Sau Khi Xuất Ngũ, Tôi Xin Làm Vườn Cho Nhà Giàu. Hôm Đó Đá/m Gi/ang Hồ Xô/ng Vào Biệt Thự, Bị Tôi Qu/ật G/ục Chỉ Trong Vài Phút!….
……………………………………………
Tôi vừa xuất ngũ, ba lô trên vai chỉ có mấy bộ quần áo cũ và chiếc hộp đựng giấy ra quân cùng huân chương. Cuộc đời dân sự bắt đầu từ chuyến xe đò xuôi Nam, từ cái bắt tay của thằng bạn cùng tiểu đội Tuấn, và từ cánh cổng sắt của một căn biệt thự khổng lồ tại Thảo Điền. 10 triệu đồng một tháng, bao ăn ở, chỉ việc chăm sóc khu vườn rộng hơn 2000 mét vuông. Với tôi, một thằng lính quen với núi rừng biên giới, thế là quá đủ.
Tôi gặp cô tiểu thư Tuyết ngay ngày đầu tiên. Cô ta lái chiếc Porsche màu đỏ lao vun vút vào sân, suýt tông vào xe rùa chở đất của tôi. Vừa bước xuống xe, cô ta đã quát: “Bảo tôi bị m/ù hay sao mà đẩy xe chắn ngang đường thế này?” Cô ta nhìn bộ đồ bảo hộ dính đầy bụi đất của tôi với ánh mắt đầy khi/nh m/iệt. Ngày hôm sau, cô ta bắt tôi tắt cả hệ thống tưới tự động, bắt tôi phải tự tay xách từng thùng nước 20 lít tưới khắp cái vườn mênh mông dưới cái nắng 38 độ. Rồi cô ta sai tôi ra nhổ hết những bụi hồng trước cửa phòng cô, trồng lại giống khác chỉ vì cô không thích màu đỏ nữa. Không dừng lại ở đó, cô ta còn bắt tôi đi mua bánh mì chảo ở tận quận 3 và ly trà sữa ở trung tâm quận 1 trong giờ tan tầm kẹt cứng.
Tôi không cãi, không than. Tôi chỉ làm. Xách thùng nước, đi xe máy qua những con hẻm nhỏ, len lỏi giữa dòng xe cộ để giữ cho hộp bánh nóng và ly trà sữa đá không tan một viên. Tôi đã quen với việc vác ba lô 30 kg vượt đèo, quen với cái nắng như đổ lửa và những đêm hành quân không ngủ. Những trò trẻ con của cô tiểu thư đối với tôi chỉ như trò đùa, tôi không bận tâm, chỉ xem đó là một phần công việc.
Nhưng cuộc sống ở cái biệt thự đó không hề yên ổn như vẻ bề ngoài. Tôi ngh/e lỏ/m được ông Tôn, bố của Tuyết, đang cạnh tranh một gói thầu dự án khu đô thị nghìn tỷ đồng. Đối thủ là công ty Nam Phát – một tập đoàn có tiếng là chơi xấu. Rồi một đội vệ sĩ “chuyên nghiệp” được ông Tôn thuê về với mức lương cả trăm triệu đồng mỗi tháng. Đội trưởng Cường và đám đàn em của hắn kênh kiệu đi lại trong nhà, nhìn tôi với ánh mắt khi/nh thườ/ng, nói rằng “thằng làm vườn suốt ngày đào bới, gặp bi/ến chắc chỉ biết trốn dưới gầm bàn”. Tôi chỉ cười. Tôi thừa mắt nhìn ra những lỗ hổng ch/ết người trong cách bố trí an ninh của bọn chúng, nhưng tôi chẳng có trách nhiệm với họ.
Đêm giông bão ấy, mọi chuyện thay đổi. Một nhóm 15 tên cô/n đ/ồ do Hải Thẹo cầm đầu đã cắ/t hệ thống điện và sóng điện thoại, đ/ột nhậ/p vào biệt thự. Trong nháy mắt, đội vệ sĩ “chuyên nghiệp” của Cường tan tác. Hắn hoảng sợ trèo tường chạy mất, bỏ mặc đồng bọn bị đá/nh g/ục và con tin đang nguy khốn.
Tiếng la hét, tiếng kính vỡ và tiếng bước chân dồn dập vang lên khắp nhà. Tôi từ căn phòng nhỏ dưới góc vườn im lặng bước ra, nhặt chiếc kéo tỉa cành bằng thép đặc trong kho, mặc áo mưa và tiến vào bóng tối. Tôi tìm thấy Tuyết, cô ta đang bị cả bọn vây quanh trong góc phòng khách, mặt mũi tái xanh vì sợ hãi, lưng dựa chặt vào tủ kính. Khi tôi xuất hiện từ hành lang bếp, đám côn đồ cư/ời c/ợt, không coi tôi ra gì. Hải Thẹo ch/ửi bớ/i và rút d/ao đe dọa bắt tôi cú/t đi. Tôi nhếch mép cười, cầm đèn pin xoay nhẹ và quay lưng bước đi, nhưng thực ra tôi không bỏ chạy.
Chính khoảnh khắc đó, Tuyết vùng vẫy thoát khỏi tay Hải Thẹo và lao tới, túm chặt lấy vạt áo mưa của tôi. Cô ta ôm chặt lấy cánh tay tôi, người run bần bật, gục đầu vào vai tôi và khóc nức nở: “Cứu em với, đừng bỏ em một mình, anh đừng đi!” Tiếng khóc của cô gái kiêu kỳ, từng sai vặt tôi ngày nào, giờ đây yếu đuối và tuyệt vọng, khiến tôi dừng bước. Tôi thở dài. Tôi biết mình không thể ngó lơ.
Tôi đẩy nhẹ Tuyết ra sau lưng mình, bảo cô nhắm mắt và đếm thầm đến 30. Rồi tôi quay lại đối mặt với bọn chúng. Cả 15 tên côn đồ lao vào tôi. Nhưng…………..
chúng đã chọn sai đối thủ. Những kỹ năng chiến đấu đặc biệt được tôi rèn luyện trong suốt nhiều năm trong quân ngũ, từng đối mặt với những tình huống sống còn ngoài chiến trường, được tung ra một cách lạnh lùng và chính xác. Tôi cởi bỏ chiếc áo mưa vướng víu, tôi di chuyển linh hoạt giữa bóng tối và ánh đèn pin lắc lư, tôi dùng cùi chỏ, đầu gối, và cả những đòn chặn tay bẻ khớp để hạ gục từng tên một. Tiếng la hét, tiếng xương gãy vang lên. Chỉ trong vòng vài phút, bọn chúng nằm bẹp dưới sàn nhà, kẻ ôm bụng, kẻ ôm cánh tay gãy. Đám côn đồ hung hãn ban đầu nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Hải Thẹo cuối cùng bị tôi bẻ gãy cánh tay và khuỵu gối trước mặt tôi, mặt đầy sợ hãi gào lên: “Mày là thằng nào?”
Tôi nhìn hắn, mặt tỉnh bơ: “Thợ cắt cỏ.”
Cảnh sát đến, bắt gọn bọn chúng. Ông Tôn nhìn tôi với con mắt khác, mời tôi vào phòng làm việc. Ông đề nghị tôi với mức lương 100 triệu đồng một tháng, làm vệ sĩ riêng cho Tuyết và phụ trách an ninh cho cả gia đình. Đó là một con số khổng lồ, nhưng tôi chỉ nghĩ đến đứa con của người đồng đội cũ đang cần tiền phẫu thuật tim. Tôi ký hợp đồng.
Nhưng công việc của tôi còn lớn hơn thế. Kẻ thù thực sự đứng sau vụ bắt cóc vẫn còn ngoài kia. Tôi lặng lẽ điều tra, thâm nhập vào tòa nhà của công ty Nam Phát, phá két sắt, đánh cắp dữ liệu quan trọng, và gửi toàn bộ bằng chứng cho cảnh sát. Vài ngày sau, ban giám đốc Nam Phát bị bắt, dự án nghìn tỷ thuộc về ông Tôn.
Tại bữa tiệc ăn mừng, Tuyết mặc bộ váy xanh ngọc lộng lẫy, đã không còn vẻ kiêu kỳ ngày nào. Cô bước đến bên tôi khi tôi đang gác ở ban công, nắm lấy tay áo tôi, ngước đôi mắt sáng lên nói rằng cô yêu tôi, không phải vì biết ơn mà vì những gì tôi đã làm. Tôi chỉ mỉm cười, xoa nhẹ mái tóc cô, bảo rằng chuyện gì đến sẽ đến, và hiện tại tôi vẫn phải làm nhiệm vụ bảo vệ cô. Từ một thằng lính về làm vườn, tôi đã trở thành người bảo vệ và là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô tiểu thư. Những tháng ngày giản dị ấy đã kéo tôi đến một biến cố không ngờ, và cũng mở ra một tương lai mới, nơi mà trái tim đã biết rung động. Nhưng liệu hạnh phúc ấy có bền lâu? Câu chuyện còn tiếp…





