Đưa Bồ Đi Đẻ Ở Bệnh Viện Cấp Cao, Chồng Bị Vợ Gõ Cửa Cùng Món Quà Bất Ngờ

Đưa Bồ Đi Đẻ Ở Bệnh Viện Cấp Cao, Chồng Bị Vợ Gõ Cửa Cùng Món Quà Bất Ngờ

Tôi là Nguyễn Văn Vũ, trung tá quân đội, 43 tuổi, đang đứng trước ngưỡng cửa thăng tiến quan trọng nhất sự nghiệp. Chỉ còn hai tuần nữa, hội nghị thường vụ sẽ bỏ phiếu cất nhắc tôi lên thượng tá, trung đoàn trưởng. Vợ tôi là Mai – con gái một vị tướng đã nghỉ hưu, 15 năm qua luôn là hậu phương hoàn hảo, không can thiệp công việc, xuất hiện đúng lúc trong các buổi gặp mặt ngoại giao.

Tối hôm đó, tôi ngồi trước bàn làm việc, điện thoại rung liên tục. Nhã – nhân tình kém tôi 12 tuổi, đang mang thai đứa con trai mà tôi hằng khao khát – nhắn: “Em đau bụng quá, hình như bé rồng muốn ra sớm.” Tôi tắt máy, vơ áo mưa rồi nói với Mai: “Địa bàn đơn vị cũ có xô sát đêm, anh phải xuống giải quyết.” Mai đưa áo khoác cho tôi, mắt nhìn chiếc đồng hồ Omega trên cổ tay tôi ba giây. Chiếc đồng hồ Nhã mua ở Bangkok, hóa đơn thanh toán bằng thẻ tín dụng mang tên Nguyễn Thị Thanh Nhã. Tôi không biết Mai biết hết.

Tôi lái xe đến bệnh viện quốc tế An Mỹ, nơi tôi nhờ bác sĩ Hoàng – người từng mang ơn tôi – giữ kín chuyện. Nhã nằm phòng VIP tầng tám, ca mổ cấp cứu thành công, một bé trai 3,4 kg chào đời. Tôi bế đứa con, cảm giác tự hào tràn ngập. Nhưng ngay sau đó, điện thoại rung, một bức ảnh từ số lạ: góc mặt nghiêng của tôi đang đứng ký giấy tờ ở hành lang bệnh viện, chiếc đồng hồ Omega và biển khu VIP hiện rõ. Kèm dòng tin: “Chúc mừng trung tá có quý tử. Bệnh viện An Mỹ đẹp đấy.”

Tôi hoảng loạn. Hệ thống camera tầng tám bị gián đoạn tín hiệu. Ai đã chụp ảnh tôi? Đối thủ chính trị? Kẻ thù làm ăn? Tôi đưa điện thoại cho Hoàng, gã tái mặt, hứa kiểm tra. Nhưng tôi chưa kịp nghĩ thêm thì ba tiếng gõ cửa vang lên. Tôi mở cửa – Mai đứng đó, mặc bộ đồ công sở xanh đen, hai luật sư phía sau. Ánh mắt chị phẳng lặng như hồ đóng băng. “Đêm đông lạnh thế này, đồng chí trung tá đi chỉ đạo địa bàn vất vả quá nhỉ.”

Tôi chết lặng. Nhã trên giường ôm con, hoảng sợ hỏi tôi người đàn bà này là ai. Mai không thèm nhìn cô ta. Chị bước vào, bảo luật sư mở vali trên bàn. Bên trong là ba tập hồ sơ dày: hồ sơ kiểm toán tài sản ngầm đứng tên bà cô ruột tôi, hồ sơ tham nhũng đất đai tiểu đoàn ba, và hợp đồng chuyển nhượng 51% cổ phần bệnh viện An Mỹ đứng tên công ty của Mai – được ký hai tháng trước, hiệu lực đúng đêm nay. Bác sĩ Hoàng chạy vào, cúi đầu gọi chị: “Chủ tịch.”

Mọi thứ sụp đổ. An Mỹ là tài sản của vợ tôi. Tôi đã đưa nhân tình vào chính bẫy do vợ dựng. Mai ra lệnh chuyển Nhã xuống phòng bệnh thường, cắt đặc quyền, yêu cầu tôi thanh toán 48 triệu viện phí bằng tiền mặt ngay sáng nay……………….

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Rồi chị bấm máy phát đĩa. Giọng Nhã vang lên: “Tao mệt mỏi với lão già này lắm rồi. Vợ lão chỉ đẻ được một mụn con gái, tao chỉ cần bấu lấy cái điểm yếu này, làm cho cái bụng chửa to ra là lão tự động móc tiền. Đẻ xong đứa này, tao ép lão trung chi đủ 5 tỷ để sang Canada với anh.” Gã đàn ông hỏi: “Mày chắc chắn nó là con lão ta chứ?” Nhã cười khẩy: “Con ai quan trọng gì? Lão có dám đi xét nghiệm ADN ngay bây giờ đâu?”

Tôi đứng như trời trồng. Đứa con trai tôi khao khát chỉ là một cú lừa. Tôi tát Nhã, cô ta gào lên: “Đúng đấy, tôi coi anh là cái mỏ tiền đấy thì sao?” Tôi định đánh tiếp nhưng Mai cắt ngang: “Đủ rồi. Muốn đánh lộn thì ra khỏi bệnh viện của tôi.”

Mai đặt hai tập hồ sơ mới lên bàn: đơn ly hôn và bản thỏa thuận từ bỏ tài sản. Chị nói: “Anh ký giữ lấy quân hàm trung tá và bước vào cuộc họp sáng nay. Không ký, 7:30 sáng, toàn bộ hồ sơ sẽ nằm trên bàn Ủy ban kiểm tra.” Tôi biết nếu không ký, tôi sẽ bị tước quân tịch, khai trừ Đảng, đối mặt án tù 10-15 năm. Tôi ký. Từng nét chữ xô lệch, từng dấu vân tay đỏ, tôi bán sạch tài sản và danh dự để đổi lấy sự im lặng.

Đúng 5:10 sáng, thủ tục hoàn tất. Mai đứng dậy: “Từ thời điểm này, anh và tôi không còn bất kỳ mối quan hệ nào. Căn nhà khu tập thể anh có ba ngày dọn đồ.” Chị bước ra cửa, không ngoái lại.

Tôi đi xuống tầng ba, nơi Nhã bị chuyển đến. Cô ta khóc lóc đòi tôi đóng 48 triệu. Tôi hất tay cô ta: “Cút! Vì cô mà tôi mất sạch.” Nhã chỉ thẳng mặt tôi: “Anh tự tham con trai, tự hèn hạ đi lừa vợ. Không có tiền thì còn lâu tôi mới cho anh chạm vào người.” Cô ta dọa sẽ ôm con đến cổng trung đoàn tố cáo tôi. Tôi cố ghìm mình không đánh cô ta, quay lưng bỏ đi.

Đồng hồ điểm 6:30 sáng. Tôi lái xe đến cuộc họp thường vụ. Mắt thâm quầng, áo sơ mi nhăn, nhưng tôi còn hy vọng cuối cùng: Mai đã hứa niêm phong hồ sơ. Tôi bước vào phòng họp, ngồi đúng vị trí của mình. 7:55, chính ủy Nam bước vào, tay cầm văn bản. Ông đọc: “Thường vụ vừa nhận được đơn tố cáo về việc kê khai tài sản không trung thực và vi phạm quản lý đất quốc phòng. Quyết định tạm hoãn xét cất cân và bổ nhiệm chức vụ đối với đồng chí Nguyễn Văn Vũ trong đợt này.”

Tôi đứng bật dậy. Đơn tố cáo? Không phải Mai – chị không bao giờ làm trò đâm sau lưng. Ai tố cáo tôi? Nhã? Đối thủ? Không còn quan trọng. Việc cất cân bị tạm hoãn đồng nghĩa con đường thăng tiến của tôi khép lại vĩnh viễn. Tôi bước ra khỏi phòng họp như một cái xác không hồn.

Trong xe, tin nhắn của Mai hiện lên: “Toàn bộ giấy tờ ly hôn đã nộp. Căn nhà đã khóa. Đồ đạc gửi về quê cho bà cô anh. Đừng quay lại đó nữa.” Tôi gục đầu xuống vô lăng, một giọt nước mắt chảy ra. Tôi đã mất gia đình, tài sản, nhân tình, đứa con nối dỗi, và giờ mất cả sự nghiệp.

Bài học của tôi: sự im lặng của một người đàn bà có bản lĩnh chưa bao giờ là sự ngu ngơ. Đó chỉ là sự tích tụ của một cơn bão. Tôi đã ngã xuống ngay dưới chân người đàn bà tôi coi thường – người chỉ biết quanh quẩn góc bếp. Cái giá của sự phản bội và hám danh chưa bao giờ là rẻ.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!