Hiế/n Một Quả Th/ận Cứ/u Chồng, Nhưng Nhận Lại Tờ Đơn L/y H/ôn: 3 Năm Sau Sự Thật Về Người Vợ Khiến Anh Qu/ỳ G/ối

Hiế/n Một Quả Th/ận Cứ/u Chồng, Nhưng Nhận Lại Tờ Đơn L/y H/ôn: 3 Năm Sau Sự Thật Về Người Vợ Khiến Anh Qu/ỳ G/ối

Tôi là Lê Hoàng Nam, một kỹ sư xây dựng, từng nghĩ cuộc đời mình đã được dựng chắc như một căn nhà có móng sâu. Tôi có một công việc ổn định, một căn hộ tự mua, một người vợ hiền. Nhưng tôi đã sai. Hôn nhân của tôi không đổ vì thiếu tiền hay thiếu tình yêu. Nó mục dần vì cả hai đều nghĩ mình đang cố gắng, trong khi chẳng ai hỏi người kia còn cần gì.

Khoảng một năm trước khi biến cố xảy ra, tôi bận rộn với công việc, có tuần tôi ngủ lại công trường ba đêm. Phương cũng bận vì ba cô ấy bắt đầu giao cho cô nhiều việc hơn ở công ty. Bữa cơm tối của chúng tôi ngày càng ít. Có hôm gần 10 giờ tôi mới về. Phương hỏi tôi: “Anh có thấy dạo này hai đứa mình giống người thuê chung nhà không?” Tôi trả lời qua loa: “Qua đợt này anh bớt việc.” Tôi nghĩ mình có lý, nhưng tôi đã không hiểu rằng một câu đúng chưa chắc đã giải quyết được một nỗi buồn.

Mẹ tôi từng nhắc: “Đàn ông đừng tưởng đưa đủ tiền về nhà là xong phần làm chồng. Cơm nguội hâm lại được, tình nguội nhiều khi hâm cháy nổi cũng chưa nóng.” Tôi nghe nhưng không để bụng. Trong đầu tôi khi đó, tiêu chuẩn của một người chồng tốt rất đơn giản: không nhậu nhẹt, không đánh vợ, không có người khác, tiền bạc minh bạch. Tôi nghĩ như thế đã đủ.

Cho đến tối hôm ấy. Tôi tan làm sớm hơn thường lệ, lái xe về nhà. Đến đoạn đường gần một khu căn hộ dịch vụ, tôi thấy chiếc Mazda trắng của Phương đỗ sát lề. Tôi định gọi điện, ngón tay đã chạm vào tên vợ trên màn hình rồi lại dừng. Tôi tấp xe vào quán cà phê đối diện. 10 phút, 20 phút, 40 phút sau, cửa kính sảnh mở, Phương bước ra. Người đi cùng cô là Đỗ Minh Tân, trưởng bộ phận vật tư của công ty ba vợ. Tôi nhìn hắn đưa tay ôm Phương. Cô không đẩy ra, không tránh, và Tân cúi xuống hôn cô.

Tay tôi lạnh ngắt trên vô lăng. Tôi không lao xuống, không đập cửa, không gọi tên ai. Tôi nâng điện thoại lên chụp một tấm ảnh. Không cần thêm bằng chứng. Tôi không về nhà đêm đó. Tôi thuê một khách sạn nhỏ gần cầu Sài Gòn. Phương gọi ba lần, tôi không nghe. Cô nhắn: “Anh chưa về à?” Tôi không trả lời. Gần 2 giờ sáng, cô nhắn: “Anh đang ở công trường phải không? Về thì nhắn em.” Tôi bật cười khô khốc. Nếu tôi không đi ngang con đường đó, sáng mai tôi vẫn về nhà, vẫn nhìn cô pha cà phê, vẫn hỏi cô ăn sáng chưa. Tôi còn chẳng biết mình đang sống trong một cuộc hôn nhân đã thủng một lỗ lớn đến thế.

Nhưng rồi tôi phải tự hỏi một câu khó chịu hơn: Tôi có phải người chồng tốt không? Câu trả lời là không. Tôi thường xuyên để Phương ăn một mình. Cô từng nói chúng tôi giống người thuê chung nhà, tôi nghe xong vẫn đi ngủ. Tôi có lỗi, nhưng lỗi của tôi không thể biến nụ hôn kia thành đúng. Hôn nhân lạnh nhạt thì có thể ngồi xuống nói, hết yêu thì có thể ly hôn. Còn nếu đã chọn một người khác, trong khi vẫn là vợ chồng, đó là một quyết định.

Sáng hôm sau, tôi gọi cho trưởng phòng nhân sự xin điều chuyển sang Singapore. 3 năm. Tôi về nhà khi Phương đang họp. Tôi lấy vali, giấy tờ, chiếc nhẫn cưới. Tôi để lại một mảnh giấy: “Anh biết chuyện em với Tân. Anh nhận công tác ở Singapore 3 năm. Căn hộ em cứ ở. 3 năm nữa anh về, chúng ta giải quyết cuộc hôn nhân này.” Tôi không hận, không chửi, không hỏi tại sao. Tôi chỉ cần thời gian.

3 năm ở Singapore, tôi lao vào công việc như người ta lao xuống nước để tránh một đám ch/áy. Tôi trở nên khó tính hơn, người ta đặt cho tôi biệt danh “ông Nam dấu đỏ”. Lương tăng, chức danh đẹp hơn, nhưng phần bên trong tôi gần như đứng yên. Phương có gửi email, nhưng tôi không mở. Tôi nghĩ biết thêm chỉ làm mọi chuyện phức tạp.

Mẹ tôi là người khó giấu nhất. Bà gọi: “Nam, vợ chồng mày có chuyện gì không?” Tôi giấu chuyện Phương ngoại tình một phần vì tự trọng, một phần vì tôi không muốn hai nhà biến thành một trận chiến. Mẹ tôi vẫn nhận quà từ Phương. Bà bảo: “Nó vẫn gọi mẹ là mẹ, vẫn về dỗ ba con. Chừng nào con chưa nói rõ, mẹ biết xử thế nào?” Câu đó làm tôi nghẹn.

3 năm trôi qua nhanh hơn tôi tưởng. Tôi trở về Việt Nam với một bộ hồ sơ l/y hô/n đã sắp ngay ngắn. Tôi không báo cho Phương. Tôi về căn hộ cũ, bấm chuông, không ai mở. Tôi dùng chìa khóa dự phòng, bước vào và chế/t lặng……………

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

. Phòng khách không còn sofa, thay vào đó là một chiếc giường y tế. Bên cạnh có xe lăn, khung tập đi, máy đo huyết áp. Người nằm trên giường là ông Dũng, ba vợ tôi. Ông bị tai biến gần 2 năm rưỡi trước. Phương đang quỳ dưới sàn, một tay đỡ chân ông, tập vật lý trị liệu cho ba.

Tôi đứng sững. Phương gầy đi rõ rệt, tóc cắt ngắn, da xạm, tay chai sần. Không còn vẻ phó giám đốc sang trọng. Trên kệ giày chỉ có giày nữ và một đôi dép nam của ông Dũng. Ảnh cưới của chúng tôi vẫn treo trên tường, không bị tháo xuống. Tôi hỏi: “Ba bị sao vậy?” Phương đáp: “Ba bị tai biến gần 2 năm rưỡi rồi.” Tôi không hề biết. Trong suốt 3 năm, tôi không biết ba vợ mình bị bệ/nh, không biết công ty vỡ nợ, không biết Phương đã chăm sóc ba, vừa làm lại sự nghiệp từ một xưởng nội thất nhỏ.

Phương nhìn tôi: “Anh về lần này là để l/y hô/n phải không?” Tôi đã chuẩn bị câu trả lời suốt 3 năm, vậy mà lúc ấy tôi không nói ra được ngay. Cô lấy từ phòng ngủ ra một phong bì. “Em đã hỏi luật sư từ trước. Nếu anh muốn làm thuận tình, em ký.” Tôi hỏi về Tân. Phương đáp: “Em chấm dứt với anh Tân khoảng ba tuần sau khi anh sang Singapore.” Tôi không tin. Cô kể: “Thời gian đó em rất cô đơn, ba giao nhiều việc, anh gần như không có nhà. Tân là người làm cùng công ty, ngày nào cũng gặp. Đó là hoàn cảnh lúc ấy, không phải cái cớ để em được quyền làm như vậy.” Cô nhìn tôi: “Nếu em thấy cuộc hôn nhân không chịu nổi nữa, em có thể nói với anh. Người bước qua giới hạn là em, không phải anh.”

Tôi hỏi Tân đâu. Phương nói sau khi cô dừng với hắn, Đại Phúc bắt đầu rối, có khoản tiền lên đến gần 9 tỷ bị thất thoát. Tân biến mất. Phương ở lại xử lý: bán máy móc, thu hồi công nợ, trả lương công nhân. Có tháng cô giữ lại đúng tiền ăn với tiền viện phí cho ba, còn lại dồn trả nợ. Có người từng gợi ý bán căn hộ của tôi, Phương nói: “Nhà đó không phải tiền của tôi. Khó đến đâu cũng đừng lấy cái không thuộc về mình.”

Tôi gặp Bình, người thợ của Phương. Cậu ta bảo: “Lúc công ty rối nhất, người ta kéo tới đòi tiền. Chị Phương một mình đứng trước cổng nói chuyện, còn anh ở Singapore.” Tôi im. Bình nói: “Em không phục vì anh bỏ đi. Có lý do nhưng em vẫn bực.”

Tôi cũng gặp lại Tân trong một cuộc họp dự án. Hắn là giám đốc công ty Thiên Khang, đang thi công hạng mục trong dự án tôi phụ trách. Tân hỏi thăm Phương. Tôi đáp: “Tôi nghĩ anh có thể hỏi cô ấy nếu hai người còn liên lạc.” Nụ cười của hắn tắt. Tôi khai báo quan hệ với Mộc An, rút khỏi toàn bộ phần đánh giá liên quan đến Phương. Người ta tố cáo tôi lợi dụng vị trí để đưa công ty vợ vào dự án. Tôi cung cấp toàn bộ email, biên bản, không xóa một dòng. Kết luận: không có căn cứ.

Tân tìm gặp Phương, đưa một bản dự thảo, muốn cô ký xác nhận các lô hàng cũ đã nhận đủ, đổi lại một hợp đồng tư vấn “béo bở”. Phương không ký. Cô ghi âm lại cuộc nói chuyện. Tân nói: “Ba năm rồi, cô tưởng mớ sổ sách ấy còn đào được gì?” Phương đáp: “Nếu không đào được gì, sao anh phải tìm em?” Hắn đứng dậy, để lại câu: “Đừng nghĩ ai cũng kiên nhẫn mãi.”

Một cơn mưa lớn, tôi phát hiện vết nứt trên tường chắn do Thiên Khang thi công. Tôi yêu cầu phong tỏa khu vực, đuổi người ra. Phương tiếc số hàng gần 400 triệu đang nằm đó, nhưng tôi quát: “Một mạng người anh định lấy hóa đơn nào mua lại?” 10 phút sau, bức tường sập. Không ai bị thương. Tân xuất hiện, bảo: “Sự cố kiểu này có thể xảy ra dù công trình đã nghiệm thu.” Tôi đáp: “Có thể. Nhưng có thể không phải là kết luận.” Hồ sơ được mở lại, phát hiện hệ thống thoát nước thực tế không khớp thiết kế.

Cuối cùng, Tân phải chịu trách nhiệm. Sự thật được làm rõ: Phương không lấy tiền, không cùng Tân chiếm đoạt. Cô đã cẩu thả, đặt lòng tin sai chỗ, nhưng không phải đồng phạm. Tôi và Phương ly hôn. Không tranh cãi, không trách móc. Chúng tôi ký giấy, kết thúc cuộc hôn nhân cũ. Nhưng một thời gian sau, tôi bắt đầu lại từ những việc rất nhỏ: cùng đưa ông Dũng đi khám, một bữa cơm, một ly cà phê. Một ngày, tôi đưa Phương xem căn hộ mới, đặt bản vẽ nội thất lên bàn. Cô hỏi: “Anh đang cầu hôn em à?” Tôi đáp: “Anh đang xin duyệt mặc hồ sơ mới.” Chúng tôi cười. Không tiệc lớn, không váy cưới, chúng tôi ký vào tờ đăng ký kết hôn lần thứ hai. Lần này tôi không nghĩ mình đang nối lại cuộc hôn nhân cũ. Tôi đang bắt đầu một cuộc hôn nhân mới với một người đã hiểu cái giá của phản bội, còn tôi đã hiểu cái giá của im lặng.

Cuộc đời có những lỗi lầm không thể xóa, nhưng con người vẫn có thể được trao cơ hội làm lại nếu họ thật sự chịu trách nhiệm. Tha thứ không có nghĩa là quên hết, càng không có nghĩa là quay lại ngay. Có những lúc muốn xây lại một mái nhà, trước hết phải đủ can đảm nhìn thẳng vào chỗ đã nứt. Và đôi khi, người ta phải đánh mất nhau một lần mới biết cách giữ nhau đúng hơn.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!