Mẹ Chồng Khóa Cổng Giữa Đêm Khi Con Dâu Bế Con Sốt 39,8°C – Sáng Hôm Sau Chồng Làm Một Việc Khiến Cả Nhà Quỳ Gối

Mẹ Chồng Khóa Cổng Giữa Đêm Khi Con Dâu Bế Con Sốt 39,8°C – Sáng Hôm Sau Chồng Làm Một Việc Khiến Cả Nhà Quỳ Gối

Căn bếp lúc năm giờ chiều hầm hập như lò nung. Mùi thuốc bắc đắng ngắt quyện với mồ hôi ướt đẫm lưng áo xô của tôi. Tay trái ghì chặt bé An An tám tháng tuổi đang sốt cao, người con nóng rực như hòn than. Tay phải tôi nhấc ấm đất sôi sùng sục khỏi bếp.

“Làm cái gì mà lề mề thế hả?” Tiếng mẹ chồng vang lên từ phòng khách. “Có mỗi ấm thuốc bổ mà từ chiều đến giờ chưa xong. Đúng loại con gái nhà nghèo, làm gì cũng hậu đậu.”

Tuyết Nhi cười khúc khích: “Mẹ chấp làm gì loại người đấy? Nhìn cái mặt lúc nào cũng đần.”

Tôi cắn môi, không đáp. Ba năm làm dâu, tôi đã học cách biến mình thành bóng ma câm lặng. Tôi yêu Doãn Kỳ. Tôi chọn nhận hết thiệt thòi để anh yên tâm bên ngoài.

Tôi bế con bước ra. Tuyết Nhi vờ sảy chân, gót giày cao hất thẳng vào mũi chân tôi. Tôi mất thăng bằng. Bản năng mẹ khiến tôi gập người về sau, ôm chặt An An. Ấm đất vỡ tan trên đùi và cổ chân. Nước thuốc sôi 100 độ bắn lên da trần. Da đỏ rực, phồng rộp, máu ứa ra. An An khóc thét.

Tôi nghiến răng không kêu thành tiếng. Mẹ chồng chỉ tay đeo nhẫn ngọc: “Mày cố tình xui xẻo để ám nhà này à? Ấm nhân sâm ngàn năm đắt thế nào mày có biết không?”

Tuyết Nhi bĩu môi: “Có cái tay bê ấm cũng không xong. Đúng loại vô dụng.”

Tôi quỳ giữa mảnh vỡ và nước thuốc, vẫn ôm chặt con. Đúng lúc ấy cửa đại sảnh bị đẩy mạnh. Doãn Kỳ bước vào, vali còn trên tay. Anh nhìn cảnh tượng: vợ quỳ trên nền nhà, tay chân phồng rộp, con sốt khóc, mẹ và em đứng trên cao buông lời lăng mạ.

Anh hất đĩa hoa quả xuống sàn. “Rủa đủ chưa?” Anh quỳ xuống, bế cả hai mẹ con. “Từ hôm nay ai không xem vợ con là người nhà thì tự xách vali ra khỏi nhà này.”

Mẹ chồng run rẩy: “Mày vì đứa con gái nhà nghèo mà bất hiếu với mẹ à?”

“Mẹ câm miệng lại.” Anh bế chúng tôi lên phòng, lấy thuốc bôi vết bỏng, giọng trầm: “Anh xin lỗi. Tại anh không tốt.”

Tôi rút tay ra, cười gượng: “Em không sao. Anh nghỉ đi.”

Anh ở nhà chưa đầy mười tiếng thì điện thoại reo. Sự cố chi nhánh miền Trung. Anh phải đi ngay. Tôi xếp quần áo cho anh: “Anh cứ đi. Chuyện nhà em lo được.”

Xe anh vừa khuất, mẹ chồng gọi thím ba: “Từ hôm nay thím xin nghỉ nửa tháng. Việc nhà đã có dâu trưởng.”

Thím ba nhìn vết bỏng của tôi: “Cô Yến đang bỏng nặng, lại bế con sốt, một mình sao gánh nổi?”

“Thím là người làm hay chủ?” Tuyết Nhi cắt ngang.

Tôi nắm tay thím: “Thím cứ về đi ạ. Con tự làm được.”

Cổng sắt đóng sầm. Tôi vừa đeo đai ôm con trước ngực vừa giặt đống quần áo dày bằng tay. Vết bỏng chạm nước lại nhói, máu thấm băng.

Giữa trưa Nhã Phương xuất hiện, xách túi hiệu, ngồi bên mẹ chồng nói to: “Anh Kỳ cần vợ có gia thế, chứ không phải người quanh quẩn trong bếp.”

Tuyết Nhi hất đổ đĩa thức ăn tôi vừa nấu: “Làm lại toàn bộ đi.”

Tôi lặng lẽ dọn. Tối đến, tôi bế con vào thư phòng, mở cuốn sổ tay giấu kín. Ghi lại từng khoản: mỗi tháng Kỳ gửi mẹ 100 triệu, nhưng bà dùng hết vào đánh bài và mua đồ hiệu cho Tuyết Nhi. Tiền chợ, tiền thuốc tim bố chồng, tiền điện nước… tất cả tôi trích từ tiền bán hàng online. Tôi chưa từng kể với anh.

Đêm mưa bão. An An khóc ngặt, nhiệt độ 39,8 độ, bắt đầu co giật, môi tím tái. Tôi đập cửa phòng mẹ chồng: “Mẹ ơi, An An sốt co giật rồi! Xin chìa khóa cổng với chìa khóa xe!”

Im lặng. Tôi nện đến mức máu tươi dính lên gỗ. Tuyết Nhi mở cửa bên cạnh: “Đêm hôm gào cái gì? Sốt mọc răng thôi mà.”

“Nhi ơi, cho chị xin chìa khóa. Chị năn nỉ.”

“Chìa khóa mẹ cầm rồi. Về phòng mà dỗ.” Cửa sập.

Tiếng mẹ chồng vọng ra: “Tắt máy đập cửa đi. Đêm mưa bão tao không cho mở cổng.”

Tôi gọi Kỳ. Máy không liên lạc được. Sau này mới biết Nhã Phương đã cho người phá sóng.

Thím ba lén mở cửa sau. Tôi bế con lao ra mưa. Gió quật, mưa xối. Tôi gập người che con, chân trần dẫm đá, vết bỏng ngâm nước bẩn, máu chảy. Hơn hai cây số đường tối om. Tôi chạy đến khi thấy xe cấp cứu ven đường rồi gục xuống.

Khi tỉnh lại, An An đã truyền nước. Bác sĩ nói: “Chậm mười phút nữa là ảnh hưởng não. Gia đình làm ăn kiểu gì?”

Tôi nhìn con, thề trong lòng: không bao giờ để con quay lại căn nhà đó.

Sáng ngày thứ ba xuất viện, tin nhắn lạ gửi ảnh Kỳ nằm ngủ trong khách sạn, Nhã Phương mặc váy ngủ sát bên, kèm chữ: “Khôn thì tự rút lui, đừng để bị đuổi như ch/ó.”……….

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

 

Tôi biết đó là dàn dựng. Nhưng cánh cửa gia tộc đã thối rữa. Tôi thuê phòng trọ 15 mét vuông, trả trước ba tháng bằng tiền tự kiếm. Về dinh thự lấy vali cũ, chỉ lấy quần áo vải xô của mình và con. Váy đắt tiền, túi hiệu, đồ chơi vàng… để hết.

Mẹ chồng thấy vali: “Lại dọa về nhà đẻ à?”

Tuyết Nhi cười: “Ba ngày xem có ch/ết đói không.”

Tôi nhìn thẳng: “Tôi đi rồi. Mong hai người giữ sức sống cho tốt.”

Tôi tháo nhẫn cưới kim cương, đặt lên tờ giấy viết: “Em đi đây, đừng tìm em nữa. Cảm ơn anh vì những chân thành năm xưa.”

Kỳ về, thấy nhẫn và giấy. Anh gào hỏi mẹ. Bà thản nhiên: “Nó tự đi. Tao không đuổi.”

Anh tìm thấy cuốn sổ tay. Từng trang hiện ra: tiền anh gửi bị tiêu hết vào bài bạc và hàng hiệu, còn chi phí thật do tôi gánh. Anh đập sổ xuống bàn trước mặt bố: “Bố biết Yến Như phải sống thế nào không?”

Bố run rẩy. Mẹ quát. Anh lạnh lùng: “Những gì mẹ và Tuyết Nhi nợ Yến Như, con sẽ bắt trả đủ.”

Điện thoại reo. Luật sư Lâm – anh họ tôi – gọi: “Nếu cậu muốn biết sự thật về 15 tỷ cứu công ty năm năm trước, đến văn phòng tôi ngay.”

……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇

Kỳ lao đến. Luật sư đưa hồ sơ. Năm trước công ty đứng trước phá sản. 15 tỷ không phải từ bạn anh. Đó là tiền tôi bán mảnh đất từ đường mẹ để lại. Tôi nhờ bố chồng chuyển qua người đứng tên dùm, viết cam kết tuyệt đối giữ bí mật vì biết anh tự trọng, thà phá sản chứ không nhận tiền nhà vợ.

Khi anh trả lại 15 tỷ, bố nhận rồi bị mẹ tịch thu. 10 tỷ đặt cọc mua chính căn dinh thự đang ở, 5 tỷ gửi tiết kiệm đứng tên Tuyết Nhi.

Kỳ gục xuống bàn. Người phụ nữ bị gọi là ăn bám chính là người bán kỷ vật mẹ để cứu anh, rồi lặng lẽ chịu mọi lăng mạ.

Tối chủ nhật mẹ tổ chức tiệc, công khai đẩy Nhã Phương lên làm dâu tương lai. Kỳ bước vào, khóa cửa, tắt đèn, bật màn hình. Băng ghi âm Nhã Phương đưa 500 triệu bảo Tuyết Nhi đuổi thím ba và cắt sóng đêm bão. Sao kê Tuyết Nhi rút 3 tỷ quỹ gia đình. Hợp đồng bán đất 15 tỷ và giấy cam kết của tôi hiện rõ.

Anh chỉ thẳng mẹ: “Mẹ dùng xương máu của Yến Như mua dinh thự rồi chửi cô ấy không gốc gác. Mẹ không thấy nhục sao?”

Mẹ xám mặt. Anh tuyên bố tước quyền quản lý của mẹ, phong tỏa tài khoản Tuyết Nhi, sang tên toàn bộ dinh thự và cổ phần cho An An, tôi là giám hộ duy nhất. Hủy hợp tác với ngân hàng Diệp.

Sáng hôm sau ba chiếc xe sang đỗ trước phòng trọ. Bố quỳ xuống khóc: “Bố xin lỗi con. Bố nhu nhược.”

Mẹ và Tuyết Nhi cũng quỳ. Tôi nhìn họ, lòng bình thản. “Mọi người đứng dậy đi. Con tha thứ để tâm mình bình yên nuôi con. Nhưng con sẽ không bao giờ quay lại làm người phụ nữ mất đi bản thân nữa.”

Kỳ không ép. Anh mua căn hộ 60 mét, tự sơn tường, tự làm kệ, đứng tên tôi và con. Một buổi chiều anh đặt chìa khóa trước mặt tôi: “Anh không xin em về làm dâu nữa. Khi nào em sẵn sàng, hãy đến. Anh sẽ đợi.”

Tôi chuyển đến. Chiều nào anh cũng về đúng 5 giờ rưỡi, đeo tạp dề vào bếp. Mẹ thỉnh thoảng ghé, mặc đồ vải đơn sơ, tự tay ninh yến mang sang, nói nhỏ nhẹ.

Căn bếp nhỏ ngập nắng. Mùi cá kho, canh rau. Tiếng An An cười. Tôi nâng tách trà, nhìn hai bố con. Vết bỏng đã lành. Vết thương trong lòng cũng đang khép lại, không phải vì lời hứa, mà vì sự tôn trọng thật sự lần đầu tiên xuất hiện.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!