Cựu Thiếu Tá Vừa Xuất Ngũ Đã Cứu Một Người Phụ Nữ Sinh Con Giữa Rừng – Không Ngờ 2 Tháng Sau Cô Nói Một Câu Khiến Anh Sững Sờ
Tôi tên là Nguyễn Hữu Lâm, ba mươi hai tuổi, quê ở Hương Thủy, Thừa Thiên Huế. Ngày xuất ngũ, tôi mang theo ba lô bạc màu, trong đó có mấy lá thư của mạ và chút tiền trợ cấp. Tôi mong nhất là được về nhà ăn bữa cơm với mạ, người đã đau khớp nhiều năm nhưng chưa bao giờ than vãn.
Trên đường ra ga Biên Hòa, chú xe ôm rẽ qua những lô cao su để tránh đường chính đông. Tôi đang nhìn đồng hồ thì thấy một người phụ nữ bụng mang dạ chửa đang vịn vào thân cây, mặt trắng bệch. Tôi bảo chú dừng lại.
Cô ấy tên Minh Châu. Khi nhìn thấy bộ quân phục của tôi, cô hoảng sợ lùi lại: “Anh đừng tới gần tôi!” Tôi hiểu cô đã từng bị tổn thương bởi người mặc áo như tôi. Tôi cởi mũ đặt xuống đất, ngồi cách cô vài bước: “Hôm nay là ngày tôi xuất ngũ. Tôi không còn là bộ đội nữa, tôi chỉ muốn giúp cô.”
Châu nhìn tôi, đau đớn gật đầu. Chú xe ôm chỉ vào căn tròi nghỉ của công nhân gần đó. Tôi và chú đỡ Châu vào. Cơn đau dồn dập, tôi biết đứa trẻ sắp chào đời. Tôi bảo chú xe ôm đi tìm người giúp, còn tôi ở lại.
Trong căn tròi chật hẹp, tôi đun nước, chuẩn bị khăn sạch. Châu vừa đau vừa sợ. Tôi cố trấn an cô, đếm nhịp thở cho cô. Khi đứa trẻ cất tiếng khóc, tôi bế nó lên, tay run bần bật. Châu nhìn tôi, mệt nhưng hỏi: “Anh run à?” Tôi đáp: “Chuyện này mà không run thì chắc tôi phải xem lại mình có phải người không.”
Sau đó, má Xương – người giúp việc cũ của Châu – tìm đến. Qua bà, tôi mới biết Châu là con gái của ông Đặng Bá Nghiêm, chủ công ty vận tải Nam Thịnh. Cô có thai với Phan Đức Vinh, một sĩ quan. Khi Châu báo tin, Vinh bảo cô bỏ đứa bé để giữ sự nghiệp. Mẹ Vinh cũng tìm gặp Châu, bảo cô “nên biết nghĩ xa”. Cha cô thì muốn đưa cô sang nơi khác sinh con rồi cho người ta nuôi. Châu không chấp nhận, cô bỏ nhà đi, tìm đến má Xương ở Đồng Nai.
Tôi lỡ chuyến tàu, ở lại giúp đỡ Châu vài ngày. Trước khi đi, tôi cho cô địa chỉ nhà ở Huế. Tôi nghĩ đó là lần gặp cuối cùng.
Nhưng hai tháng sau, Châu bế con trai Đặng Gia An tìm đến nhà tôi ở Huế. Cô đứng dưới mưa, gầy hơn trước, nhưng ánh mắt kiên định. Cô hỏi tôi: “Anh có thể làm cha của con tôi không?” Tôi im lặng rồi đáp: “Tiếng ba không phải thứ mang ra mượn tạm.” Mạ tôi từ trong bếp bước ra, nhìn cảnh ấy rồi bảo hai mẹ con ở lại vài bữa…………
Tôi không nhận lời làm cha Gia An ngay. Nhưng tôi đã ở bên cạnh. Mạ yêu thương Châu như con, bà bảo Châu gọi mình là Mạ. Dần dà, Châu bắt đầu gom hàng thủ công cho bà con trong vùng gửi vào Sài Gòn bán. Cô cẩn thận ghi chép từng món, từng khoản tiền. Khi một người trung gian lấy bớt tiền của bà con, Châu đã đối chất và vạch trần, khiến mọi người tin tưởng cô.
Một năm trôi qua, Gia An biết đi, biết nói. Một buổi chiều, nó chạy đến bên tôi, giơ hai tay lên và gọi: “Ba!” Tôi đứng yên, tim nghẹn lại. Châu cúi mặt. Mạ quay ra sân, nhưng tôi thấy bà đưa tay quẹt khóe mắt. Tôi bế Gia An lên, vỗ nhẹ lưng nó: “Ừ, ba đây.”
Vinh tìm đến, muốn gặp con. Nhưng Gia An không biết anh ta là ai, nó chỉ chạy về phía tôi. Vinh ghen tức, nói sẽ làm thủ tục nhận con. Tôi đáp: “Anh cứ làm, nhưng cha không chỉ là người sinh ra con. Cha là người ở bên khi con cần nhất.” Vinh bỏ đi.
Sau đó, Châu phát hiện chú ruột cô đang tham ô trong công ty của cha. Cô quyết định về Sài Gòn để giải quyết. Trước khi đi, tôi bảo: “Em cứ làm cho xong rồi tính. Nếu sợ, em sẽ không bao giờ thoát khỏi nơi từng khiến em đau.” Châu nhìn tôi: “Anh không sợ em đi rồi không quay lại?” Tôi đáp: “Thương một người mà cứ giữ chân, khác gì buộc dây vào chân chim.”
Châu về Sài Gòn, đối đầu với chú ruột, giành lại công ty. Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, cô quay lại Huế. Trước cổng nhà tôi, cô hỏi: “Anh có bằng lòng làm chồng em không?” Tôi cười, nắm tay cô: “Từ 2001 tới giờ, anh nghĩ đủ lâu rồi.”
Chúng tôi cưới nhau. Ông Nghiêm từ Sài Gòn ra dự đám cưới. Trước lễ, ông bảo tôi: “Gọi ba đi.” Mạ tôi chen vào: “Ông nói nhỏ rứa ai nghe.” Cả nhà cười.
Gia An lớn lên, biết cha ruột là Vinh nhưng vẫn gọi tôi là ba. Tôi nói với con: “Con có quyền biết sự thật, nhưng con không cần sống để trả thù cho người lớn.” Gia An sau này theo ngành y, chuyên chăm sóc bà mẹ và trẻ em. Nó nói: “Con sinh ra đã làm người ta cực rồi, giờ trả lại chút.”
Nhiều năm sau, gia đình tôi quay lại khu rừng cao su năm xưa. Gia An đã xây một điểm hỗ trợ y tế cho sản phụ ở vùng xa. Tôi đứng dưới hàng cây, nhìn vợ con, chợt nhớ lại ngày xuất ngũ. Tôi từng tưởng nhiệm vụ của mình kết thúc khi bước qua cổng đơn vị. Hóa ra nhiệm vụ dài nhất đời tôi chẳng có mệnh lệnh nào, không quân hàm, không phần thưởng. Chỉ có một người phụ nữ từng bị tổn thương, một đứa trẻ không cùng huyết thống và rất nhiều lần tôi có thể quay lưng. Nhưng tôi đã chọn ở lại.
Huyết thống đáng quý, nhưng tình thân chỉ bền khi đi cùng trách nhiệm và sự tôn trọng. Người đàn ông thực sự không phải người sinh ra con, mà là người ở bên khi con cần nhất. Và tôi đã chọn yêu thương không cần giấy tờ chứng minh.





