia đình tôi đã vắt k/iệt thanh xuân để vun đắp. Tôi chỉ là cái máy đ/ẻ và máy in tiền. Khi không sản xuất ra đích tôn, tôi bị ném đi như đồ phế liệu.

Ký ức ùa về. Tôi tách ra kinh doanh, thu nhập gấp mười hai mươi lần chồng. Mọi gánh nặng tài chính trút lên vai tôi. Tiền điện nước chợ búa, hóa đơn trừ thẳng tài khoản tôi. Bà Thu mỗi tháng tiêu vặt bốn mươi triệu. Tôi than với Hoàng, hắn trừng mắt: “Cô tiếc r/ẻ mấy đồng với mẹ tôi à? Phận làm dâu đài thọ nhà chồng là nghĩa vụ đương nhiên.”

Đồng hồ nhích sang ba giờ sáng. Thu/ốc g/iảm đ/au h/ết tác dụng, cơn co th/ắt t/ử cu/n/g hoành hành. Tôi khát cháy cổ, gọi y tá. Cô y tá ái ngại: “Chị ơi, người nhà chị đi đâu hết rồi? Sả/n ph/ụ đ/ẻ m/ổ ngày đầu yếu lắm.” Tôi cười gượng, rồi run tay gọi về quê. Giọng mẹ ngái ngủ: “Alo Hoa à con?” Chỉ một tiếng “con”, mọi kiềm chế đổ sập. Tôi òa khóc: “Mẹ ơi, con đ/ẻ m/ổ, người ta ch/ửi co/n đ/ẻ co/n g/ái rồi bỏ về hết.”

Rạng sáng cửa mở tung. Bố mẹ tay xách nách mang. Mẹ ôm chầm lấy tôi khóc: “Ối giời ơi con ơi, sao thân gái con tôi khổ thế này?” Suốt những ngày lưu viện, bố mẹ thay phiên túc trực. Đến ngày xuất viện, tôi nhìn mẹ với ánh mắt kiên định: “Không cần gọi ai hết. Con về nhà mình. Nhà của con, nhà của bố mẹ chứ không phải cái nhà trọ có bầy đỉ/a hú/t m/áu kia.”

 

Chiếc taxi đỗ trước cổng sắt nhà quê. Những ngày ở cữ, tôi được sống như bà hoàng bằng tình thương. Tôi quyết định sẽ l/y hôn, nhưng trước đó sẽ b/óp nghẹt mọi đường sống của chúng, c/ắt đứ/t toàn bộ nguồn viện trợ.

Tôi mở app ngân hàng, ngón tay thực hiện chuỗi thao tác t/ử h/ình: hủ/y liê/n kết thẻ phụ hạn mức năm mươi triệu, xó/a toàn bộ liên kết th/anh t/oán ví điện tử, h/ủy lệ/nh tự động thanh toán điện nước, đổi mật khẩu thu hồi quyền truy cập. Cảm giác sảng khoái lan tỏa.

Cuối tuần, bà Thu vào siêu thị nhập khẩu, hóa đơn sáu triệu tám. Máy POS báo: “Giao dịch bị từ chối.” Bà ta mặt đỏ bừng, phải bỏ đồ lại. Về nhà, Hoàng gọi: “Mẹ ơi, nhà mất điện tối om, nước cũng tịt.” Ban quản lý: “Nhà bác nợ điện nước cả tháng.”…………………..

 

M/ờι q/uý ƌọ/c gι/ả ƌọ/c PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьì/nh l/uận ƌầu tiên……….
👇👇👇

Tối thứ bảy, Hoàng bao bạn nhậu nhà hàng hải sản. Hóa đơn tám triệu. Thẻ bị khóa. Bạn nhậu chửi: “Lương chín triệu đòi bao anh em nhà hàng năm sao.” Hắn móc túi được ba trăm nghìn, ê chề.

Sáng hôm sau, điện thoại tôi réo liên hồi. Hoàng gào: “Cô làm trò khốn nạn gì thế? Mở ngay thẻ ra!” Tôi lạnh lùng: “Tiền của tôi nuôi con tôi. Nhà các người có tay chân thì tự đi làm lấy mà ăn.”

Tôi nộp đơn ly hôn đơn phương. Hoàng đăng Facebook đóng vai nạn nhân. Tôi thả tệp PDF sao kê dòng tiền, hóa đơn, ghi âm, tin nhắn đe dọa. Gió đảo chiều. Hàng ngàn người chửi hắn. Hắn xóa bài, khóa tài khoản.

 

Ngày ra tòa, tôi diện suit kem, tóc búi cao. Phán quyết: chấp thuận ly hôn. Tài sản đứng tên tôi. Quyền nuôi con thuộc về tôi. Tôi từ chối nhận khoản cấp dưỡng: “Tiền tôi đủ cho con sống sung túc. Tôi không cần đồng tiền bố thí từ kẻ không năng lực thiếu đạo đức.”

Sáu tháng sau, tôi mua biệt thự liền kề sân vườn hoa hồng. Con gái sống như công chúa. Còn chúng chuyển về căn hộ tập thể ẩm thấp, Hoàng nợ tín dụng đen gần tỷ, bị sa thải, bị giang hồ tạt sơn. Bà Thu tai biến nằm một chỗ.

Một chiều mưa, tôi dắt con gái bước xuống từ Mercedes. Hoàng đang cõng thùng sầu riêng lấm lem bùn. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Hắn đứng sững, thùng hàng run rẩy trên vai. Tôi nhìn hắn bằng sự tĩnh lặng lạnh băng, như nhìn hạt bụi vô hại trên đường. Tôi quay mặt, mỉm cười dắt con bước vào sảnh sáng rực. Thùng hàng rơi phịch, vỡ toang. Hoàng gục gối xuống bùn, ôm mặt khóc nức nở.

Hình phạt tàn khốc nhất không phải bị trả thù, mà là bị người từng bị mình giày xéo lãng quên hoàn toàn, sống rực rỡ và coi mình như kẻ đã chết.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!