Tháng Nào Tôi Cũng Đưa Cho Mẹ Chồng 30 Triệu, Nhưng Chỉ Một Tháng Tôi Không Đưa, Bà Ấy T/át Tôi Ch/áy M/á…

Tháng Nào Tôi Cũng Đưa Cho Mẹ Chồng 30 Triệu, Nhưng Chỉ Một Tháng Tôi Không Đưa, Bà Ấy T/át Tôi Ch/áy M/á….

Tôi đẩy cửa bước vào căn nhà mát lạnh nhờ chiếc điều hòa trung tâm vừa quẹt thẻ thanh toán tháng trước. Chưa kịp rót cốc nước, giọng mẹ chồng đã vang lên từ bếp: “Cô đi đâu mà giờ này mới về? Bếp núc lạnh tanh, định để cái thân gi/à này phục dịch cô à?”

Bà Lệ bước ra trong bộ đồ lụa tơ tằm bóng lộn, tất nhiên là tiền của tôi. “Con thưa mẹ, sáng họp hội đồng quản trị quan trọng nên về trễ. Đồ ăn con đặt nhà hàng mang tới rồi.” Tôi nói với thái độ chừng mực nhất có thể. Năm năm làm dâu, tôi đã rèn cho mình sự nh/ẫn n/hịn đến t/ê li/ệt cảm xúc để đổi lấy sự êm ấm.

Bà Lệ ném cuốn lịch xuống bàn: “Tháng này tiền chi tiêu của tôi đâu? Mọi tháng mùng năm cô phải chuyển vào tài khoản, sao đến hôm nay im lìm?”

30 triệu đồng mỗi tháng – tiền tiêu vặt để bà đi spa, mua sắm, đài thọ họ hàng. Còn điện nước, siêu thị, tôi đều thanh toán riêng. Sự tham lam của bà như cái thùng không đáy. Và tôi, một phụ nữ thu nhập hàng trăm triệu mỗi tháng, đã ngu ngốc dung túng suốt năm năm, nghĩ rằng tiền bạc có thể mua được bình yên.

“Sao câ/m rồi à? Cô tuồn tiền về nhà đẻ rồi à? Lấy chồng phải theo thói nhà chồng, tôi là mẹ, là người lớn nhất. Cô không đưa tiền, để tôi ra ngoài bị người ta cười à?” Bà ta chỉ thẳng mặt tôi.

Tôi hít sâu: “Mẹ à, tháng nào con cũng đưa mẹ 30 triệu. Mẹ không lo cái ăn cái mặc, chi tiêu kiểu gì mà hết trong ba tuần? Tháng này con k/ẹt tiền, mẹ chờ tháng sau.”

Bà Lệ gi/ết lên: “M/ày dạy khôn tao à? 30 triệu của m/ày to quá cơ? Tao đ/ẻ ra thằ/ng c/hồng m/ày, tao nuôi nó lớn. Tiêu của m/ày vài đồng bạc lẻ mà mày dám kể lể?”

Nói rồi bà lao tới t/át tôi. Chát! Một cú tát trờ/i giá/ng vào má trái. Má/u ứa ra khóe môi. Tôi cảm nhận vị tanh nồng xộc vào lưỡi.

Nhưng tôi không khóc. Nỗi đau làm tôi minh mẫn lạ thường. Tôi nhận ra chân lý phũ phàng: sự cam chịu của phụ nữ không đổi lấy tình yêu thương, nó chỉ nuôi dưỡng những kẻ b/ạo ch/úa. Càng n/hẫn nh/ịn, chúng càng coi mình là bù/n đất.

Tôi quay mặt nhìn thẳng bà. Ánh mắt lạnh như băng. Rồi tôi vung tay – chát! Một cú t/át trả, uy lực và đầy dồn nén của năm năm bị trà đạp. Bà lệ lảo đảo ngã xuống sàn, vấp phải thảm, đập lưng vào bàn kính. Ấm chén vỡ vụn.

“Á á! Con dâu gi/ết mẹ chồng! Quân m/ất dạy!”

Đúng lúc đó, Hoàng chồng tôi bước vào. Hắn là gã đàn ông điển trai kiểu bám váy mẹ, lương 10 triệu nhưng lúc nào cũng tỏ ra là trụ cột. Hắn ỷ lại hoàn toàn vào tài chính của tôi.

Không hỏi han, không cần biết nguồn cơn, hắn lao vào tôi: “M/ày…………………..

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

dám đánh mẹ tao?” Cú đấm trời giáng đập vào thái dương. Tôi ngã khuỵu. Hắn nắm tóc tôi, giật ngược ra sau, những cái tát liên tiếp vung xuống mặt, xuống cổ.

“Cho mày chết! Cho mày biết thế nào là gia quy! Mày tưởng mày làm ra mấy đồng bạc thì muốn làm bà nội cái nhà này à?”

Bà Lệ đứng nhìn con trai đánh vợ với ánh mắt hả hê: “Đánh mạnh vào! Đánh cho nó gãy răng, cho nó biết ai mới là chủ cái nhà này!”

Tôi nằm cuộn tròn trên sàn, toàn thân rã rời, mặt sưng húp, máu chảy. Nhưng tôi không hề kêu van. Mỗi đòn đánh này sẽ là chiếc đinh đóng quan tài chôn vùi tương lai của chúng.

Hoàng đánh cho đến khi thấm mệt rồi buông tay. “Nhìn cái thái độ gì? Tao nói cho mày biết, cái nhà này tao là chủ. Mày sống được thì sống, không thì cút!”

Tôi gượng đứng dậy. Tôi không nói một lời, chỉ bước về phòng ngủ, kéo vali. Không mang theo gì ngoài giấy tờ và vài bộ quần áo. Tôi mở két sắt, rút phong bì đơn ly hôn đã soạn sẵn từ 6 tháng trước.

Ra phòng khách, tôi ném tờ đơn xuống bàn trước mặt Hoàng: “Ký đi, chuẩn bị hầu tòa.” Rồi tôi kéo vali bước ra khỏi cổng, bỏ lại sau lưng năm năm thanh xuân uổng phí.

Tôi bắt taxi về nhà bố mẹ đẻ ở Tây Hồ. Khuôn mặt sưng tím, khóe môi rách bươm khiến mẹ tôi kinh hoàng bật khóc. Bố tôi – cựu đại tá công an – chỉ nhìn vết thương rồi giọng lạnh như băng: “Thằng Hoàng đánh con? Không sao, để bố lo.”

Ông gọi luật sư Minh, con trai đồng đội cũ: “Sang nhà chú ngay. Ngân bị bạo hành. Chú cần hồ sơ ly hôn đơn phương và tố cáo hình sự tội cố ý gây thương tích. Chú muốn tống cổ thằng khốn đó vào tù.”

Minh tới, xem camera trong nhà tôi – lưu trên iCloud. Ông bảo tôi giữ nguyên hiện trạng để giám định pháp y. Bác sĩ Hùng – viện trưởng viện pháp y – đo đạt, chụp ảnh vết thương. Kết luận: đa chấn thương phần mềm vùng mặt và mạn sườn, rách niêm mạc môi 2cm.

Minh phân tích: “Thương tật dưới 11% thường chỉ phạt hành chính. Nhưng trường hợp của Ngân có tính côn đồ và hành hạ người yếu thế trong gia đình. Đủ cấu thành tội cố ý gây thương tích. Đêm nay tôi sẽ gửi hồ sơ đến công an quận.”

Trong khi tôi chuẩn bị hồ sơ thì bà Lệ và Hoàng đang tận hưởng “chiến thắng”. Hoàng đi nhậu với bạn, khoe: “Trưa nay tao tẩn cho vợ một trận rồi đuổi cổ. Đàn ông phải rắn.” Hắn định quẹt thẻ tín dụng phụ hạn mức 300 triệu để thanh toán hóa đơn 15 triệu. Nhưng máy POS báo lỗi: “Thẻ đã bị khóa vĩnh viễn lúc 13:30 chiều nay.”

Hoàng mặt cắt máu. Hắn phải vay từng đồng của bạn để trả tiền. Kẻ ăn bám cuối cùng cũng nhận ra hắn chẳng là cái thá gì khi bị tách khỏi vật chủ.

Sáng hôm sau, nhà Hoàng mất điện vì chưa thanh toán cước. Mất nước. Mất Internet. Thủy em chồng đến đòi tiền mỹ phẩm, thấy sự tình thì hốt hoảng: “Sao lại đánh nó để nó đi? Ai trả tiền nhà? Ai cho con tiền tiêu?” Bọn chúng bắt taxi sang nhà tôi, định la ó ăn vạ.

Bà Lệ ngồi bệt xuống vỉa hè trước cổng nhà tôi, gào khóc: “Trời đất ơi, con dâu cậy nhà đẻ ức hiếp mẹ chồng, đánh mẹ chồng ngã dập mặt. Lấy tiền chồng đi nuôi trai!”

Tôi, bố mẹ và Minh ngồi trong phòng xem camera, lạnh lùng theo dõi màn kịch. Bố tôi điềm tĩnh ra mở cổng: “Bà thông gia, vào nhà uống nước, có gì đóng cửa bảo nhau.”

Bọn chúng nghênh ngang bước vào, ngồi vắt chân trên sofa gỗ mun, đòi tôi mở thẻ, quỳ xin lỗi, đưa tiền. Chúng tự thừa nhận việc đánh tôi như một quyền lợi hiển nhiên.

Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên. Bốn viên công an bước vào, viên đại úy giơ lệnh triệu tập: “Nguyễn Văn Hoàng, chúng tôi nhận được đơn tố giác hành vi cố ý gây thương tích của anh đối với chị Trần Thị Ngân. Anh về trụ sở làm rõ.”

Hoàng mặt cắt máu. Bà Lệ lao ra chắn trước, gào khóc: “Không được bắt con tôi! Vợ láo thì chồng đánh là lệ làng!”

Còng số tám bập vào tay Hoàng. Hắn khóc: “Mẹ ơi cứu con!”

Tôi bước đến bên hắn, ghé tai nói nhỏ: “Đi cẩn thận nhé chồng cũ. Đơn ly hôn và quyết định siết nợ sẽ gửi vào trại cho anh ký.”

Ba tháng sau, phiên tòa xét xử. Tôi bước vào trong bộ vest trắng, rạng rỡ. Hoàng ngồi ghế bị cáo, hốc hác thảm hại. Tòa tuyên: ly hôn, phạt Hoàng hai năm tù treo về tội cố ý gây thương tích, bồi thường 100 triệu. Căn nhà đứng tên Hoàng nhưng còn nợ ngân hàng 2,5 tỷ, tôi sẽ không trả nữa. Hắn không có tiền, không có lương (bị sa thải vì án tích), không ai thuê.

Sáu tháng sau, ngân hàng siết nợ. Bà Lệ và Hoàng bị đuổi ra khỏi nhà, sống trong phòng trọ cấp bốn. Hoàng đi bốc vác, phụ hồ, ngày kiếm vài chục nghìn. Những đêm say, hắn đánh đập chính mẹ mình.

Còn tôi, ở ban công khách sạn Thụy Sĩ, nhìn ra hồ nước xanh trong vắt. Chiếc váy lụa đỏ tung bay trong gió. Tôi nâng ly rượu vang.

Nhân quả không cần đợi kiếp sau. Sự trừng phạt lớn nhất cho kẻ sống bám là tước đi chỗ dựa của chúng. Phụ nữ hãy nhớ: độc lập và dứt khoát mới mua được sự tự do.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!