Chồng Tát Vợ Rồi Trói Cô Vào Đường Ray: 10 Phút Sau, Hàng Trăm Người Lính Đồng Loạt Chào “Đại Tướng!”….

Chồng Tát Vợ Rồi Trói Cô Vào Đường Ray: 10 Phút Sau, Hàng Trăm Người Lính Đồng Loạt Chào “Đại Tướng!”….

Mưa cuối thu xào xạc gõ lên khung cửa kính, những giọt nước lăn dài như dòng lệ vô hình. Trong căn biệt thự rộng lớn đầy ắp sang trọng nhưng thiếu vắng hơi ấm, Lan Như Ngọc ngồi bên bàn ăn đã bày biện từ bao giờ. Canh gà hầm hạt sen – món chồng cô yêu thích nhất – giờ đây đã nguội lạnh, trên mặt đóng một lớp váng mỏng, trông thật héo hắt và tẻ nhạt, như chính cuộc hôn nhân ba năm của cô.

Cô đưa tay khẽ chạm vào chiếc nhẫn cưới trên ngón tay, kim loại lạnh lẽo truyền thẳng vào tận đáy lòng. Ba năm trước, cô là vị nữ tướng bốn sao khiến quân thù khiếp sợ – người từng khuất phục cả một quân đoàn bằng ánh mắt. Thế mà chỉ vì một lời hứa, một ánh nhìn say đắm của chàng đại tá trẻ tuổi, cô đã sẵn sàng gỡ bỏ quân hàm, giấu đi thân phận để trở thành người vợ tần tảo chờ chồng qua từng đêm dài vắng bóng.

Đèn pha xe quét ngang qua cửa sổ. Hùng Minh Đức bước vào, mang theo hơi lạnh của mưa đêm và thứ hương nước hoa ngọt ngào cô đã quen thuộc – hương hoa nhài tây của Cẩm Tú Quyên.

Như Ngọc cố gắng mỉm cười: “Em hâm lại canh cho anh nhé?”

“Không cần!” Hắn gạt phăng tay cô, bước qua như thể cô là bóng ma trong nhà. “Đừng có đợi cửa nữa, nhìn cô như cái bóng ma ấy, phiền chết được!”

Từng lời như mũi dao cứa vào tim. Cô cắn chặt môi để giữ không cho nước mắt trào ra.

“Anh lại đi cùng cô ta?” giọng cô nhẹ như gió, nhưng đầy sức nặng của cả bầu trời đang sụp đổ.

Hùng Minh Đức quay phắt lại: “Đừng có giọng điệu ghen tuông bệnh hoạn đó. Tú Quyên là ân nhân, là đồng đội, là người hiểu chuyện và yếu đuối. Còn cô chỉ biết quanh quẩn trong bếp, đầu óc mụ mị!”

Những lời c/ay ngh/iệt như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Lan Như Ngọc đứng trơ trọi giữa phòng khách rộng lớn, mâm cơm nguội lạnh và trái tim vụn vỡ. Cô biết, nếu hắn biết người phụ nữ hắn khin/h thư/ờng kia chính là tướng quân “Bóng Đêm” đã lặng lẽ chỉ đạo các chiến dịch cho hắn thăng tiến, liệu hắn có còn dám buông những lời tàn độc ấy?

Cô không thể nói. Lời thề bảo mật và cả tình yêu ngày nào khiến cô cam chịu. Nhưng trong bóng tối mờ ảo, đôi mắt cô ánh lên tia kiên nghị. Sự thức tỉnh bắt đầu từ đây.

Bệnh viện quân y nồng nặc mùi sá/t trù/ng. Hùng Minh Đức bắt vợ đến thăm Cẩm Tú Quyên, lạnh lùng nói: “Đó là phép lịch sự tối thiểu.”

Như Ngọc nhếch môi. Lịch sự ư? Hay là một vở kịch được dàn dựng?

Trong phòng bệnh, Cẩm Tú Quyên ngả người trên giường, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt ngấn nước – vẻ yếu đuối hoàn hảo khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phải bênh vực. “Em xin lỗi vì đã làm phiền chị Như Ngọc.”

Như Ngọc chỉ nhìn, ánh mắt như xuyên thấu tâm can. “Cô Cẩm, chúc cô sớm bình phục.”

Hùng Minh Đức quay sang trách móc vợ: “Em xem cô ấy ốm còn lo em giận, bớt đa nghi đi!”

Hắn ân cần bón cháo cho Tú Quyên. Cô ta ăn vài thìa, rồi đột nhiên ôm cổ họng, mặt đỏ bừng, co giật dữ dội. “Cháu… trong cháo… chị ấy muốn hại cháu…”

Hùng Minh Đức hoảng hốt. Lúc này, một lọ thuốc không nhãn xuất hiện trong túi xách của Như Ngọc. Hắn nhặt lên, mùi hạnh nhân đắng xộc lên.

“Đây là cái gì? Cô giải thích đi!”

Giọng Như Ngọc lạnh băng: “Đó không phải của tôi. Tôi bị oan.”

“Câm miệng!” Hùng Minh Đức tát cô. Cái tát chát chúa vang lên khiến không gian như ngưng động. Má Như Ngọc nóng rát, vị máu tanh nồng dâng trong khoang miệng. Nhưng cô không khóc, chỉ đứng đó, ánh mắt sắc lạnh đến tái tê. Cái tát ấy đã cắt đứt chút tình nghĩa cuối cùng.

“Đi theo tôi!” Hắn nắm cổ tay cô, siết mạnh. “Tôi sẽ đích thân dạy cô bài học.”

Xe lao vun vút trên con đường vắng trong mưa. Như Ngọc nhìn ra cửa sổ, những ánh đèn đường vàng vọt vụt qua như ký ức vội tàn. Đau đớn thể xác giờ đây chẳng còn nghĩa lý gì so với nỗi đau tinh thần – trái tim cô đã bị tàn phá đến mức tê liệt.

Xe dừng lại trước đường ray cũ. Hùng Minh Đức lôi cô xuống, trói chặt cô vào thanh tà vẹt lạnh lẽo. Nước mưa thấm ướt bộ quần áo mỏng manh, nhưng cái lạnh ấy chẳng thấm vào đâu so với sự băng giá trong lòng.

“Anh đi/ên rồi!” Cô nhìn hắn dưới ánh chớp xé ngang trời. “Hành động này là gi/ết người! Anh biết hậu quả thế nào không?”

“Câ/m mồ/n!” Hắn cúi sát mặt, hơi thở nóng hổi phả vào làn da cô. “Tuyến này bỏ hoang cả chục năm. Tôi trói cô ở đây để cô nghĩ về những gì đã làm với Tú Quyên. Khi nào cô chịu xin lỗi, tôi sẽ thả!”

Hắn quay lưng bỏ đi. Đèn pha tắt, bóng tối bao trùm. Như Ngọc nằm đó, nước mưa chảy vào miệng mặn chát. Rồi thính giác nhạy bén của một người lính cảm nhận được rung động từ đường ray. Tiếng còi tàu vang lên từ xa. Tàu đang đến – không phải đường ray bỏ hoang. Chính cô, trong một cuộc họp bí mật, đã ký lệnh khôi phục tuyến đường này.

Trớ trêu thay! Chữ ký của cô giờ trở thành bản án t/ử hì/nh, còn người thi hành là chồng cô.

Nước mắt cuối cùng lăn dài. “Muộn rồi, Minh Đức. Tình nghĩa chúng ta chấm dứt ở đây.”

Đoàn tàu lao tới…………

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

 

Nhưng thay vì cú va chạm kinh hoàng, tiếng phanh chói tai vang lên. Trực thăng từ trên không đổ xuống. Xe bọc thép từ rừng lao ra. Hàng trăm nòng súng chỉa vào đầu Hùng Minh Đức.

Đại tướng Trần Viễn Đông – người cha nuôi của Như Ngọc – bước ra, giơ tay chào: “Báo cáo Đại tướng Lan Như Ngọc, nhiệm vụ giải cứu hoàn thành!”

Hàng trăm người lính đồng loạt: “Chào Đại tướng!”

Hùng Minh Đức chết lặng. Trước mắt hắn, người vợ hắn khinh thường, người hắn định giết, chính là vị nữ tướng huyền thoại mà hắn hằng ngưỡng mộ. Thế giới quan của hắn sụp đổ. Sự hối hận như sóng thần nuốt chửng tâm can.

Trong phòng thẩm vấn, sự thật phơi bày: Cẩm Tú Quyên là gián điệp, lợi dụng hắn để đánh cắp bí mật. Cô ta gào thét: “Mà/y chỉ là cái bàn đạp thôi, đồ ng/u!”

Hùng Minh Đức khóc nức nở. Hắn đã đánh mất viên ngọc quý nhất đời để chạy theo hòn đá thối. Hắn nhớ những bữa cơm ấm áp, bàn tay xoa bóp vai mỗi khi hắn mệt mỏi. Tất cả những thứ tưởng bình thường ấy, giờ đây trở thành giấc mơ xa xỉ không bao giờ trở lại.

Một năm sau, trong trại giam, Lan Như Ngọc mang đơn ly hôn đến. Cô không còn oán hận, chỉ còn sự bình thản của kẻ đã vượt qua địa ngục.

Hùng Minh Đức quỳ xuống, nước mắt tuôn: “Cho anh một cơ hội!”

Cô nhìn hắn, ánh mắt xa xăm: “Anh đã tự tay giết chết tình yêu đó. Nhân duyên quý giá lắm, anh đã phung phí thì đừng mong kiếp sau.”

Hắn ký đơn. Cô quay lưng bước đi, ánh sáng tràn ngập phía trước.

Lễ vinh danh trên quảng trường. Đại tướng Lan Như Ngọc đứng hiên ngang trước hàng ngàn người. Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sức mạnh:

“Cuộc đời chúng ta nằm trong lòng bàn tay mình. Đừng giao hạnh phúc cho kẻ khác. Đừng bẻ gãy đôi cánh để vừa với lồng chật hẹp. Dù vấp ngã, hãy ngẩng cao đầu như hoa hướng dương. Vương miện sẽ không bao giờ rơi nếu bạn không cúi đầu.”

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời. Lan Như Ngọc bước đi một mình, nhưng trong lòng tràn đầy sức sống. Phía trước, con đường rộng mở, tự do và rực rỡ.

Người đàn bà thép với trái tim nóng hổi đã tái sinh từ đống tro tàn. Cuộc đời này công bằng: gieo nhân nào gặt quả nấy. Đánh mất chân tình – nhận lại hối tiếc muôn đời. Nhưng với những ai đủ mạnh mẽ, mỗi ngã rẽ đều là khởi đầu cho hành trình vĩnh cửu – nơi ta là chính mình, kiêu hãnh và bất khuất.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!