10 năm làm dâu chờ chồng, cuối cùng thấy chồng dắt vợ bé và hai con về tận cửa nhà
Tôi đang quét sân thì nghe tiếng xe ô tô đỗ trước cổng. Mừng cuống, tôi vứt chổi chạy ra định đón chồng, nhưng khi cánh cửa mở, tôi chế/t lặng. Một người đàn bà lạ bước xuống, diện quần áo đẹp, phấn son nhẵn nhụi. Rồi hai đứa trẻ lít nhít chạy theo. Chúng vừa thấy chồng tôi từ ghế bên kia bước xuống đã ôm chặt lấy chân anh gọi: “Bố ơi, bố bế!”
Tôi đứng sững giữa sân, hai chân như bị đóng đinh xuống gạch. Chồng tôi nhìn thấy tôi nhưng vội lảng tránh, cúi xuống xoa đầu bọn trẻ rồi xách đồ đi thẳng vào nhà. Tôi h/á mi/ệng định hỏi nhưng cổ họng nghẹn đắng, không thốt nên lời.
Mẹ chồng tôi chạy ào ra. Bà không ngạc nhiên chút nào. Bà vội ôm lấy bọn trẻ, miệng cười đon đả: “Cháu nội của bà về đây rồi! Bà mong mãi!” Rồi bà nắm tay người đàn bà kia kéo vào nhà. Đi ngang qua tôi, bà lạnh lùng bảo: “Hoa này, con thu dọn đồ đạc xuống bếp ngủ tạm, nhường buồng lớn cho họ nghỉ.”
Mười năm làm dâu. Mười năm hầ/u h/ạ bà không thiếu một bữa, quên cả ố/m đa/u. Cái đợt bà ta/i bi/ến nằm liệt giường sáu tháng, một tay tôi đổ bô, bón cháo, la/u rử/a cho bà. Lúc nào bà cũng cầm tay tôi kh/óc bảo thương tôi như con gái. Vậy mà giờ bà đu/ổi tôi xuống bếp nhẹ tênh như đuổi người làm mướn hết hợp đồng.
Tôi lẳng lặng vơ mấy bộ quần áo xuống bếp, ngồi phịch xuống ghế. Trên nhà tiếng cười nói vang xuống rôm rả. Tiếng trẻ con đùa giỡn, tiếng mẹ chồng dỗ cháu nội ăn bánh. Không ai nhớ đến tôi.
9 giờ tối, tôi bước ra sân giếng tìm chồng. Anh đang h/út th/uốc. Tôi hỏi thẳng: “Hai đứa trẻ là con ai?” Anh vứt đi/ếu thuố/c, di di chân cho tắt, rồi thở dài thừa nhận: đó là vợ bé và con riêng. Họ đã sống với nhau sáu bảy năm nay. Chỉ vài năm sau khi cưới tôi, khi tôi cắm mặt vào ruộng đồng, thắt lưng buộc bụng gửi tiền lên cho anh học thi, anh đã sống với người khác. Anh đưa ra đề nghị: tôi ở lại làm như người thân, nấu nướng dọn dẹp, nhường phòng trên cho họ. Thỉnh thoảng anh sẽ gửi tiền cho tôi tiêu. “Cứ bình tĩnh,” anh nói, “em ra đi tay trắng, về nhà mẹ đẻ mang tiếng gái bị ch/ồng b/ỏ. Ở đây vẫn có cơm ăn.”
Tôi nhìn người đàn ông này, thấy sợ hãi.thấy ki/nh tớ/m, Không phải con người nữa, đó là kẻ tính toán ích kỷ, trà đạp lòng tự trọng của tôi đến tận cùng. Tôi không khóc, chỉ nói: “Anh chờ đấy rồi biết tôi tính thế nào.”
Sáng hôm sau, tôi dậy từ 5 rưỡi, nhưng không nhóm bếp. Tôi bước lên nhà trên, đặt chùm chìa khóa xuống giữa bàn: “Tôi nói cho anh biết, tôi bước vào nhà này làm vợ, làm dâu đàng hoàng có cưới xin, chứ không sinh ra làm người giúp việc cho gia đình mới của anh. Tôi yêu cầu l/y hô/n ngay lập tức.”
Chồng tôi sững người. Mẹ chồng dãy nảy: “Nhà chưa ai đuổi mà cô dám đòi bỏ chồng!” Anh ta với cặp da rút sấp tiền 50 triệu đẩy về phía tôi: “Đây coi như tiền công 10 năm. Cô cầm lấy rồi ký giấy.” Tôi đẩy trả: “Tôi không nhận tiền thương hại. Nhưng những gì tôi đóng góp vào tài sản nhà này, tôi phải lấy lại bằng sạch.”
Tôi đạp xe sang nhà chị gái, rồi ra hội phụ nữ xã. Được hướng dẫn, tôi về lôi hòm giấy tờ. Tôi giữ cẩn thận từng hóa đơn sửa nhà, sổ vay ngân hàng đứng tên tôi để lợp mái ngói, lát sân gạch. Tôi còn giữ tờ giấy bố mẹ đ/ẻ cho cây vàng hồi môn, chồng tôi tự tay viết giấy nhận trước hai bên gia đình. Tôi bày hết ra bàn, nói rõ ràng: “Đất của bố mẹ anh tôi không đòi. Nhưng cái nhà khang trang này, cái sân này là tiền tôi đi vay, mồ hôi tôi trả nợ. Cây vàng anh cầm đi học, giấy biên nhận chữ ký anh vẫn ở đây. Anh muốn tôi đi, phải tính sòng phẳng.”…………….
Chồng tôi nghệt mặt, không ngờ người vợ quê mùa lại giữ đủ bằng chứng. Biết không thể cãi, lại sợ ra tòa bung bét, anh chấp nhận ngồi tính toán, trả tôi phần tiền xứng đáng.
Tôi cầm tiền và giấy tờ nhà bố mẹ để lại, bước ra khỏi cổng mà không ngoảnh đầu.
Về căn nhà hoang cuối xóm, cỏ mọc ngập gối, mái ngói vỡ lung tung, điện nước cũng không có. Tôi khóc, rồi tự tát vào má mình: “Mày không được khóc!” Tôi xắn tay áo phát cỏ, quét dọn. Chị gái sang phụ. Lúc đang lúi húi, anh Dũng – hàng xóm sát vách – mặc áo xanh bảo hộ lao động, mang túi đồ nghề bước vào. Anh bảo: “Hai chị em đàn bà không leo trèo sửa ngói được đâu, để tôi làm cho.”
Anh leo lên mái thay ngói vỡ, tháo bảng điện cũ lắp dây mới, bơm nước chạy lại. Đến tối, bóng đèn sáng rực, nước trong lành từ giếng bơm lên. Làm xong, tôi rút 500 nghìn đưa, anh gạt ra: “Hàng xóm giúp nhau, tiền công gì.” Anh chỉ nhận 180 nghìn tiền vật tư, còn bảo: “Ngày xưa bố cô gọi tôi sang, nắm tay dặn trông nom căn nhà này hộ. Nếu sau này các con ông có lỡ bước phải về đây, nhờ hàng xóm giúp đỡ.”
Tôi bật khóc. Hóa ra 10 năm nhà này không sập là nhờ một tay anh thỉnh thoảng sang gia cố, chặt cây, phát cỏ. Lời trăn/g tr/ối của cha già, người dưng như anh lại ghi lòng 10 năm.
Tôi quyết định mở quán bán xôi tại sân nhà. Anh Dũng xin khung sắt cũ hàn thành xe đẩy, lấy tôn cũ làm mặt bàn. Anh chở tôi ra chợ đầu mối, đứng bảo lãnh để tôi lấy hàng trước trả sau. Người ta nể anh, đồng ý. Ngày đầu bán được năm suất xôi, tôi không nản. Dần dà, thợ xây, công nhân xưởng mộc kéo đến ăn. Quán đông, tôi bán thêm cơm trưa. Anh Dũng lại giúp dựng mái tre, đóng bàn ghế, làm quán khang trang hẳn.
Có tiền, tôi mở sổ tiết kiệm tại ngân hàng đứng tên mình. Nhìn cuốn sổ màu xanh, tôi thấy yên tâm. Anh Dũng dạy tôi ghi sổ thu chi, bảo tiền phải rành rọt. Tôi thuê thêm người phụ việc, nhờ đó quán vận hành trơn chu.
Chồng cũ thấy tôi khấm khá, mặt dày đến xin vay 200 triệu trả nợ đất. Tôi từ chối thẳng. Hắn lạy van, rồi lật mặt chử/i bớ/i. Tôi nói: “Tôi với anh không còn tình nghĩa. Tiền tôi làm ra, tôi phải phòng thân. Anh muốn trả nợ thì bán đất nhà đi.”
Không vay được, hắ/n xúi mẹ già sang khóc lóc ă/n v/ạ. Chị gái tôi đu/ổi bà về, bảo: “Em tôi l/y hôn rồi, không còn dâu nhà cụ nữa.”
Thua đất, nợ gia/ng hồ đè, chồng cũ ca/y c/ú. Một tối sa/y rư/ợu hắn xông vào quán,………………..
túm cổ tôi, lôi lê trên sân. Tôi hét lên. Anh Dũng từ xưởng lao sang, gỡ hắn ra. Hắn vớ cái điếu cày ném về phía anh. Anh Dũng tránh nhưng vấp chân, ngã đập tay vào tủ kính, máu tuôn xối xả. Hắn thấy máu thì sợ, phóng xe bỏ chạy.
Tôi khóc, đưa anh vào viện. Vết thương sâu đứt gân, phải mổ. Mẹ anh Dũng từ thị trấn xuống, ôm tôi an ủi. Gia đình anh làm đơn kiện, gửi bằng chứng camera lên đơn vị hắn. Hắn bị kỷ luật nặng, đình chỉ công tác, buộc bồi thường toàn bộ viện phí.
Anh Dũng xuất viện. Chúng tôi mở lại quán với tấm biển mới: “Quán cơm Hoa Dũng”. Anh tay phải vẫn đeo nẹp nhưng nụ cười rạng rỡ. Tôi đứng xới cơm, lòng lâng lâng hạnh phúc. Tôi đã mất 10 năm thanh xuân cho kẻ bội bạc, nhưng cuối cùng tôi đã tìm được một người đàn ông sẵn sàng xả thân vì mình.
Bài học tôi nhận ra: Đồng tiền mình làm ra mới quý, tự chủ kinh tế mới làm chủ số phận. Và một mái nhà thực sự chỉ có nghĩa khi những con người trong đó biết tôn trọng, bảo vệ và sát cánh bên nhau qua mọi bão giông.





