Ngày Dạm Ngõ, Mẹ Chồng Tương Lai T/át Tôi Vì Nhà Nghèo – Tôi H/ắt Bát Súp Cua Và Hủy Hôn Ngay Trước Mặt Hai Họ
Mới hơn 5 giờ sáng, tiếng băm thịt lợn trên thớt gỗ đã vọng ra từ góc bếp chật hẹp. Hôm nay là ngày dạm ngõ của tôi. Mẹ tôi dậy từ tờ mờ sáng luộc cua gỡ thịt nấu súp – món khai vị đặc biệt. Nhà tôi nghèo, mẹ bán xôi vỉa hè nuôi tôi khôn lớn. Căn nhà cấp bốn nứt nẻ, sân gạch rêu phong được quét dọn sạch sẽ, căng tạm rạp đỏ mận. Tôi mặc chiếc áo dài lụa hồng nhạt – món đồ đắt tiền nhất tôi tự thưởng sau nhiều tháng tăng ca.
Đúng 9 giờ, xe 16 chỗ đỗ ngoài đầu ngõ. Nhà trai bước vào, dẫn đầu là bà Cẩm – mẹ của Tuấn – diện áo nhung đính kim sa, cổ đeo dây chuyền vàng to bản. Bà ta vừa bước qua cổng đã nhíu mày phẩy tay trước mũi như chê mùi ẩm mốc. Mẹ tôi lật đật chạy ra đón, bà Cẩm chỉ gật đầu hờ hững.
Sau mấy câu chào hỏi, đến lúc bàn tiền thách cưới. Bà Cẩm đặt mạnh chén trà xuống, giọng the thé vang khắp rạp: “Thời đại văn minh rồi, tiền nạp cưới chỉ là hủ tục. Tôi biết nhà bà bán xôi vỉa hè vất vả, định đi phong bì 50 triệu nhưng nghĩ lại sợ hai mẹ con không biết quản lý tiền. Thôi thì chỉ 10 triệu, gọi là có lòng giúp tiền cỗ bàn.”
Cả rạp im bặt. Mẹ tôi mặt tái nhợt, vẫn cố gượng cười: “Tiền bạc không quan trọng, chỉ mong hai cháu thương yêu nhau.”
Bà Cẩm thấy mẹ nhún nhường càng đắc ý: “Cái Thảo nhà bà được bước chân vào nhà họ Hoàng là phúc bảy đời. Con gái không có bố dạy dỗ, mẹ lại bán thúng bán bưng ngoài đường, nết na cũng chỉ đến thế. Về làm dâu tôi phải rèn lại từ đầu.”
Máu nóng sôi lên, tôi đứng phắt dậy: “Bố cháu mất sớm là nỗi đau gia đình, nhưng mẹ cháu chưa bao giờ để cháu thiếu dạy dỗ. Bà đến nhà xin cưới, không có quyền xúc phạm mẹ cháu!”
Bà Cẩm lao tới tát tôi. Cái tát chát chúa vang lên. Bà ta chửi tôi mất dạy, vô giáo dục. Mẹ tôi ôm lấy tôi khóc xin lỗi. Tôi nhìn sang Tuấn – người tôi yêu ba năm – hy vọng anh đứng ra bảo vệ. Nhưng Tuấn co rúm, oán trách: “Sao em ăn nói hàm hồ thế? Mau xin lỗi mẹ đi!”
Sự thất vọng biến thành phẫn nộ. Tôi bưng bát súp cua hắt thẳng vào áo bà Cẩm. Bà ta hét lên thất thanh. Tôi úp luôn khay trầu cau xuống sân, tuyên bố hủy hôn: “Nhà tôi nghèo nhưng không bán con! Cút khỏi nhà tôi!”
Hàng xóm thấy ức hiếp liền xông vào, cầm chổi cầm xẻng đứng che chắn. Nhà trai đành rút lui. Chiếc xe 16 chỗ phóng đi, để lại rạp cưới tan hoang…
Mẹ ngồi bệt xuống bậc thềm khóc nấc: “Tại mẹ nghèo, tại nhà rách nát nên người ta khinh con!” Tôi quỳ xuống ôm mẹ, kiên định: “Mẹ nuôi con bằng đồng tiền chân chính, con tự hào về mẹ. Cái tát hôm nay là giá rẻ để con thấy bộ mặt thật họ. Làm dâu nhà ấy mới là bước vào địa ngục.”
Những ngày sau, Tuấn đến tận công ty đòi lại quà tặng. Hắn vác sổ đen kê từng món: dây chuyền 3,2 triệu, điện thoại cũ 4,5 triệu… Tôi cười khẩy, vay bạn 8 triệu trả thẳng mặt, ném lại điện thoại, hứa gửi trả dây chuyền. “Tiền bạc sòng phẳng. Từ giờ cút khỏi đời tôi!”
Bà Cẩm biết tôi mang thai con Tuấn,………….
bà ta đến tận xóm trọ đòi bắt cháu. Tôi cầm chổi đuổi thẳng: “Giấy khai sinh con tôi không có tên cha. Bà mà động vào con tôi, tôi báo công an!” Bà ta nằm lăn ra ăn vạ nhưng hàng xóm ai cũng đứng về phía tôi.
Mẹ tôi mất vì xuất huyết não sau bao nhiêu năm vất vả. Nỗi đau như xé nát lòng, nhưng tôi phải mạnh mẽ vì đứa con trong bụng. Tôi chuyển đến xóm trọ công nhân, sinh bé gạo một mình trên bàn sinh không người thân. Những đêm thức trắng ôm con khóc, những bữa cơm rau luộc qua ngày, tôi gồng mình làm tất cả. Dán hộp giấy, xâu vòng nhựa – tay trai sần, ngón tay bong chóc vì keo nhưng tôi không bận tâm. Tôi tự hứa phải cho con một tương lai tử tế.
Ba năm trôi qua, tôi làm kế toán trưởng cho đại lý vật liệu xây dựng, cuộc sống ổn định. Rồi Chí – kỹ sư công trình thuê trọ cùng xóm – xuất hiện. Anh không hào nhoáng nhưng tốt bụng, giúp tôi vá xe giữa mưa, thay bóng đèn, sửa vòi nước. Anh thương Gạo như con đẻ, chiều chuộng con bé từng bữa quà, từng lần đưa đón. Dần dà, Gạo quấn quýt Chí, gọi anh bằng ba.
Một lần tình cờ gặp Tuấn ở siêu thị, hắn đang bị vợ giàu mắng như tôi tớ. Tuấn cúi mặt chạy trốn khỏi tôi, thảm hại hơn bao giờ hết. Tôi chỉ mỉm cười, phận ai nấy sống. Hôm đó Chí ngỏ lời: “Anh không giàu sang nhưng có đôi bàn tay chăm chỉ và bờ vai vững chãi. Cho anh cơ hội chăm sóc hai mẹ con em nhé.” Tôi đồng ý, nước mắt hạnh phúc chảy dài.
Chúng tôi đăng ký kết hôn, mua căn hộ chung cư nhỏ ấm cúng. Chí tự tay làm giường cho Gạo, sơn màu hồng cô bé thích. Hôm treo ảnh cưới lên tường, nhìn bức ảnh ba người rạng rỡ, tôi thấy mình đã đúng khi hất bát súp năm xưa – nó hất văng những kẻ bạc bẽo, khinh người ra khỏi cuộc đời, mở đường cho tôi đến hạnh phúc hôm nay. Cuộc đời mới đã bắt đầu, rực rỡ và vững vàng hơn bao giờ hết.





