Con gái lấy chồng Nhật gửi 20 tỷ sau 20 năm, mẹ già sang thăm và sụp đổ ngay trước cửa nhà

Tôi ngồi lặng trước bàn thờ chồng, ánh nắng sớm chiếu lên khung ảnh đã ngả màu. Trong căn nhà nhỏ im ắng, chỉ còn tiếng tích tắc đồng hồ và hơi thở yếu ớt của một người già đang nói chuyện với quá khứ.

“Ông ơi, ông có thấy không? Cuối cùng nó cũng mời tôi sang đó. 20 năm trời, tưởng đâu nó đã quên mất mẹ.”

Ngày xưa tôi có sai đâu. Lấy chồng tận bên Nhật xa vạn dặm, biết mặt mũi nó như thế nào. Tôi lo chứ, lo cho nó cả đời. Tôi nhìn bức ảnh con gái lúc còn trẻ, đôi mắt ngày đó sáng và bướng. Ký ức ùa về như cơn gió lạnh. Ngày đó tôi nhất quyết phản đối. Tôi từng hét lên giữa sân nhà: “Con mà đi theo cái thằng Nhật đó, mẹ nhảy xuống sông cho con xem!” Tôi nói vậy tưởng để giữ nó lại, nào ngờ câu nói đó đã đẩy nó đi mãi.

Giờ đây 20 năm, nó vẫn gửi tiền đều, mỗi năm 1 tỷ, cộng lại đã là 20 tỷ. Tiền nhiều đó nhưng căn nhà này vẫn lạnh lẽo, vẫn thiếu tiếng người.

Đúng lúc đó, bà Tám hàng xóm bước vào: “Chị ơi, lại ngồi tính tiền con gái gửi về nữa đó hả? Sướng thật đó.” Tôi cau mày: “Tiền con tôi làm ra gửi về có sai gì?” Bà ta cười khẩy: “Nhưng tiền nhiều để làm gì nếu không có tình nghĩa? Như con gái nhà tôi đây, sáng nào cũng hỏi mẹ ăn sáng chưa. Còn con Hoa nhà chị 20 năm không thấy mặt.”

Tôi đứng phắt dậy: “Con gái của chị mấy hôm trước chạy về mượn 200 triệu trả nợ cho chồng đá/nh b/ạc, tưởng tôi không biết sao? Con Hoa nhà tôi bận công việc bên Nhật, với lại nó vừa mời tôi sang dự đám cưới cháu gái rồi đó.”

Chiều hôm đó tôi ngồi mãi nhìn lá thư con gái: “Thưa mẹ, cháu Linh sắp kết hôn ở Osaka. Nếu mẹ có thể sang dự, giấy tờ con gửi kèm.” Thưa mẹ, nghe sao mà xa lạ quá. Ngày xưa nó gọi tôi là mẹ ơi, giờ lại viết thưa mẹ. Chắc nó vẫn còn giận. Nhưng đã 20 năm rồi còn gì để giận nữa.

Tôi quyết định sang Nhật. Không phải để chứng minh mình đúng, mà chỉ để một lần nhìn thấy đứa con gái tôi từng làm tổn thương.

Chiếc xe màu đen dừng trước căn nhà mái ngói đậm chất Nhật. Trước cổng, một cô gái trẻ bước ra: “Chào bà ngoại, cháu là Linh.” Tôi nắm tay nó, mắt không rời người đang đứng lặng nơi bậc cửa. “Hoa của mẹ.” Tôi gọi khẽ, cổ họng nghẹn lại. Hoa bước xuống hai bậc thềm, dáng đi thẳng lưng, ánh mắt không bộc lộ cảm xúc. Nó chỉ gật đầu rất nhẹ: “Mẹ đến rồi, đi đường có mệt không?” Giọng nó đều đều và xa lạ như thể đang tiếp một vị khách.

Tôi vào nhà, Hoa rót nước rồi ngồi đối diện, mắt nhìn qua cửa sổ. Tôi cố gắng gượng cười: “Nhà đẹp đó con. Vậy chồng con đâu rồi?”

Hoa lúc này mới quay sang nhìn tôi, ánh mắt có chút gì đó vừa giận vừa thương: “Anh ấy đang trong bếp chuẩn bị trà. Anh ấy là người khuyên con mời mẹ sang.”

Tôi nín lặng. Cánh cửa bếp bật mở. Một người đàn ông cao ráo, dáng gầy nhưng vững chãi, tay bưng khay trà bước ra. Những nếp nhăn quanh mắt, mái tóc hơi hoa râm. Nhưng tôi nhận ra ngay, không thể nhầm lẫn.

Tôi ngồi ch/ết lặng, hai tay ù đi, trái tim như bị bó/p ngh/ẹt. Đó là Dương. Là cái thằng nhà quê tôi từng đ/uổi th/ẳng cổ khỏi cổng trường đại học. Là cái thằng tôi từng g/ào lên giữa sân trường: “Thằng m/ất d/ạy, nhà ngh/èo rớt mồng tơi mà cũng đòi quen con g/ái ta/o hả?”

Hoa đứng lên, giọng lạnh lẽo: “Mẹ còn nhận ra anh ấy chứ? Dương đó. Người mà ngày xưa mẹ nói sẽ không bao giờ cho con lấy, é/p con chia tay, nếu không sẽ cho con nghỉ học.”

Dương luống cuống đặt khay trà xuống: “Hoa, em bình tĩnh, mẹ mới sang còn mệt.”

Tôi lùi lại, va vào cạnh bàn. Hoa không dừng lại: “Sao mẹ không nói tiếp đi? Ngày xưa mẹ đứng giữa trường đại học, giữa hàng ngàn sinh viên, mắng anh ấy là cái thứ b/ám vá/y con gái mẹ. Con đã chia tay anh ấy, đến khi đi làm mới gặp lại. Con đã nói dối mẹ là quen người Nhật để thoát khỏi cuộc đời mẹ áp đặt. Mẹ é/p con chọn giữa mẹ và tình yêu. Bây giờ mẹ thấy chưa? Mẹ đẩy con đi 20 năm.”

Tôi mở miệng nhưng chỉ phát ra tiếng thở đứt đoạn. Rồi mọi thứ tối sầm. Tôi đổ gục xuống sàn……………

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

 

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trên giường. Dương ngồi bên cạnh: “Mẹ đã tỉnh rồi hả? Con gọi bác sĩ nha.” Tôi quay đi, cả người co rúm: “Không cần, tôi ổn.”

Hoa đứng quay lưng ở cửa sổ, vai khẽ động. Nó từ từ quay lại, mắt đỏ hoe: “Mẹ có biết vì sao con không về không? Không phải vì con ghét mẹ, mà vì con sợ. Sợ cái ánh mắt dè bỉu của mẹ, sợ cái kiểu mẹ luôn nói ‘mẹ đã bảo rồi mà’. Mẹ còn nhớ không? Mẹ ép con học ngành mẹ chọn, ép con chia tay người con yêu. Mẹ dùng cái chết để trói buộc con. Mẹ có biết cái đêm đó con ngồi một mình ngoài bờ sông suốt ba tiếng, vừa khóc vừa nghĩ mình đã sai ở đâu không?”

Tôi quay mặt vào tường, mỗi lời nói của nó như nhát dao. Nhưng tôi không cãi được. Tất cả đều là sự thật.

Dương bước vào: “Mẹ à, ngày xưa con giận lắm. Con sang Nhật một mình, hai bàn tay trắng. Con đi làm phụ bếp, phát báo, làm ca đêm. Có những hôm lạnh tê dại, con chỉ ước có ai nói với con một câu ấm lòng. Rồi con gặp lại Hoa, chúng con nói chuyện lại như chưa từng có sự ngăn cách nào. Già rồi, chúng con yêu nhau còn nhiều hơn xưa. Nhưng con hiểu rồi mẹ à, giận dữ chỉ là mình khổ. Con không trách mẹ nữa. Mấy năm nay chính con là người bảo Hoa gọi điện về hỏi thăm mẹ, bảo Hoa mời mẹ sang đây. Con không muốn Hoa và Linh sau này cũng phải chịu khoảng cách như mẹ con mình từng chịu.”

Tôi bật khóc: “Nhưng dù gì ngày đó nhà cậu ở tận ngoài Bắc, nếu tôi gả con gái đi xa như vậy thì tôi sống làm sao?”

Hoa đứng dậy đi ra cửa: “Đó, anh thấy chưa? Em đúng là sai lầm khi nghe anh mời mẹ qua đây.” Cửa đóng sầm.

Tối đó, Dương gắp miếng cá vào bát tôi: “Mẹ ăn thử món này coi hợp khẩu vị không. Con thấy bữa nay mẹ ăn ít quá.” Tôi cắn nhẹ một miếng, cá mềm, vị vừa phải, béo ngậy. Sao nó lại khiến tôi nghẹn ở cổ họng? Ngày xưa tôi khinh nhà nó nghèo, giờ chính người tôi chửi rủa lại đang nấu ăn cho tôi.

Sáng hôm sau, tôi thấy Dương đang ở bếp, cắt trái cây, soạn đồ ăn vào từng hộp cơm nhỏ. Linh đi xuống: “Bố cháu làm hết đó bà. Từ ngày cưới mẹ cháu là bố làm hết. Bố nói ngày xưa mẹ khổ nhiều rồi, bây giờ để mẹ làm việc mẹ thích.”

Tôi lặng người. Người tôi từng cấm cản giờ là chỗ dựa cho con gái tôi, làm điều mà cả đời tôi chưa từng làm cho nó.

Chiều hôm đó tôi ra vườn hái rau, rửa sạch để vào rổ. Dương vào bếp: “Dạ, cảm ơn mẹ.” Tôi lúng túng: “Ừ, không có gì đâu con.”

Đêm đó, tôi thấy Hoa ngồi ôm album ảnh cũ. Tôi bước lại: “Con vẫn chưa ngủ?” Hoa không quay đầu: “Mẹ có biết vì sao con vẫn giận mẹ không? Vì mẹ chưa bao giờ thực sự nói mẹ xin lỗi. Mẹ nghĩ im lặng là đủ. Nhưng với con đó là sự phủi tay. Sự kiêu hãnh của mẹ có đáng giá đến mức phải đánh đổi hạnh phúc của con không?”

Tôi ngồi xuống cạnh nó: “Mẹ biết mẹ sai rồi. Mẹ xấu hổ quá con ạ.” Hoa khép album rồi đứng dậy đi về phòng. Nhưng tôi đã nói được ba từ quan trọng nhất.

Sáng hôm đó, tôi dậy sớm, nấu bữa sáng đầu tiên trong căn bếp nhà nó. Khi cả nhà ngồi vào bàn, tôi đứng dậy, giọng nghẹn nghẹn: “Dương, mẹ xin lỗi con. Ngày xưa mẹ đã nói những lời quá đáng. Mẹ thật lòng xin lỗi con.” Dương vội đỡ tôi: “Mẹ ơi, con đã không trách mẹ từ lâu rồi.”

Tôi quay sang con gái: “Con Hoa, mẹ xin lỗi con. Mẹ đã ích kỷ, dùng tình thương để trói buộc con. Mẹ đã cướp mất 20 năm của mẹ con mình. Con có thể tha thứ cho mẹ được không?” Hoa bật khóc, lao tới ôm tôi: “Mẹ, con cũng có lỗi, con đã quá cứng nhắc.” Hai mẹ con ôm nhau khóc như chưa bao giờ được khóc.

Đêm trước ngày về, tôi ngồi một mình nơi phòng khách, nhìn tấm vé máy bay một chiều. Tôi bật khóc, những tiếng nấc không kìm được. Giá như ngày xưa tôi đừng cay nghiệt, đừng ép con. Có lẽ bây giờ tôi đã không cô độc.

Tiếng mở cửa vang lên sau lưng. Hoa dịu dàng: “Sao mẹ lại ngồi đây khóc? Mẹ đâu có phải về một mình đâu.” Dương bước đến, tay cầm một phong bì: “Mẹ ơi, chúng con có món quà muốn tặng mẹ.”

Tôi mở ra, bên trong là bốn tấm vé máy bay khứ hồi. Hoa mỉm cười: “Vé về Việt Nam cho cả nhà. Chúng con sẽ về chung với mẹ, ở hai tháng. Năm nào cũng vậy, chúng con không để mẹ một mình thêm nữa.”

Tôi bật khóc, ôm chặt lấy con gái. Lần này cái ôm đó là thật, là trọn vẹn, không còn dằn vặt, không còn khoảng cách.

Tôi đứng trên ban công tầng hai, nhìn ra ánh đèn thành phố Osaka. 20 năm, một hành trình dài đầy ương ngạnh, tổn thương và hối hận. Nhưng cuối cùng tình yêu thương đã thắng tất cả. Không phải tiền bạc, không phải cái gọi là danh dự, mà là sự bao dung. Bao dung của một người con rể mà mình từng khinh rẻ. Và tình máu mủ, thứ mà dù tôi có vô tình làm tổn thương, nó vẫn âm thầm ở đó chờ tôi trở lại.

Sau lưng tôi, căn nhà sáng đèn, tiếng cười khi chuẩn bị quà về quê. Tôi biết mọi người đều đang rất vui. Và tôi biết lần này tôi không còn cô đơn.

Có những cuộc đoàn tụ bắt đầu từ những giọt nước mắt, từ những lời xin lỗi muộn màng và cả những cái ôm sâu hàng chục năm xa cách. Câu chuyện không phải để phán xét ai đúng sai, mà để nhắc nhở rằng càng là người thân càng dễ tổn thương nhau. Nhưng cũng chỉ có tình thân mới có thể kéo chúng ta trở về.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!