Cô vợ nghèo bị chồng và mẹ chồng đuổi đi khi phát hiện bệnh hiểm nghèo, ba năm sau trở về với số tiền khiến cả nhà sụp đổ
Tôi vừa đặt túi đồ nhỏ xuống bậc thềm thì mẹ chồng chỉ tay ra cổng và nói rõ ràng:
“Cô đi đi. Đừng làm hại nhà tôi nữa.”
Chồng tôi đứng sau lưng bà, mắt nhìn xuống đất, không nói một lời. Trong túi tôi chỉ có vài bộ quần áo và lọ thuốc còn lại. Bụng tôi vẫn còn đau âm ỉ từ lần khám hôm trước. Bác sĩ nói cần điều trị dài, chi phí không nhỏ. Tôi nhìn chồng, chờ anh ấy mở miệng. Anh ấy chỉ khẽ lắc đầu.
Tôi bước ra khỏi căn nhà cấp bốn trong hẻm. Tiếng cửa đóng sầm sau lưng. Hàng xóm vài người đứng nhìn, rồi quay đi.
Ba năm sau, tôi đứng trước cùng căn nhà ấy. Lần này tôi không mang túi nilon. Tôi mang theo một chiếc cặp da mỏng và số tiền vừa đủ để thay đổi mọi thứ họ từng sợ.
Nhưng lúc đó, ngày bị đuổi, tôi không nghĩ được xa đến vậy.
Tôi lấy chồng khi còn làm công nhân may. Nhà chồng ở ngoại thành, mẹ chồng góa, chỉ có một người con trai. Họ không giàu, nhưng lúc ấy còn đủ ăn. Tôi mang theo ít của hồi môn, chủ yếu là sức lao động. Những tháng đầu tôi thức khuya nấu cơm, giặt quần áo, đi chợ sớm. Mẹ chồng ít khi khen, chỉ bảo “cũng được”.
Đến khi tôi bắt đầu gầy đi, hay mệt, hay đau bụng, bà mới để ý. Tôi giấu mãi. Đến lúc không giấu được nữa, chồng tôi đưa tôi đi khám. Kết quả không tốt. Bác sĩ khuyên nhập viện theo dõi, rồi điều trị. Chi phí ước tính khiến cả nhà im lặng cả buổi tối.
Mẹ chồng ngồi hút thuốc lào, nói với con trai:
“Nhà mình lấy đâu ra từng ấy tiền? Cô ấy về nhà đẻ mà chữa. Đừng để bệnh này làm lây.”
Chồng tôi không phản đối. Anh ấy chỉ hỏi tôi còn người nhà nào không. Tôi nói mẹ tôi đã mất, bố đi lấy vợ khác từ lâu, không còn liên lạc. Anh ấy im lặng.
Hai ngày sau, mẹ chồng gọi tôi ra sân. Bà nói ngắn:
“Cô chuẩn bị đồ. Ở đây không nuôi nổi người ốm.”
Tôi nhìn chồng. Anh ấy đứng dựa cửa, tay nắm chặt thành ghế. Không nhìn tôi. Tôi không van xin. Tôi chỉ gói đồ và đi.
Những ngày đầu tôi ở nhà trọ giá rẻ gần bệnh viện. Tiền dành dụm hết nhanh. Tôi bán dần mấy món đồ còn lại, rồi xin vào làm phụ bếp quán ăn khuya để có chỗ ngủ nhờ. Bệnh không khỏi ngay. Có những đêm tôi ngồi trong nhà vệ sinh quán, ôm bụng chịu đau cho đến sáng.
Một người phụ nữ lớn tuổi hay đến quán ăn khuya nhận ra tôi. Bà hỏi han, rồi giới thiệu chỗ làm nhẹ hơn ở xưởng đóng gói nhỏ. Chủ xưởng là người từng bệnh nặng, hiểu. Ông cho tôi làm theo sức, trả lương đúng ngày. Tôi vừa làm vừa chữa trị từng đợt. Không phải bệnh viện lớn, chỉ là phòng khám tư giá vừa túi. Ba năm trôi qua như vậy. Bệnh ổn định dần. Tôi bắt đầu dành dụm được.
Rồi có biến cố nhỏ nhưng đổi hướng. Xưởng nơi tôi làm bị thanh tra về an toàn lao động sau một vụ tai nạn nhẹ của công nhân khác. Tôi là người từng chứng kiến và ghi lại vài hình ảnh để tự bảo vệ mình lúc mới vào. Khi cơ quan chức năng cần xác minh, tôi cung cấp. Kết quả là xưởng phải bồi thường cho nhiều người, trong đó có khoản hỗ trợ cho những ai từng làm việc trong điều kiện kém và có vấn đề sức khỏe liên quan. Tôi nhận được một khoản không lớn, nhưng đủ để tôi không còn phải lo từng bữa. Tôi gửi phần lớn vào ngân hàng, sống rất tiết kiệm.
Tôi không nghĩ đến việc quay lại nhà chồng. Cho đến khi nghe tin qua một người hàng xóm cũ rằng mẹ chồng tôi bệnh nặng, chồng tôi mất việc, nhà đang nợ tiền chữa trị và tiền vay nóng.
Tôi về không phải để trả thù. Tôi về vì vẫn còn một tờ giấy đăng ký kết hôn chưa ly hôn, và vì tôi muốn nhìn rõ một lần nữa những người từng đẩy tôi ra đường.
Khi tôi bước vào sân, mẹ chồng đang nằm trên ghế mây. Bà nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi nhìn chiếc cặp tôi cầm. Chồng tôi đứng dậy, mặt tái đi.
“Em… về làm gì?”
Tôi đặt cặp xuống bàn. Mở ra. Bên trong là sổ tiết kiệm và vài tờ giấy xác nhận.
“Tôi không đến lấy gì của nhà này. Tôi chỉ muốn nói rõ. Ba năm trước các người đuổi tôi vì sợ tốn tiền chữa bệnh. Bây giờ tôi có tiền. Nếu cần, tôi giúp. Nhưng không phải cho không.”
Mẹ chồng ho khan. Bà hỏi:
“Cô lấy tiền ở đâu?”
Tôi kể ngắn về xưởng, về khoản hỗ trợ. Không thêm thắt. Bà nhìn tôi lâu, rồi quay sang con trai:
“Mày thấy chưa. Người ta có tiền rồi quay lại.”
Chồng tôi không nói gì. Anh ấy chỉ nhìn xuống nền nhà cũ kỹ, nơi tôi từng quét mỗi sáng.
Tôi không ở lại lâu ngày ấy. Tôi để lại số điện thoại và về nhà trọ. Hai hôm sau chồng tôi đến tìm. Anh ấy ngồi ở quán nước vỉa hè, nói khẽ:
“Em ơi, nhà đang nợ. Mẹ cần phẫu thuật. Anh… anh không biết xoay sở thế nào.”
Tôi hỏi:
“Ba năm trước anh nghĩ gì khi đứng nhìn tôi bị đuổi?”
Anh ấy im lặng khá lâu. Rồi nói:
“Anh sợ. Anh sợ không lo nổi. Anh sợ mẹ.”
Tôi không trách thêm. Tôi chỉ bảo:
“Nếu anh muốn, tôi có thể hỗ trợ tiền chữa cho mẹ. Nhưng sau đó chúng ta phải làm giấy l/y hôn. Nhà cửa, tài sản chung nếu có thì chia theo luật. Tôi không quay lại sống với nhà này nữa.”
Anh ấy gật đầu chậm.
……………………………………………
Mời quý độc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇
Thủ tục diễn ra nhanh hơn tôi nghĩ. Mẹ chồng phản đối gay gắt những ngày đầu. Bà bảo tôi đến để phá nhà. Tôi không tranh cãi. Tôi chỉ đưa tiền tạm ứng viện phí đúng số bác sĩ yêu cầu, kèm biên nhận rõ ràng. Khi bà được đưa vào phòng mổ, tôi không vào. Tôi đứng ngoài hành lang bệnh viện huyện, nhìn chồng tôi ngồi ôm đầu.
Ca mổ thành công. Bà sống. Nhưng sức khỏe yếu đi nhiều. Trong thời gian bà nằm viện, chồng tôi và tôi hoàn tất giấy tờ ly hôn. Tòa xử theo thỏa thuận. Tôi không đòi nhà. Căn nhà cấp bốn vốn là của mẹ chồng trước khi cưới. Tôi chỉ lấy lại phần tiền tôi từng đóng góp nhỏ và khoản hỗ trợ đã đưa, còn lại để họ tự xoay.
Khi mọi thứ xong, tôi đến bệnh viện lần cuối. Mẹ chồng nằm trên giường, nhìn tôi. Bà nói giọng khàn:
“Cô thắng rồi.”
Tôi lắc đầu:
“Tôi không thắng gì cả. Tôi chỉ không muốn bệnh của mình thành lý do để người khác sợ nữa.”
Bà quay mặt đi. Không nói thêm.
Chồng tôi đưa tôi ra cổng bệnh viện. Anh ấy đứng dưới nắng, nói:
“Anh nợ em nhiều.”
Tôi nhìn anh ấy. Không còn giận như ngày bị đuổi. Chỉ còn một khoảng cách không thể nối lại.
“Anh lo cho mẹ. Còn tôi, tôi sống tiếp.”
Tôi lên xe bus về thành phố. Trong túi vẫn còn sổ tiết kiệm, số tiền đã bớt đi một phần nhưng vẫn đủ để tôi thuê nhà nhỏ và mở quán ăn sáng khiêm tốn. Không giàu. Không nghèo đến mức phải bán ve chai hay ngủ nhờ bếp quán nữa.
Ba tháng sau tôi nhận được tin mẹ chồng mất vì biến chứng. Tôi không về. Tôi chỉ gửi vòng hoa qua đường bưu điện, không ghi tên.
Đôi khi buổi sáng sớm, khi đang chuẩn bị hàng quán, tôi nhớ lại cái ngày đứng trên bậc thềm với túi đồ nhỏ và lọ thuốc. Nhớ tiếng cửa đóng sầm. Nhớ ánh mắt chồng tôi lúc ấy. Tôi không còn muốn hỏi tại sao nữa. Tôi chỉ biết mình đã đi ra, và lần này không ai có thể đẩy tôi đi thêm lần nữa.
Căn nhà trong hẻm chắc vẫn còn đó. Người ở bên trong có lẽ đã khác. Còn tôi, mỗi sáng tôi mở cửa quán, nghe tiếng xe ngoài đường, đếm tiền lẻ khách đưa. Không nhiều, nhưng là tiền tôi kiếm được sau khi đã từng bị đuổi vì một căn bệnh. Điều đó đủ để tôi ngồi yên được.





