Con Gái Từ Khi Lấy Chồng Được 1 Năm Không Thấy Về Thăm Bố Mẹ, Tôi Âm Thầm Sang Thăm Thì Thấy Con Gái Thấy Cảnh Này…

Con Gái Từ Khi Lấy Chồng Được 1 Năm Không Thấy Về Thăm Bố Mẹ, Tôi Âm Thầm Sang Thăm Thì Thấy Con Gái Thấy Cảnh Này…

Tôi là Dũng, 64 tuổi, một nông dân Nam Định. Cả đời tôi quanh quẩn với ruộng đồng, với những bữa cơm đạm bạc và tiếng cười của vợ con. Tôi tưởng rằng cuộc đời mình sẽ trôi qua bình lặng như dòng sông quê, cho đến khi tôi nhận ra đứa con gái duy nhất của mình – Mai – đã bặt vô âm tín suốt một năm trời.

Nó lấy chồng trên thành phố, một người đàn ông giàu có, hào nhoáng. Ngày cưới, dàn xe sang về làng rước dâu, xóm giềng ai cũng khen vợ chồng tôi tu mười đời mới có phúc. Ba tháng đầu, Hoàng vẫn đưa Mai về thăm, quà cáp đủ đầy. Rồi bỗng nhiên, con gái tôi biến mất khỏi cuộc đời tôi.

Những cuộc gọi của tôi đều đến tay Hoàng. Nó bảo Mai ốm nghén, đi du lịch, bác sĩ dặn hạn chế dùng điện thoại. Tôi nghe giọng con gái thều thào vài câu rồi cúp máy, nhưng tôi không dám nghĩ ngợi. Cho đến sinh nhật mẹ nó, Mai không gọi về. Vợ tôi khóc cạn nước mắt, n/ằm li/ệt giư/ờng mấy ngày. Đêm đó, tôi nằm nghe tiếng thở dài của bà mà lòng q/uặn th/ắt. Tôi biết phải đi tìm con.

Sáng hôm sau, tôi xách giỏ trứng gà và buồng chuối tiêu, bắt chuyến xe khách sớm nhất lên Hà Nội. Tôi không báo trước, vì tôi sợ Hoàng lại viện cớ đuổi khéo. Tôi chỉ muốn nhìn thấy con gái mình, muốn thấy bụng nó đã lớn, muốn nghe nó kể về cuộc sống hạnh phúc.

Nhưng khi tôi đứng trước cánh cổng kính nhà thằng Hoàng, tôi đã thấy thứ khiến trời đất sụp đổ. Qua khe rèm, trong bóng tối của căn phòng tầng hầm, tôi thấy một người phụ nữ g/ầy r/ộc, tóc rũ rượi, quần áo nhàu nhĩ. Và quanh cổ chân cô ấy là một sợi xích sắt. Khi cô ấy ngẩng mặt lên, tôi nhận ra đó là Mai – đứa con gái mà tôi đã nuôi nấng suốt hai mươi mấy năm.

Con bé nhìn thấy tôi, nước mắt lăn dài, môi mấp máy gọi “bố”. Nhưng tôi không thể đến với nó. Bà Xuân – mẹ chồng – xuất hiện, bảo vệ ập đến, đè tôi xuống nền gạch. Bà ta diễn kịch: Mai bị s/ảy th/ai rồi hó/a điê/n, chúng phải xích nó lại để giữ m/ạng. Tôi không tin, nhưng khi công an đến, Hoàng mang ra cả vali hồ sơ bệnh án tâm thần có dấu đỏ của bệnh viện trung ương. Mai ho/ảng loạ/n khi thấy chồng, vô tình củng cố lời nói dối của chúng.

Công an rút đi. Hoàng kéo tôi ra cổng, nhếch m/ép cười: “Tiền của tôi có thể mua cả giấy chứng nh/ận đi/ên cho bất cứ ai. Nếu ông còn lảng vảng, tôi sẽ tống con gái ông vào trại tâ/m thầ/n biên giới, ông sẽ không bao giờ tìm thấy nó.”

Tôi bị ném ra đường, tay chân rã rời. Tôi nằm đó, nước mắt hòa lẫn bùn đất. Nhưng tôi không bỏ cuộc. Tôi lang thang quanh khu biệt thự, bới từng thùng rác. Trong đống rác, tôi tìm thấy những vỏ thuốc an thần liều cao…………………

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Một dược sĩ xác nhận: người bình thường uống liên tục sẽ hóa điên. Vậy là chúng đang đ/ầu đ/ộc con tôi.

Rồi tôi gặp bà Tám – người giúp việc cũ. Bà kể cho tôi nghe sự thật: thằng Hoàng từng lái xe gây tai nạn chết người rồi bỏ trốn, Mai khuyên nó ra đầu thú nên bị chúng giam cầm. Bà đưa tôi chìa khóa cổng phụ, nhưng cảnh báo tôi phải cẩn thận.

Đêm mưa bão, tôi đột nhập vào biệt thự. Qua cửa thông gió tầng hầm, tôi gọi con gái. Mai lết đến bên tôi, tiếng xích kêu xoảng xoảng. Nó thì thào: “Bố đi đi, chúng nó giết bố mất.” Nhưng tôi không thể bỏ con. Tôi hỏi về bằng chứng. Mai cho biết chiếc camera hành trình ghi lại cảnh Hoàng cầm lái gây tai nạn, thẻ nhớ ở nhà Trần Văn Bình – kẻ đã nhận tội thay.

Tôi tìm đến nhà chị Thu – vợ Bình. Ban đầu chị từ chối vì sợ giang hồ theo dõi. Nhưng khi thấy tôi bị đánh gần chết dưới gầm cầu, lương tâm chị thức tỉnh. Chị giao cho tôi chiếc USB chứa bằng chứng thép, nước mắt chị rơi: “Tôi không thể sống với đồng tiền vấy máu này nữa.”

Đêm đó, tôi cùng những người xe ôm nghèo dưới gầm cầu chặn xe cứu thương giả đang chở Mai đi biệt tích. Thằng Hoàng lao xuống xe, mặt mày dữ tợn, định đánh chết tôi. Nhưng tôi đứng thẳng người, chỉ vào mặt nó: “USB camera hành trình đã giao cho công an rồi. Mày đụng vào tao thêm một sợi tóc, tội của mày sẽ cộng thêm giết người.”

Ngay lúc đó, cảnh sát ập đến. Nắng bình minh ló dạng, soi rõ bộ mặt tội ác của cả gia đình Hoàng.

Tại phiên tòa, Hoàng nhận 22 năm tù, bà Xuân 15 năm. Mai được giải cứu, trở về nhà với tôi và vợ. Những tháng đầu, con bé vẫn giật mình mỗi khi nghe tiếng khóa cửa. Nhưng rồi thời gian và tình yêu thương đã chữa lành vết thương. Một chiều, tôi thấy con gái mình ngồi tưới hoa ngoài sân, nụ cười đã trở lại trên môi. Tôi khóc như một đứa trẻ.

Tôi chỉ muốn nhắn nhủ với những người làm cha làm mẹ: đừng bao giờ bỏ cuộc khi con cái mình gặp nguy hiểm. Và với những kẻ nghĩ rằng đồng tiền có thể che đậy tội ác, hãy nhớ: ác giả, ác báo. Công lý sẽ đến, dù có muộn màng.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!