Ba Người Con Bỏ Mặc Bố Trong Bệnh Viện, Chỉ Con Dâu Chạy 200km Đón Về – Quyết Định Sau Đó Khiến cả nhà s/ốc lặ/ng
Tôi vừa mở cửa xe, chỉnh tựa lưng cho bố thì ông giữ cổ tay tôi. Bàn tay ông lạn/h n/gắt. Ông nhìn qua kính sau như muốn chắc không có ai đứng gần, rồi ghé sát tai:
“Thư này… đừng đưa bố về nhà. Đưa bố ra văn phòng công chứng.”
Tôi khựng lại giữa bãi xe bệnh viện tỉnh Thanh Hóa. Mưa phùn còn bám trên kính. Bố vừa xuất viện sau cơn đ/au ti/m, người còn y/ếu, vậy mà ông nói câu ấy như đã chuẩn bị từ lâu.
Tôi tên Nguyễn Ngọc Thư, 37 tuổi, kế toán trưởng ở Hà Nội. Lấy Tuấn 12 năm, hai con. Bố chồng sống một mình ở vùng ven thành phố Thanh Hóa. Ba tuần nằm viện, anh Dũng – con trưởng – chỉ ghé vội. Chị Hạnh mang cháo rồi nhìn đồng hồ. Tuấn từ Hà Nội chuyển tiền, hỏi bác sĩ rồi bảo “qua đợt này con về”. Đợt này cứ lùi.
Sáng xuất viện, điều dưỡng gọi. Không ai đến. Anh Dũng chờ xe hàng. Chị Hạnh bảo con s/ốt. Tuấn bảo thuê xe dịch vụ. Tôi đang họp, nghe xong xin nghỉ gấp, gửi hai con sang nhà ngoại rồi lái xe gần 200 cây số dưới mưa.
Khi tôi chạy vào hành lang tầng ba, bố đang ngồi trên ghế nhựa sát tường, áo sơ mi nâu cũ, túi thuốc và chiếc ô cán gỗ dưới chân. Ông nhìn về cuối hành lang mỗi lần có tiếng bước chân. Tôi gọi “Bố!”. Ông sững, khóe mắt đỏ. “Con chạy từ Hà Nội về thật à?”
Tôi díu ông ra xe, đắp chăn, cài dây an toàn. Vừa nổ máy thì ông đưa mảnh giấy gấp tư: địa chỉ văn phòng công chứng, số luật sư Trần Quốc Bảo.
“Người ta đang chờ bố ở đó. Chuyện này bố đã chuẩn bị trước rồi.”
Tôi tắt máy. “Bố định tặng cho con cái gì?”
“Căn nhà ba gian, xưởng mộc, dãy sáu kho, vườn cây và mảnh đất gần cụm công nghiệp. Hơn 20 tỷ.”
Tôi mở cửa bước xuống. “Con không nhận.”
Bố không ngạc nhiên. “Bố biết con sẽ nói vậy. Con về đón bố vì bố là bố. Nếu con đưa bố từ viện đến thẳng phòng công chứng rồi ký, họ hàng sẽ nghĩ gì?”
Ông kể: tám năm trước mẹ mấ/t, phần di sản đã chia rõ. Dũng nhận đất gần quốc lộ và 700 triệu. Hạnh nhận 1 tỷ mua căn hộ. Tuấn được hỗ trợ 1 tỷ mua nhà Hà Nội. Phần còn lại cả ba ký xác nhận là của riêng bố. Nhưng số đó lớn quá, lớn nên phải giao cho người biết giữ.
Tôi vẫn lắc đầu. “Con sợ người ta bảo con th/am. Sợ nhà mình t/an.”
Bố cười buồn. “Con hiểu chồng con hơn bố tưởng.”
Chúng tôi đến văn phòng. Luật sư Bảo, bác Lâm chờ sẵn. Bố yêu cầu công chứng viên làm việc riêng với ông trước. Tôi ngồi ngoài, nhìn bốn túi hồ sơ niêm phong.
Khi được mời vào, tôi hỏi lại từng điều. Bố vẫn được ở trong nhà đến cuối đời, quản lý xưởng, hưởng tiền thuê kho. Tôi không được bán, thế chấp khi chưa có sự đồng ý của bố. Tiền thuê chuyển thẳng vào tài khoản ông. Tôi chỉ kiểm sổ.
Bố nhìn tôi. “Bố không chọn con vì con ngoan nhất. Bố chọn vì trong bốn đứa, chỉ có con hỏi bố muốn gì trước khi hỏi giấy tờ ở đâu.”
Tôi ký. Bố ký. Không ai ký thay.
Đến hồ sơ mảnh đất gần cụm công nghiệp thì bác Lâm mở phong bì – trống. Chỉ còn bản sao. Bản chính mất.
Bố mở nhóm gia đình: “6 giờ tối tất cả đến nhà bác Lâm. Bố có chuyện cần nói rõ.”……….
……………………………………………
Anh Dũng đến trước, câu đầu tiên: “Bố đưa cô Thư đi sang tên những gì rồi?” Chị Hạnh đỏ mắt: “Bố coi con dâu hơn con ruột.” Tuấn đến muộn, hỏi tôi đã ký thật chưa.
Tôi bật lịch sử cuộc gọi. 6:42 điều dưỡng gọi anh Dũng – đang chờ xe hàng. 8:50 quản lý kho đã nhận đủ hàng. Chị Hạnh đăng ảnh khai trương mỹ phẩm lúc 10 kém 10 trong khi bảo con sốt. Tuấn bảo thuê xe dịch vụ.
Bố đẩy bản sao giấy ủy quyền anh Dũng từng mang vào viện. Không chỉ thu tiền kho – còn quyền làm việc với ngân hàng, ký giấy bảo đảm, nhận tiền giao dịch. Phạm vi quá rộng.
Rồi ông Khang xuất hiện. Ông đã chuyển 1 tỷ 800 triệu cho anh Dũng để đặt cọc mảnh đất. Có chữ ký của bố, có bản chính giấy chứng nhận anh Dũng mang theo, có ghi âm “Bố tôi đồng ý rồi”.
Bố nhìn tờ giấy rất lâu. “Tôi chưa từng ký tờ giấy này.”
Chữ ký bị cắt từ giấy xác nhận vốn bảy năm trước, chèn vào hợp đồng điện tử rồi in. Bản chính giấy chứng nhận tìm thấy trong hộc kín xe tải của anh Dũng. Ba phiên bản hợp đồng trên máy tính cửa hàng. Tiền nhận xong chuyển ngay cho chủ nợ.
Chị Hạnh thừa nhận chính chị quay video bố lú lẫn sau khi dùng thuốc, gửi cho anh Dũng. Anh cắt ghép rồi tung lên nhóm họ hàng với dòng chữ “con dâu đưa bố chồng mất minh mẫn đi sang tên hơn 20 tỷ”.
Tuấn thừa nhận đã gửi bản quét giấy tờ cho anh Dũng khi biết bố chưa đồng ý.
Tôi đưa hai con sang nhà ngoại. Tuấn đến xin tôi từ chối tài sản để mọi người dịu lại. Tôi nói: “Trong câu chuyện của anh, người duy nhất phải hy sinh vẫn là em.”
Bố muốn hủy hợp đồng vì thương tôi bị chửi. Tôi từ chối. “Nếu mình lùi chỉ vì họ cắt một đoạn video rồi làm nhục con, họ sẽ hiểu rằng cứ bôi nhọ người khác là thắng.”
Nhóm người của ông Khang khóa cổng kho bằng dây xích. Bác Lâm bị xô ngã, chảy máu trán. Camera vỡ. Ông Khang cuối cùng hiểu mình bị lừa khi nghe tin nhắn anh Dũng: “Nếu ông ấy không chịu thì ba anh em tôi sẽ tự giải quyết.”
Chị Hạnh phát hiện chồng góp thật 800 triệu, không phải 400, và bị anh Dũng dùng để ép chị gây áp lực với bố. Chị giao tin nhắn, đính chính video, nhận phần sai của mình.
Tuấn tự nguyện cung cấp toàn bộ dữ liệu gửi hồ sơ. Anh từ chối lời đề nghị của anh Dũng: khai rằng tôi đã xúi bố sang tên. Anh nói: “Em sẽ không tiếp tục sai bằng cách vu cho vợ.”
Ông Khang đổi yêu cầu: không ép bố bán đất nữa, chỉ đòi anh Dũng hoàn tiền. Cơ quan chức năng khởi tố vụ án. Anh Dũng nhận bản án nghiêm khắc cùng nghĩa vụ bồi hoàn.
Một năm sau, cây khế trước sân qua hai mùa thay lá. Bố vẫn ở nhà cũ, vẫn quản lý xưởng bằng hợp đồng rõ ràng. Tiền thuê kho vào tài khoản ông. Tôi chỉ kiểm sổ.
Tuấn trở về sau tám tháng. Ba điều kiện: tài chính công khai, tư vấn hôn nhân, không dùng con hay họ hàng để ép tôi. Anh giữ lời.
Chị Hạnh gọi bố chỉ để hỏi hôm nay ăn gì. Không còn hỏi tiền kho hay giấy đất.
Bố kê thêm một chiếc ghế trống cạnh bàn ăn. Minh Anh hỏi của ai. Bố xoa đầu cháu: “Của một người chưa thể về.”
Tối hôm ấy, bố nhìn tôi. “Này bố xuất viện, đứa ở gần bảo bận, đứa cách 20 phút nói con ốm, đứa ở Hà Nội bảo thuê xe dịch vụ. Cuối cùng con dâu phải chạy gần 200 cây số. Bố chọn con không phải vì con đi xa nhất. Bố chọn vì lúc các con của bố đều nhìn xem bố còn bao nhiêu đất, chỉ mình con nhìn xem bố có ai đưa về hay không.”
Tôi không trả lời. Ngoài sân gió cuối năm thổi nhẹ. Chiếc ghế trống vẫn ngồi đó, không ai ngồi, cũng không ai dời đi.





