Cả Nhà Đi Nhật Du Lịch, Mẹ Chồng Đặt 4 Phòng Riêng Mà ko Có Phòng Cho Tôi, Mẹ Tôi Nhắn: “Khóa Thẻ Rồi Về

Cả Nhà Đi Nhật Du Lịch, Mẹ Chồng Đặt 4 Phòng Riêng Mà ko Có Phòng Cho Tôi, Mẹ Tôi Nhắn: “Khóa Thẻ Rồi Về

Tôi tên là Khuê, hai mươi tám tuổi, kế toán trưởng của một công ty. Ba năm kết hôn với Hưng, tôi sống như một cái máy rút tiền không lời cho cả gia đình chồng. Mẹ chồng tôi, bà Bảng, luôn coi tôi là kẻ ăn bám dù chính tôi là người trả hầu hết chi phí sinh hoạt. Mỗi tháng, lương của tôi đổ vào tài khoản chung rồi vơi đi trong những khoản chi cho gia đình chồng, cho em gái chồng, cho những chuyến đi chơi của mẹ chồng. Còn tôi, tôi chỉ giữ lại vừa đủ để mua vài bộ quần áo công sở.

Tôi nhớ như in cái đêm mà mẹ chồng hào hứng thông báo chuyến du lịch Nhật Bản. Bà ta đặt bốn phòng riêng cho cả nhà, nhưng cố ý không có phòng cho tôi. Khi tôi hỏi, bà ta thản nhiên: “Ôi, mẹ quên mất. Già rồi lẫn cẩm.” Hưng cúi mặt vào cơm: “Thôi em ở nhà đi, đợt sau anh bù.” Tôi nhìn chồng mình, người đàn ông đầu ấp tay gối, hy vọng anh sẽ nói đỡ cho tôi một câu. Nhưng anh chỉ lý nhí trong miệng, tránh ánh mắt tôi.

Tôi định làm ầm lên thì mẹ ruột tôi nhắn: “Đừng nói gì. Khóa thẻ rồi về với mẹ ngay.” Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, cảm giác như có một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Mẹ tôi là người phụ nữ sắc xảo, chưa bao giờ nói lời thừa. Nếu mẹ đã bảo đừng nói gì, chắc chắn bà đã nhìn thấy điều gì đó mà tôi chưa kịp nhận ra.

Đêm hôm đó, tôi lén mở máy tính của Hưng. Tôi biết mật khẩu vì thi thoảng anh vẫn nhờ tôi chỉnh sửa file chi tiêu. Màn hình laptop sáng lên, ánh sáng xanh lét phả vào khuôn mặt tôi trong đêm tĩnh mịch. Tôi tìm đến file có tên “Du lịch Nhật Bản”. Lúc đầu tôi chỉ định xem họ đã chi bao nhiêu, nhưng những con số hiện ra khiến tim tôi ngừng đập.

Tất cả chi phí ăn uống, vé tham quan đều tính cho năm người – có cả tôi. Nhưng dòng ghi chú cuối cùng khiến tôi lạnh sống lưng: “Tiền dư từ vé của Khuê: mua túi hiệu cho Thảo và quà biếu đối tác của mẹ.” Tôi dụi mắt nhìn lại lần nữa. Hóa ra họ không quên tôi. Họ cố tình gạt tôi ra để lấy tiền của tôi tiêu xài. Họ đã tính toán kỹ lưỡng, dùng chính tiền mồ hôi nước mắt của tôi để đi hưởng thụ.

Hai tay tôi run lên bần bật, lồng ngực như bị ai bóp nghẹt. Tôi đóng máy tính lại, ngồi thử ra trong bóng tối. Nước mắt không chảy, chỉ có sự ghê tởm dâng lên cuồn cuộn. Mẹ tôi nói đúng, tôi không được đi chuyến này, nhưng tôi cũng sẽ không ngồi yên để họ hút máu mình thêm một giây phút nào nữa.

Sáng hôm sau, khi cả nhà chồng hớn hở lên xe đi sân bay, tôi khóa thẻ tín dụng, chuyển toàn bộ số dư 180 triệu trong tài khoản chung về mẹ ruột, rồi xách vali về nhà mẹ đẻ. Chiếc taxi chở tôi rời khỏi căn nhà mà tôi từng coi là tổ ấm, lòng tôi vừa đau vừa nhẹ nhõm. Tôi đã quyết định, tôi sẽ không quay lại.

Ở bên kia bán cầu, cảnh tượng thảm hại diễn ra. Hưng không thể thanh toán tiền khách sạn vì thẻ bị khóa. Cả gia đình bị đuổi khỏi sảnh sang trọng. Họ lang thang khắp Tokyo trong đêm lạnh, không tiền, không internet, không nơi trú ngụ. Bố chồng tôi ngất xỉu vì tăng huyết áp. Cuối cùng họ phải bán đồng hồ và dây chuyền vàng để mua vé về nước với bốn hộp mì ăn liền.

58 cuộc gọi nhỡ từ mẹ chồng. Tôi không nghe.

Họ về đến nhà, tôi đứng chặn cửa: “Vào đi, nhưng rửa chân tay cho sạch. Tôi vừa lau sàn.” Bà bảng đẩy về phía tôi gói bánh mochi rẻ tiền, giọng van vỉ: “Mẹ lẫn cẩm nên mới tính toán sai. Mẹ con mình xí xóa cho nhau nhé?”

Tôi không nhận bánh. Tôi đặt file Excel và đoạn video dì Thắm thú nhận âm mưu trộm sổ đỏ lên bàn. “Mẹ cố tình không đặt phòng cho con để lấy tiền vé của con mua túi cho Thảo. Mẹ còn định trộm sổ đỏ nhà con để bán lấy tiền trả nợ cho con gái mẹ. Mẹ giải thích đi?”……….

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

 

Bà bảng sụp đổ. Hưng ngồi bất động như pho tượng. Tôi đưa ra hai lựa chọn: ký đơn ly hôn và dọn ra khỏi nhà ngay, hoặc tôi sẽ đưa bằng chứng ra công an. Họ chọn cách đầu tiên.

Mẹ con bà bảng không dừng lại ở đó. Bà ta kéo người đến công ty tôi, căng băng rôn tố cáo tôi là con dâu bất hiếu, ném mắm tôm và sơn đỏ vào sảnh tòa nhà. Tôi xuống đối diện, bình tĩnh giải trình với giám đốc. Công ty đứng về phía tôi.

Tôi nộp đơn tố cáo lên công an. Tại phiên tòa, tôi đưa ra toàn bộ bằng chứng: file Excel, đoạn ghi âm mẹ chồng chửi bới tôi “cây độc không trái”, video dì Thắm thú nhận, và camera an ninh quay cảnh bà ta gây rối. Bà bảng lĩnh án hai năm cải tạo không giam giữ và phải công khai xin lỗi.

Ngày ký đơn ly hôn, tôi bước ra tòa nhẹ nhõm. Hưng quỳ xuống van xin, đổ lỗi hết cho mẹ. Tôi nhìn anh ta lần cuối: “Anh không có chính kiến, không dám nhận lỗi. Anh không xứng đáng.”

Một năm sau, tôi được thăng chức, cải tạo lại căn nhà thành tổ ấm của riêng mình. Mẹ tôi dọn lên ở cùng. Mỗi chiều về, mùi canh cua đồng và tiếng mẹ gọi: “Khuê ơi, về ăn cơm” khiến tôi thấy bình yên.

Hưng mất hết, phải đi chạy xe ôm công nghệ, bán cả đất hương hỏa để trả nợ. Bà bảng bị đưa vào viện dưỡng lão. Một chiều cuối thu, Hưng tìm đến tôi, đưa 15 triệu: “Anh muốn trả nợ.” Tôi đẩy lại: “Anh không nợ tôi tiền. Cái anh nợ là thanh xuân và lòng tin. Nhưng tôi đã buông bỏ rồi.”

Tôi đứng trên ban công nhìn hoàng hôn. Cuộc sống mới của tôi không cần ai nâng đỡ. Tôi đã học được bài học quý giá nhất: hạnh phúc không nằm ở việc làm hài lòng người khác, mà ở việc dám sống cho chính mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!