Thiếu Tá Thờ Vợ Suốt 7 Năm, Chết Lặng Khi Thấy Vợ Nhặt Đồ Ăn Ở Bãi Rác Cùng Đứa Con Lạ….

Thiếu Tá Thờ Vợ Suốt 7 Năm, Chết Lặng Khi Thấy Vợ Nhặt Đồ Ăn Ở Bãi Rác Cùng Đứa Con Lạ….

Tôi đứng chết lặng dưới mưa chiều cuối tháng mười một, nhìn người phụ nữ quỳ bên đống hộp cơm bỏ đi. Áo khoác xám sờn, tóc dính nước mưa vào má, cô bẻ phần bánh mì mốc vứt đi rồi đưa phần còn lại cho đứa bé ngồi xổm bên cạnh. Dáng nghiêng đầu sang trái, chân phải hơi khập khiễng, và đặc biệt là vết sẹo mảnh sát chân tóc sau tai trái – tất cả đều là của Thu Hà. Người vợ tôi đã tự tay đưa tang bảy năm trước.

Tôi gọi tên cô. Cô giật mình quay lại, mắt mở lớn, khuôn mặt gầy gò xạm đen. Không có chút nhận ra, chỉ toàn sợ hãi. Cô kéo đứa trẻ sát người, hét lên:

“Đừng lại gần tôi! Tôi không biết anh!”

Đứa bé hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, chú này là ai?” Cô không trả lời, chỉ kéo con bỏ chạy. Chiếc túi thức ăn rơi xuống, cơm thừa văng trong nước mưa. Tôi định đuổi theo nhưng dừng lại. Sợ cô lao xuống đường. Đúng lúc hai mẹ con sắp khuất sau bức tường, đứa trẻ quay đầu. Cổ áo lệch lộ sợi dây chuyền bạc xỉn màu, mặt tròn khắc hai chiếc lá lồng nhau. Đó là món tôi đặt làm tặng Hà nhân kỷ niệm một năm ngày cưới. Mặt sau còn khắc chữ M và H. Món đồ không tìm thấy sau vụ tai nạn. Tôi đã tin nó cháy cùng cô suốt bảy năm.

Tôi nhặt mảnh giấy bọc bánh mì em đánh rơi. Nét chữ run rẩy: “An bảy tuổi. Nếu mẹ quên đường thì đưa mẹ về lều của ông Phúc.” Chữ A có nét móc nhỏ ở chân – thói quen viết của Hà.

Bảy năm qua tôi sống bên bàn thờ vợ. Mỗi sáng thắp hương, mỗi tối kể chuyện. Căn phòng cô vẫn giữ nguyên: lược gỗ, áo len nâu, lọ nước hoa cạn mùi. Tôi nghĩ mình mắc nợ vì ngày ấy nhận công tác xa. Nếu ở nhà, có lẽ cô không lên chiếc xe định mệnh.

Xe tôi đang đi qua bãi rác ven đường vì đoạn chính đang sửa. Mùi chua nồng khiến tôi quay mặt nhìn ra. Người phụ nữ ấy nghiêng đầu, khập khiễng – chính là Hà. Tôi bước xuống, mưa tạt mặt. Cách mười mét cô quay nghiêng gọi con. Vết sẹo hiện rõ. Tim tôi đập đau ngực. Gọi lần nữa. Cô lùi lại, mắt chỉ còn sợ hãi. Khi nghe tên Minh Quân, mặt cô trắ/ng b/ệch, ôm đầu lắc liên tục rồi bỏ chạy.

Tôi theo vào con ngõ hẹp. Hỏi vài người, bà bán nước nói hai mẹ con ngủ trong lều sau bãi ve chai ông Phúc. Người phụ nữ lúc nhớ lúc quên, rất sợ đàn ông lạ. Bảy năm trước ông Phúc mang cô về khi đang mang thai, không giấy tờ.

Tôi đứng ngoài tấm bạt rách đến tối. Nhìn qua khe hở thấy cô nhặt cơm thừa, bỏ phần bẩn sang một bên rồi đút cho con. Còn cô chỉ uống nước. Đứa bé hỏi: “Mẹ không ăn à?” Cô cười: “Mẹ ăn rồi.” Tôi biết cô nói dối. Hà ngày trước cũng vậy. Nước mắt tôi trào ra. Tôi đã thắp hương mâm cơm đầy đủ cho cô, trong khi cô nhịn đói nhường cơm thừa cho con trong căn lều rách.

Trước khi đi, tôi thấy bóng người đội mũ, áo mưa đen đứng cuối ngõ. Khi nhìn thấy tôi thì quay lưng bước nhanh. Dấu giày sâu và đầu lọc thuốc lá chưa tắt – đúng loại anh họ Hoàng hút.

Đêm đó tôi về nhà. Bàn thờ Hà vẫn sáng đèn dầu. Tôi đặt mảnh giấy có tên An trước mặt mẹ, hỏi:

“Mẹ, bảy năm trước người trong q/uan t/ài có chắc là Thu Hà không?”

Chuỗi hạt trong tay mẹ rơi xuống nền. Môi bà run. Ngoài sân tiếng xe máy. Hoàng bước vào, giọng cười quen thuộc.

Tôi nhìn anh thật lâu rồi hỏi: “Bảy năm trước, anh đã nhìn thấy mặt người trong quan tài chưa?”

Anh tháo áo mưa, nói th/i t/hể chá/y nặ/ng, chỉ nhận dạng qua quần áo và đồ dùng. Tôi hỏi tiếp ai yêu cầu đóng kín quan tài, ai ký xác nhận. Mặt anh căng. Mẹ đứng dậy, giọng khàn:……

 

M/ờι q/uý ƌọ/c gι/ả ƌọ/c PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьì/nh l/uậ/n ƌầu tiên……….
👇👇👇

 

“Đêm nay mẹ sẽ kể hết.”

Hoàng quay sang nhìn bà, ánh mắt lạnh chưa từng thấy. Anh nói mẹ đã già, đừng để chuyện không rõ ràng làm gia đình thêm đau khổ. Câu nói nghe như lời khuyên nhưng là cảnh cáo.

Mẹ ôm mặt khóc. Bà kể trước ngày chôn, bà nhìn bàn chân người trong quan tài không có vết bỏng cũ của Hà từ nhỏ. Bà định ngăn, nhưng Hoàng bảo nếu gây chuyện, danh dự và sự nghiệp của tôi sẽ bị hủy. Suốt bảy năm bà không ngủ yên.

Tôi ngồi đến sáng trước bàn thờ. Hai hình ảnh chồng lên nhau: Hà trong ảnh cưới và người phụ nữ gầy gò trong lều. Sáng hôm sau tôi đến lại. Bé An thò đầu ra, hỏi có phải người đuổi theo hôm qua không. Em bảo mẹ đang sốt, đã dặn không cho người lạ vào. Tôi ngồi xuống nền đất, đặt túi thức ăn và thuốc. Em hỏi vì sao tôi gọi mẹ là Thu Hà.

Bên trong tiếng ho. Cô xuất hiện sau tấm bạt, mặt xanh, mắt cảnh giác. Tôi gọi nhỏ: “Hà, anh là Quân đây.” Cô lắc đầu: “Tên tôi là Hạnh.” Ông Phúc đặt tên vì khi tỉnh lại cô chỉ nhớ âm gần giống. Cô không nhớ quê quán, cha mẹ, chồng. Mỗi lần cố nghĩ, đầu đau dữ dội, hiện ánh đèn xe, tiếng mưa, mùi khét.

Tôi đưa ảnh cưới. Cô nhìn vài giây, run lên, ôm đầu ngồi xuống, hét bảo cất đi. Bé An ôm mẹ khóc xin tôi về. Tôi tắt điện thoại, lùi ra. Thân thể cô còn sống nhưng bảy năm ký ức đã bị chôn vùi.

Cô cho An nhận thức ăn. Tôi hỏi em có đi học không. Em nói từng học lớp một nhưng phải nghỉ để trông mẹ và nhặt chai. Em sinh đầu tháng tư bảy năm trước – cách ngày tai nạn gần tám tháng. Trước khi tôi đi công tác, Hà hay mệt, ăn không ngon. Tôi nhìn mặt em: sống mũi thẳng giống Hà, lông mày đậm và nốt ruồi thái dương trái giống tôi.

Em không biết cha. Người xóm bảo em là đứa không cha. Có lần bị trêu, em hỏi mẹ, mẹ chỉ ôm khóc. Tôi muốn ôm em, nhưng không thể. Chưa xác minh, chưa đồng ý của Hà, tôi không được đảo lộn cuộc sống mong manh của họ.

Hà bước ra yêu cầu tôi rời đi. Từ khi tôi xuất hiện, cơn đau đầu cô nặng hơn. Cô không cần tìm quá khứ, chỉ muốn sống yên với con. Tôi xin đưa đến bệnh viện, xin giúp An đi học – cô lắc đầu. Cô nhìn thẳng: “Tôi không biết anh là ai, nhưng xin đừng nhận con tôi. Nó chỉ có mình tôi.”

Tôi để lại số điện thoại. Trước khi đi, An cầm hộp sữa đưa cho mẹ trước. Cử chỉ giống hệt Hà.

Ra đầu ngõ, ông Phúc đẩy xe giấy vụn tiến lại. Ông nhận ra tôi giống An. Ông bảo nếu muốn biết vợ đã trải qua gì, đến gặp tối nay, tuyệt đối đừng để Hoàng biết.

Tối đó tôi đến căn tròi nhỏ. Ông kể đêm mưa bảy năm trước, nghe tiếng rên dưới bụi cây gần hiện trường xe cháy. Thu Hà nằm dưới mương, đầu chảy máu, chân mắc rễ cây. Ông gọi giúp, đưa đến trạm y tế. Cô mang thai giai đoạn đầu. Tại bệnh viện, ba ngày sau một người đàn ông đội mũ, khẩu trang đến, tự nhận anh họ. Khi biết cô còn sống, đang mang thai và mất trí nhớ, ông ta hỏi kỹ rồi xin ra gọi điện, không quay lại. Người ấy có mùi thuốc lá nồng và vết sẹo dài gần ngón cái tay phải – đúng như Hoàng.

Ông Phúc từng báo xã tìm thân nhân. Một tháng sau An chào đời, có người đến cảnh cáo phụ nữ này liên quan vụ lừa đảo lớn, nếu tiếp tục sẽ tố ông bắt cóc. Ông sợ, im lặng.

Ông đưa tờ giấy y tá đưa cho Hà khi tỉnh lần đầu. Nét chữ của vợ: “Không được ký. Hoàng nói chỉ mượn tên. Nếu tôi không về tìm bản sao trong túi màu xanh.” Chữ ký chưa hoàn chỉnh. Ông còn kể Hà mê thường nhắc “anh Hoàng bảo ký một lần thôi”, “xe không có phanh”, xin người tên Hải tha cho đứa trẻ.

Tôi cất tờ giấy. Đêm ấy điện thoại ông gọi: có người đột nhập lục hòm gỗ, chỉ tìm mảnh giấy. Trên vách viết than: “Chuyện của người chết thì nên để nằm dưới mộ.”

Tôi lập tức chụp hiện trường, đưa ông Phúc đi nơi khác, bố trí bảo vệ. Sáng hôm sau bắt đầu thủ tục khai quật mộ mang tên Thu Hà. Tin lan về quê. Họ hàng xôn xao. Hoàng đến, mặt tái, khuyên đừng đào sới. Tôi không nghe.

Khi quan tài được mở, thi thể không còn nguyên nhưng bàn chân không có vết bỏng của Hà. Giám định sau này xác nhận không phải cô.

Mẹ thú nhận thêm. Trước tai nạn khoảng một tuần, Hoàng tìm gặp bà, đưa ảnh Hà đứng nói chuyện với người tên Hải trước quán cà phê, bảo Hà ngoại tình, định bán đất cha mẹ để lại. Bà tin, sợ ảnh hưởng sự nghiệp tôi. Hoàng bảo gọi Hà đến nhà kho ngoại ô. Chiếc xe đứng tên bà – xe cũ của bố. Tại đó Hà cầm túi xanh, hỏi mẹ có biết Hoàng lấy đất cha mẹ cô làm bảo lãnh không. Hoàng chen vào. Hải pha nước đưa Hà. Cô mệt. Hoàng bảo đưa cô về, mẹ cứ về trước. Hải cảnh cáo nếu bà xuất hiện cùng, xe đứng tên bà sẽ khiến mọi người nghĩ bà liên quan. Bà hoảng, rời đi. Đêm đó tin xe lao xuống vực. Hoàng bảo Hà cướp tay lái. Bà nghi nhưng Hoàng nhắc xe đứng tên bà, nếu khai sẽ liên lụy tôi.

Tám tháng sau tang lễ, Hoàng bế đứa trẻ sơ sinh đến, cổ đeo dây chuyền của Hà. Anh bảo con Hà với người khác, sinh non rồi chết. Bà thấy nốt ruồi thái dương giống tôi hồi nhỏ nhưng bị Hoàng cảnh cáo im lặng.

Tôi tìm cơ sở y tế. Hồ sơ xác nhận phụ nữ không rõ danh tính sinh con trai, người đưa là ông Phúc. Phiếu xét nghiệm máu do Nguyễn Văn Hoàng yêu cầu, kết quả không huyết thống với Hoàng, ghi chú cần đối chiếu với Trần Minh Quân.

Tôi đề nghị giám định với An. Hà ban đầu không đồng ý, sợ mất con. Tôi giải thích chậm rãi, hứa không chia cắt. An hỏi: “Nếu chú là cha, chú có bắt mẹ rời căn lều không?” Tôi bảo nếu là cha, sẽ đưa cả hai về nơi sạch sẽ, có cơm nóng. Hà cuối cùng đồng ý.

Kết quả xác nhận An là con ruột tôi. Tôi cầm tờ giấy đến gặp hai mẹ con. An hỏi vì sao cha tìm em lâu thế. Tôi không giữ được nước mắt. Em đưa bàn tay nhỏ chạm tay tôi như thử xem có thật. Ông Phúc kể khi An hơn một tháng, Hoàng đến muốn đưa hai mẹ con về, nhưng Hà hoảng loạn ôm con chạy. Hoàng đòi bế bé đi, đưa tiền. Ông ngăn. Hoàng đe dọa. Ông phải chuyển chỗ ở liên tục.

An phát hiện trong hộp thiếc mẹ giữ một thẻ nhớ nhỏ giấu ở đường chỉ. Hà nhớ mình đã tháo thẻ khỏi điện thoại, nhét vào đường may túi trước khi bị đưa lên xe.

Dữ liệu phục hồi được. Tệp ghi âm: Hà nói chưa đồng ý đem đất bảo lãnh, chữ ký giả. Hoàng thừa nhận lấy mẫu chữ ký cũ. Hải nói một khi giải ngân không ai rút lại được. Hà bảo sẽ báo công an. Hải chuẩn bị sẵn xe, một phụ nữ vóc dáng gần giống, hiện trường đủ tin cô chết. Hoàng hoảng: đó là giết người. Hải bình thản: phụ nữ kia đã bị thương nặng, chỉ cần đặt đúng giấy tờ.

Tệp trong xe: tiếng mưa, cãi vã, Hà tỉnh lại đập cửa, tiếng cửa bật ra. Video ngắn thấy Hải ngồi sau vô lăng.

Tôi truy ra Nguyễn Thành Nam – tên mới của Hải sau phẫu thuật. Hắn theo dõi, gửi tin nhắn đe dọa kèm ảnh tôi nắm tay An: “Mày đã nhận lại con nhưng chưa chắc giữ được nó.”

An bị dụ mất tích tạm thời rồi được cứu. Hắn đòi mang thẻ nhớ đến bàn thờ ngày dỗ. Tôi bày bẫy. Ngày dỗ, hắn khống chế mẹ, đưa đến nhà kho cũ. Hoàng đi cùng, thừa nhận mọi tội trước mặt hắn. Khi hắn cúi kiểm tra hộp giả, mẹ giẫm chân, Hoàng lao tới, lực lượng ập vào. Hải bị bắt.

Hải khai người chết trong xe là em gái ruột Nguyễn Thị Mai. Chị biết một phần khoản vay sai, đồng ý tham gia màn kịch. Đêm ấy chị uống thuốc an thần, không kịp thoát. Hải chọn bỏ chạy, dùng cái chết của em hoàn tất kế hoạch.

Chúng tôi cải táng chị Mai dưới đúng tên. Hoàng khai toàn bộ, nhận án. Hải đối diện tội lỗi.

Ngày đưa Hà và An về nhà, mẹ đứng ngoài cổng, cầm khăn mặt mới và nhành hoa bưởi. Bà nói: “Mẹ xin lỗi con.” Hà nhìn lâu, khẽ gật đầu, nắm tay An bước vào sân.

Tôi tháo bàn thờ cũ. Căn phòng được dọn, để Hà tự chọn chăn rèm. Cô chọn rèm xanh nhạt, nói màu ấy dễ thở.

Những ngày đầu cô vẫn ác mộng. Tôi ngồi ngoài cửa, không vào khi chưa cho phép. An đi học lại, vẫn gọi tôi chú Quân. Tôi không buồn.

Bữa cơm gia đình đầu tiên. An gắp cá bỏ vào bát tôi, cúi đầu: “Bố ăn đi, mẹ bảo bố thích cá kho.”

Hai tiếng ấy khiến bảy năm đau đớn như vỡ ra. Tôi cúi mặt, nước mắt rơi vào bát. Hà đặt bàn tay lên mu tay tôi. Cô chưa gọi được tên chồng, chưa nhớ hết, nhưng cái chạm tay ấy đủ để tôi hiểu cô đang muốn cùng bước tiếp.

Đêm đó căn nhà không còn khói hương cho người vẫn còn sống. Chỉ có tiếng An đọc bài, tiếng mẹ dọn bát, và tiếng Hà mở cửa sổ để gió mang mùi hoa bưởi vào nhà. Chúng tôi không lấy lại được bảy năm đã mất, nhưng vẫn có thể gìn giữ những ngày còn lại.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!