Con Gái M/ất, Mẹ 51 Tuổi Bỗng M/ang Th/ai Với Co/n R/ể… Cả Họ S/ốc N/ặng Khi Bí Mật Được Hé Lộ……
Tôi là Nguyễn Thanh Hương, 51 tuổi. Chồng tôi m/ất khi tôi 35, con gái tôi – Mai Anh – khi ấy 12 tuổi. Tôi nuôi con bằng chiếc máy may cũ, những đêm ngồi đạp máy đến tê cứng hai chân. Con gái tôi ngoan lắm, học hành tử tế, ra trường làm kế toán rồi lấy Hoàng Nam, một kỹ sư xây dựng hơn cháu ba tuổi.
Căn nhà hai tầng do bố mẹ để lại là nơi ba người chúng tôi sống cùng nhau. Nam gọi tôi là mẹ, cậu ấy hiền lành, chu đáo, chăm sóc tôi như con ru/ột. Cuối tuần nào cũng về, có lần trời mưa lớn, mái hiên bị tốc ngói, Nam mặc áo mưa trèo lên sửa đến tối. Tôi đau lưng, cậu ấy chở đi khám rồi mua thuốc đều đặn.
Nhưng tai họa đến vào một buổi chiều tháng ba. Hôm ấy là ngày dỗ chồng tôi. Trong bếp, Mai Anh đang thái hành thì bỗng làm rơi con da/o, m/ặt tá/i m/ét rồi n/gã xuống nền gạch. Bác sĩ ở huyện yêu cầu chuyển lên tuyến trên ngay trong đêm. Tôi và Nam túc trực ngoài hành lang, nhưng bác sĩ thông báo: Mai Anh có một khối u á/c tí/nh, bệ/nh đã không còn ở giai đoạn sớm.
Những tháng sau là chuỗi ngày dài nhất. Nam xin nghỉ việc, cậu ấy bán xe, bán cả mảnh đất cuối cùng bố mẹ để lại cho tôi. Có đêm em ngồi ngoài hành lang gọi điện vay tiền hết người này đến người khác, giọng nhỏ dần sau mỗi lần bị từ chối. Tôi thấy cậu ấy gầy đi nhiều, râu mọc lởm chởm vì nhiều ngày không cạo.
Mai Anh yếu dần. Trước khi mất, con đưa cho tôi một phong bì và một chiếc USB màu đen, dặn chỉ mở khi có đông đủ người liên quan. Con nói: “Mẹ đừng vì con mà sống cô độc. Nếu mẹ và anh Nam có thể là chỗ dựa cho nhau, đừng vì con mà gh/ét chính mình.” Lúc đó tôi mắng con nghĩ linh tinh, nhưng con chỉ cười buồn. Đêm cuối cùng, Mai Anh nắm tay tôi và Nam, hơi thở yếu dần nhưng miệng vẫn cố nói: “Hai người đừng bỏ nhau lại một mình.”
Sáng hôm sau, con ra đi.
—
Đám tan/g chưa kịp nguôi, bà Thuận – chị họ tôi – bắt đầu hỏi về giấy tờ nhà. Bà bảo Nam không còn quan hệ với gia đình tôi, nên cậu ấy phải dọn đi. Tôi phản đối, nhưng Nam sợ tôi mâu thuẫn với họ hàng nên tự nguyện dọn ra ngoài. Tôi tiễn cậu ấy ra đầu ngõ, chỉ một chiếc túi lớn trên vai và chiếc xe máy cũ. Căn nhà từ đó trở nên vắng đến đáng sợ.
Rồi tôi bị tai nạ/n ở nhà, g/ãy chân. Nam là người duy nhất đến chăm tôi, cậu ấy đi hơn 60 cây số dưới trời mưa, quần áo ướt sũng. Bà Thuận lại bắt đầu chụp ảnh, tung tin tôi và Nam có quan hệ bất chính. Lời đồn càng lúc càng dữ dội. Người ta nói tôi đã lén lút với con rể từ khi con gái còn sống.
Bác sĩ Minh, người điều trị cho Mai Anh, đã mở chiếc USB con để lại. Đoạn video của Mai Anh khẳng định chúng tôi vô tội. Con nói: “Người đã chụp ảnh ngoài hành lang cố tình bỏ đi những khoảnh khắc trước và sau. Mẹ và anh Nam chưa từng phản bội con khi con còn sống.” Con còn ghi âm được bà Thuận bàn bạc chi/ếm nhà tôi. Bà giả vờ giúp tôi vay tiền nhưng thực chất là để lừa tôi ký giấy ủy quyền chuyển nhượng.
Sự thật được phơi bày. Bà Thuận im lặng rời khỏi sân.
—
Tôi phát hiện mình mang th/ai. Ở tuổi 51, th/ai đôi. Nam muốn cưới tôi. Tôi từ chối vì sợ người đời dị nghị. Nhưng Nam nói:……….
“Chính vì đang đứng trước bàn thờ Mai Anh, anh mới không muốn nói dối nữa.” Chúng tôi tổ chức một lễ cưới nhỏ đúng ngày tròn 100 ngày của Mai Anh. Họ hàng kéo đến phản đối, nhưng bác sĩ Minh đã mang bằng chứng ra bảo vệ chúng tôi.
Tôi sinh hai bé trai. Sinh non, hai con phải nằm lồng kính gần hai tháng. Nam đặt tên các con là Bình và An – mong chúng bình an hơn bố mẹ. Khi các con đủ khỏe, tôi chủ động làm xét nghiệm huyết thống để người đời không còn bóng gió. Kết quả xác nhận Nam là cha ruột của cả hai.
Giờ đây, căn nhà của tôi đã khác. Tiếng trẻ con chạy nhảy từ sáng đến tối. Nam đưa các con đi học, chiều về lại chơi đùa trước sân. Tôi mở một “góc bình yên” ở tầng một – nơi dạy nghề miễn phí cho những phụ nữ lớn tuổi sống cô đơn. Căn nhà từng bị họ hàng tính toán chiếm lấy, giờ lại là nơi giúp đỡ những người không có chỗ dựa.
Trong lá thư Mai Anh để lại, có đoạn con viết riêng cho tôi: “Mẹ ơi, nếu người đến với mẹ sau này là anh Nam, mẹ hãy hỏi lòng mình thật kỹ. Chỉ cần hai người đến với nhau sau khi con đã rời đi, bằng sự chân thành và không lừa dối ai, con không trách.”
Tôi đã khóc rất lâu khi đọc những dòng ấy. Tôi hiểu hạnh phúc hiện tại không làm tôi quên người đã mất. Nó chỉ giúp nỗi đau có một nơi để nằm xuống. Tình yêu thật sự không đòi người sống phải chết theo người đã khuất. Yêu một người đã mất là sống sao cho ký ức về họ không trở thành hận thù, không biến thành cái cớ để làm đau những người còn lại.





