Đại Tá Đưa Con Trai Sang Trung Quốc Du Lịch, Sốc Khi Con Nói: Bố Ơi Người Đang Ăn Rác Kia Giống Mẹ…..
Tôi là Đại tá Hoàng Đức Toàn. Năm 2017, cuộc sống gia đình tôi ở Lào Cai vẫn đang êm đềm. Công việc quân đội khiến tôi thường xuyên vắng nhà, mọi việc lớn nhỏ đều giao cho vợ tôi – chị Hương – và em trai tôi là Dũng. Tôi yên tâm vì vợ hiền lành chịu khó, còn em ruột thì /máu m/ủ r/uột gi/à.
Giữa năm đó, cơ sở vận tải của gia đình gặp biến cố. Đối tác h/ủy hợp đồng, hàng đọng hỏ/ng h/ết, ch/ủ n/ợ vây kín. Bố tôi huyết áp lên cao nằ/m b/ẹp. Cơ nghiệp bao nhiêu năm đứng bên bờ vực thẳm. Khi tôi về, mọi chuyện đã được giải quyết êm xuôi. Bố tôi bảo chính Dũng đã chạy vạy lo liệu tiền bạc cứu được cơ nghiệp. Tôi thở phào, càng tin tưởng em trai hơn. Bố tôi giao toàn bộ sổ sách cho Dũng, thậm chí tính sau này để nó kế nghiệp. Tôi không ý kiến gì vì mình làm nhà nước không theo nghiệp kinh doanh.
Cuối năm 2017, Hương gọi điện cho tôi. Giọng cô ấy lạ lắm. Cô nói phát hiện sổ sách có sự mờ ám, việc thu chi không đúng, cả khoản nợ đợt giữa năm nữa. Cô ấy nói đang chờ lấy thêm bản hồ sơ gốc, đợi có đủ giấy tờ rồi hai vợ chồng sẽ ngồi lại nói chuyện. Tôi bảo đợi tôi xin nghỉ vài ngày về xem xét.
Vài ngày sau, tôi gọi lại không được. Cả nhà tá hỏa đi tìm. Tôi vội bắt xe trong đêm về Lào Cai. Cửa phòng mở tung, quần áo của Hương vẫn còn nguyên nhưng tập giấy tờ sổ sách biến mất. Cô ấy biến mất không để lại lời nhắn.
Ban đầu tôi lo sợ vô cùng. Nhưng một tuần, hai tuần, cả tháng trôi qua bặt vô âm tín. Nỗi lo dần chuyển thành trách móc, giận dữ. Bố tôi ch/ửi b/ới bảo vợ tôi ôm tài liệu b/ỏ trố/n. Dũng thì thở vắn than dài bảo chắc chị ấy làm sai nên sợ quá trốn đi. Tôi bắt đầu ng/hi n/gờ chính vợ mình. Tôi g/iận vì cô ấy bỏ đi không nói một lời, nhưng cũng thương vì không biết ngoài kia cô ấy sống ch/ết thế nào.
Bốn năm trời tôi vừa đi làm, vừa làm bố làm mẹ nuôi thằng Nam, vừa mang trong lòng nỗi hoài nghi không lời giải đáp. Tôi dò hỏi tất cả mối quan hệ của Hương, tìm đến các bệnh viện, các đồn biên phòng, nhưng đều bặt vô âm tín. Dũng ở nhà làm rất tốt vai trò người con hiếu thảo, chăm lo cho bố mẹ từng ly từng tí, cơ sở làm ăn báo cáo lợi nhuận đều đặn, còn đóng học phí cho thằng Nam. Bố tôi luôn miệng bảo nhà v/ô ph/úc rước phải đứa con dâu như vợ tôi nhưng bù lại có đứa con trai thứ tài giỏi.
—
Tháng 5 năm 2022, thằng Nam 16 tuổi. Tôi thấy hai bố con có khoảng cách nên quyết định xin nghỉ phép vài ngày rủ thằng bé sang Hà Khẩu du lịch đổi gió.
Chiều hôm đó, hai bố con đi dạo ở khu phố hàng ăn gần chợ lớn bên Hà Khẩu. Thằng Nam đang đi trước, tự nhiên đứng khựng lại. Nó lùi lại, tay kéo giật vạt áo tôi, mặt tá/i n/hợt, chỉ tay về phía đống rác bên đường: “Bố ơi, người kia giống mẹ thế.”………..
Nghe con nói, đầu óc tôi như có luồng điện xẹt ngang. Tôi nhìn theo hướng tay con chỉ. Ở sát đống thùng xốp, một người phụ nữ gầy gò đen nhẻm, tóc tai bù xù, quần áo rách rưới đang lúi húi nhặt mấy mẩu thức ăn thừa. Khi cô ấy hơi ngẩng mặt lên, tôi nhận ra ngay – cái gò má cao, dù có tiều tụy biến dạng thế nào tôi cũng không thể nhìn nhầm. Và rồi thói quen vô thức: khi người bảo vệ đi qua, cô ấy giật mình lùi lại, hai ngón tay cái và trỏ của bàn tay phải miết chặt vào nhau. Đó là thói quen từ thời con gái của Hương mỗi khi cô ấy căng thẳng hay lo sợ.
Tôi gọi lớn một tiếng “Hương!” Cô ấy quay phắt đầu lại, nhưng ánh mắt không phải nhận ra chồng mà là hoảng loạn, hoang dại. Cô ấy vơ vội cái túi vải cũ kỹ, ôm khư khư vào ngực, cắm đầu cắm cổ bỏ chạy vào con hẻm nhỏ. Hai bố con tôi đứng chôn chân, nhìn cái bóng lưng gầy gò của người vợ, người mẹ mình đang dần biến mất.
Tôi không đuổi theo vì sợ cô ấy càng sợ hãi trốn kỹ hơn. Tôi tìm đến một cô phiên dịch tên Linh, nhờ cô ra hỏi thăm. Người ta chỉ về phía cuối đường, bảo người đàn bà đó quanh quẩn ở khu chợ này mấy năm nay, hay ở cửa sau quán ăn của ông Trương.
Ông Trương kể: Hương xuất hiện ở khu này từ đầu năm 2018, tiều tụy hoảng loạn, đi lang thang nhặt nhạnh thức ăn thừa. Ông mang đồ ăn ra cho nhưng cô ấy không nhận, chỉ chờ người ta vứt đi rồi nhặt lại từ đống rác. Ông thương tình bèn nghĩ cách: để sẵn chổi, rổ rau cần lặt ở bậc thềm để cô ấy làm việc, rồi mới đặt khay cơm ra. Nhờ vậy mà Hương sống sót qua hơn bốn năm.
Tôi nhờ ông Trương cho tôi lui tới khu vực sau quán. Mỗi ngày tôi mua cơm mang đến, đặt cách cô ấy vài mét, rồi quay lưng ngồi xuống. Tôi không quay lại nhìn, chỉ ngồi chờ. Ngày thứ tư, cô ấy không bỏ chạy nữa mà ngồi lại, để cái hộp cơm trống bên cạnh tôi. Ngày hôm sau, cô ấy đã ngồi sẵn ở góc tường chờ.
Tôi dần thu hẹp khoảng cách. Tôi mua thêm bánh ngọt, sữa, và bắt đầu lẩm bẩm nói chuyện một mình – kể thời tiết, kể đường phố – để cô ấy quen dần với giọng nói của tôi. Ngày thứ năm, tôi dẫn thằng Nam ra. Nó ngồi sau tôi, không dám lao vào ôm mẹ. Tôi đặt bức ảnh thằng Nam hồi 5 tuổi cạnh hộp cơm. Hương cầm lên, nhìn chằm chằm rồi áp vào ngực, gục đầu xuống khóc. Cô ấy không gọi tên con, nhưng trái tim đã nhận ra.
Rồi một hôm thằng Nam ho sặc sụa. Hương vội đẩy chai nước về phía nó. Cô ấy không hiểu tại sao mình làm thế, nhưng bản năng làm mẹ đã thức dậy. Từ đó, thằng Nam mang cơm và nước ra cho mẹ mỗi ngày. Cô ấy bắt đầu quen dần với sự hiện diện của hai bố con.
Khi sức khỏe Hương xuống dốc, chân sưng tấy vì vết thương nhiễm trùng, tôi nhờ Linh và ông Trương thuyết phục cô ấy đi bệnh viện. Cô ấy chịu đi với điều kiện được giữ chiếc túi vải cũ kỹ.
Trong bệnh viện, những ngày đầu Hương vẫn giấu thức ăn dưới gầm giường vì sợ người khác cướp mất. Nhưng dần dần cô ấy thôi không giấu nữa. Một buổi trưa tôi mệt quá gục xuống ngủ. Tỉnh dậy thấy chiếc áo khoác của tôi đang đắp ngang ngực. Hương đã rón rén đắp cho tôi.
Sang tháng thứ hai, tôi bắt đầu kể những câu chuyện vặt vãnh ngày xưa – cây mận trong sân, cái cốc thủy tinh quai xanh – không ép cô ấy nhớ, chỉ để những hình ảnh quen thuộc thấm vào tâm trí. Một hôm thằng Nam mang cháo vào, vô tình bát cháo có nhiều hành hoa. Hương tự động gạt từng cọng hành ra mép bát, rồi đẩy bát về phía thằng Nam. Từ nhỏ thằng Nam sợ ăn hành, lần nào Hương cũng ngồi vớt sạch hành mới đưa cho con. Và rồi lần đầu tiên sau 5 năm, cô ấy gọi: “Nam.” Tiếng gọi nghẹn ngào vỡ vụn.
Cuối tháng thứ hai, Hương có cơn hoảng loạn ban đêm, kêu đừng tiêm nữa. Lần đầu tiên cô ấy chủ động nắm lấy tay tôi khi sợ hãi. Tôi trở thành điểm tựa của cô ấy.
Trong túi vải của Hương có một bọc nilông chứa tập hồ sơ gốc năm 2017. Hóa ra chính Hương đã dùng tài sản riêng để cứu cơ nghiệp gia đình. Dũng sau đó sửa sổ sách, biến mình thành người hùng. Khi Hương phát hiện và thu thập bằng chứng, Dũng thuê người chặn đường, tiêm thuốc kích thích thần kinh, đưa cô ấy vượt biên trái phép sang Trung Quốc. Chính điều đó khiến trí nhớ Hương bị phá hủy và cô ấy luôn sợ hãi mũi tiêm.
Tôi gửi toàn bộ bằng chứng về cơ quan chức năng. Sau khi Hương ổn định, tôi đưa cô ấy về Lào Cai. Khi bước vào nhà, Hương ngồi xuống cạnh chậu giặt, vặn vòi nước rồi hỏi: “Xà phòng đâu rồi anh?” Cô ấy đã nhận ra đây là nhà, nhận ra tôi là chồng.
Dũng bị bắt với tội danh tham ô, bắt cóc và sử dụng chất kích thích thần kinh. Bố tôi suy sụp, bán toàn bộ xưởng vận tải và trả lại tiền cho vợ tôi.
Giờ đây, gia đình tôi đã bình yên. Hương phục hồi 90% trí nhớ. Thằng Nam thi đỗ đại học, cuối tuần nào cũng về ăn cơm với mẹ. Tôi xin chuyển sang công tác hành chính, chiều chiều về phụ vợ nấu cơm. Bữa cơm gia đình bây giờ với tôi là một nghi lễ thiêng liêng. Dông bão đã thực sự ở lại phía sau lưng.





