Cả Nhà Đi Ăn Hải Sản Mừng Chồng Lên Chức, Mẹ Chồng Quát: “Cái Loại Quanh Quẩn Xó Bếp Thì Ở Nhà” – Lúc Về Cả Nhà Sốc Lặng
Tôi đang nằm bất tỉnh trên sàn bếp khi cả nhà đẩy cửa bước vào. Tiếng mẹ chồng thét lên làm tôi giật mình tỉnh lại một chút, nhưng mắt vẫn hoa lên, miệng đắng ngắt. Chồng tôi hoảng hốt quỳ xuống, gọi tên tôi liên tục. Chị chồng thì đứng cứng người, còn bố chồng chỉ biết lẩm bẩm “Trời ơi…”. Không ai hiểu chuyện gì đã xảy ra. Và lúc đó, tôi cũng chẳng còn sức để giải thích.
Mọi chuyện bắt đầu từ buổi sáng hôm đó. Chồng tôi, anh Hùng, vừa được lên chức trưởng phòng sau gần bảy năm gắn bó với công ty. Tin vui lan nhanh trong nhà. Mẹ chồng tôi, bà Loan, vui đến mức gọi điện cho hết họ hàng. Bà bảo tối nay cả nhà phải đi ăn hải sản cho đàng hoàng, mừng con trai bà “thành đạt”. Tôi đang đứng trong bếp nấu cháo cho con thì nghe tiếng bà gọi to từ phòng khách:
“Lan ơi, tối nay cả nhà đi ăn. Mày ở nhà trông con đi. Cái loại quanh quẩn xó bếp thì biết gì mà đi. Đi chỉ tổ làm mất mặt người ta thôi.”
Tôi đứng sững. Con gái tôi, bé Na, mới bốn tuổi, đang ngồi ăn bánh. Nó ngẩng lên nhìn tôi, mắt tròn xoe. Tôi cố nuốt nước mắt, gật đầu. Chồng tôi đứng cạnh mẹ, chỉ nói khẽ: “Em ở nhà cũng được, tối anh mang đồ về.” Anh không phản đối mẹ. Không một lời.
Tôi im lặng dọn dẹp. Tiền điện tháng này còn thiếu gần một triệu. Tiền học của Na phải đóng vào tuần sau. Công ty của chồng vừa tăng lương, nhưng khoản nợ ngân hàng mua nhà vẫn đè nặng. Tôi vẫn đi làm thêm ở quán trà sữa buổi tối để góp vào, nhưng mẹ chồng không bao giờ biết. Bà chỉ thấy tôi quanh quẩn nhà, nấu nướng, giặt giũ, và cho rằng tôi “không làm ra tiền”.
Chiều hôm đó, cả nhà lên xe. Mẹ chồng mặc bộ đồ mới, chị chồng xách túi hiệu, chồng tôi thì lặng lẽ. Trước khi đi, bà còn quay lại dặn: “Nhớ nấu cơm cho con ăn đầy đủ. Đừng có ngồi không.” Cửa đóng lại. Căn nhà bỗng trống trải.
Tôi ngồi xuống ghế, ôm bé Na. Nó hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ không đi với bố?” Tôi chỉ cười, nói dối rằng mẹ đau bụng. Thực ra bụng tôi đau thật. Đau từ sáng, âm ỉ, nhưng tôi nghĩ chỉ là mệt. Tôi không muốn làm phiền ai.
Khoảng bảy giờ tối, tôi đang cho Na ăn cơm thì điện thoại reo. Số lạ. Người đàn ông đầu dây nói giọng gấp: “Chị Lan phải không? Tôi là nhân viên ngân hàng. Khoản vay của anh Hùng đã quá hạn ba tháng. Nếu không giải quyết trong tuần này, chúng tôi sẽ khởi kiện.”
Tôi lạnh người. Chồng tôi chưa bao giờ nói với tôi chuyện này. Tôi tưởng mọi khoản đều ổn. Tôi hỏi lại, người kia khẳng định số tiền còn nợ hơn hai trăm triệu, và tên tôi cũng đứng chung trong hợp đồng vì ngày trước tôi đồng ý ký. Tôi run tay tắt máy.
Na nhìn tôi: “Mẹ sao vậy?” Tôi cố bình tĩnh, bảo nó đi xem tivi. Rồi tôi lục ngăn kéo bàn làm việc của chồng. Trong đó có rất nhiều giấy tờ tôi chưa từng thấy. Hóa đơn viện phí của mẹ chồng từ năm ngoái, những khoản vay nóng, và một phong bì thư viết tay. Tôi mở ra. Bên trong là thư của một người phụ nữ tên Hương. Nội dung ngắn gọn: “Anh đừng lo. Em sẽ chờ đến khi anh giải quyết xong chuyện ở nhà.”
Tay tôi run. Đầu óc quay cuồng. Tôi ngồi thụp xuống sàn. Cơn đau bụng tăng dần, như có ai bóp chặt. Tôi cố đứng dậy lấy nước, nhưng chân mềm nhũn. Na chạy lại gọi “Mẹ ơi!”, rồi tôi ngã.
Tôi không nhớ rõ mình nằm bao lâu. Chỉ nhớ tiếng hàng xóm bên cạnh gọi cửa, rồi tiếng xe cấp cứu. Họ đưa tôi đi. Na khóc toáng lên. Tôi cố nắm tay con, thì thầm: “Mẹ không sao…” rồi mọi thứ tối sầm.
Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên giường bệnh. Bác sĩ nói tôi bị xuất huyết dạ dày do stress kéo dài, cộng thêm thiếu máu nặng. Họ hỏi người nhà, nhưng lúc đó chưa ai đến. Tôi nhìn đồng hồ. Đã gần mười một giờ đêm. Cả nhà chắc đang ăn hải sản vui vẻ.
Tôi nhờ điều dưỡng gọi điện cho chồng. Anh nghe máy, giọng còn vui: “Em à, đang ăn đây. Có chuyện gì không?” Tôi chỉ nói được vài từ: “Anh… về nhà… nhanh…” rồi máy tắt vì tôi không còn sức.
Họ về đến nhà khoảng nửa đêm. Cửa mở toang, sàn bếp còn vết máu tôi đã nôn ra, ghế đổ nghiêng, và mảnh giấy tôi viết vội trước khi ngất: “Anh giải quyết nợ đi. Đừng để con phải chịu.” Cạnh đó là phong bì thư của người phụ nữ tên Hương mà tôi để lại.
Mẹ chồng đẩy cửa vào, nhìn cảnh tượng, thét lên. Chồng tôi tái mét. Chị chồng thì chỉ biết đứng nhìn. Bố chồng run tay cầm tờ giấy. Không ai nói được câu nào. Họ gọi điện khắp nơi, cuối cùng tìm được tôi ở bệnh viện.
……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
Chồng tôi lao vào phòng bệnh, mắt đỏ hoe. Mẹ chồng đứng phía sau, mặt cứng như đá. Chị chồng thì tránh nhìn tôi. Bé Na được hàng xóm giữ hộ, vẫn chưa về.
Anh Hùng nắm tay tôi, giọng nghẹn: “Em làm sao vậy? Sao không nói anh?” Tôi nhìn anh, nước mắt chảy dài. Tôi kể hết. Về cuộc gọi ngân hàng. Về những giấy tờ trong ngăn kéo. Về lá thư của người tên Hương. Anh im lặng rất lâu. Rồi anh ngồi xuống ghế, ôm mặt.
“Em ơi… chuyện nợ là thật. Công ty gặp khó, anh phải vay thêm để giữ việc. Còn Hương… là bạn cũ. Cô ấy từng giúp anh vay tiền lúc cấp bách. Không có gì hơn.” Anh nói vậy, nhưng ánh mắt tránh né. Tôi không tin hoàn toàn, nhưng cũng chẳng còn sức để cãi.
Mẹ chồng xen vào: “Mày nằm đây làm gì? Ở nhà không trông con, lại còn gây chuyện. Cả nhà đang vui thì mày phá.” Tôi nhìn bà. Lần đầu tiên tôi không cúi đầu. Tôi nói khẽ nhưng rõ: “Con không phá. Con chỉ không muốn con gái sau này phải chứng kiến mẹ bị coi thường mỗi ngày.”
Bà muốn nói gì đó nhưng bố chồng ngăn lại. Ông ngồi xuống cạnh giường, giọng mệt mỏi: “Thôi đủ rồi. Về nhà tính tiếp.”
Ba ngày sau tôi xuất viện. Về nhà, không khí nặng nề. Chồng tôi bắt đầu giải quyết khoản nợ, bán chiếc xe máy cũ, vay thêm họ hàng. Mẹ chồng ít nói hơn, nhưng ánh mắt vẫn lạnh. Chị chồng thì thì thầm với mẹ rằng “con dâu này khó ở”.
Một tuần sau, tôi tình cờ nghe được cuộc nói chuyện giữa chồng và mẹ. Anh bảo: “Mẹ đừng nói nặng với em ấy nữa. Em ấy đã chịu nhiều rồi.” Mẹ chồng đáp: “Tao chỉ nói sự thật. Con lấy vợ về để chăm nhà, không phải để nằm viện rồi đổ hết lỗi lên đầu tao.”
Tôi đứng ngoài cửa, nghe hết. Buổi tối đó, sau khi Na ngủ, tôi ngồi đối diện chồng. Tôi nói: “Anh có muốn ly hôn không? Nếu anh thấy em chỉ là người quanh quẩn xó bếp, thì em đi cũng được.” Anh nhìn tôi rất lâu, rồi lắc đầu. “Anh không muốn. Anh chỉ… không biết làm sao cho mẹ hài lòng.”
Tôi cười nhẹ. “Anh không cần làm mẹ hài lòng bằng cách để em chịu đựng.”
Những ngày sau, tôi bắt đầu thay đổi. Tôi xin nghỉ việc quán trà sữa, tập trung chăm sóc sức khỏe. Tôi nói chuyện với chồng rõ ràng hơn về tiền bạc. Anh cũng dần chia sẻ. Khoản nợ được đàm phán lại, kéo dài thời gian trả. Lá thư của Hương, anh giải thích thêm và xóa số điện thoại.
Mẹ chồng vẫn giữ khoảng cách. Có lần bà bảo tôi: “Mày nghĩ mày đúng à?” Tôi chỉ đáp: “Con không nghĩ mình đúng. Con chỉ không muốn con gái sau này phải nghe những lời giống như con đã nghe.”
Bà im lặng. Không đồng ý, cũng không phản bác.
Ba tháng sau, chồng tôi chính thức nhận chức mới. Lương tăng thật. Anh mang về một ít tiền, bảo tôi giữ để dành cho Na. Tôi không nói gì nhiều. Chỉ nhận lấy.
Đêm hôm đó, tôi ngồi trong bếp, nơi từng xảy ra mọi chuyện. Na đã ngủ. Chồng ngồi cạnh, cầm tay tôi. Anh nói khẽ: “Hôm đó anh sợ lắm. Sợ mất em.” Tôi gật đầu. “Em cũng sợ. Sợ mình không còn giá trị gì trong mắt mọi người.”
Chúng tôi không ôm nhau khóc, cũng chẳng hứa hẹn lớn lao. Chỉ ngồi im. Ngoài trời mưa nhẹ. Tiếng mưa rơi trên mái tôn quen thuộc.
Đôi khi tôi vẫn nhớ lời mẹ chồng ngày hôm ấy. “Cái loại quanh quẩn xó bếp thì ở nhà.” Câu nói ấy từng làm tôi tan nát. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại sàn bếp đã được lau sạch, nhìn đứa con đang lớn từng ngày, tôi hiểu rằng mình không chỉ quanh quẩn. Tôi đã ở đó, chịu đựng, và vẫn còn đứng được.
Chồng tôi thỉnh thoảng vẫn nhắc đến bữa hải sản hôm đó. Anh bảo tiếc vì tôi không đi cùng. Tôi chỉ cười. Có những bữa ăn không cần có mặt vẫn đủ để thay đổi cả một gia đình.





