3 Năm Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Mời Tôi Đến Họp Lớp Để Khoe Giàu – 10 Phút Sau, Anh Ta Bị Còng Tay Ngay Trước Mặt Cả Lớp

3 Năm Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Mời Tôi Đến Họp Lớp Để Khoe Giàu – 10 Phút Sau, Anh Ta Bị Còng Tay Ngay Trước Mặt Cả Lớp

Có người bảo họp lớp là để ôn lại kỷ niệm xưa. Nhưng với không ít người, nó đã biến thành sàn diễn khoe xe, khoe chức, khoe nhà. Và tệ hơn, có kẻ dùng chính dịp ấy để dằn mặt người cũ, trà đạp lên quá khứ nghèo khó mà mình từng muốn chối bỏ.

Nguyễn Hữu Thành đứng trước gương, chỉnh cà vạt đỏ đô, nụ cười nửa miệng mãn nguyện. Ngoài ba mươi, da hồng hào, bụng hơi phệ – tướng của những ông sếp lắm tiền. Hắn là giám đốc công ty xây dựng có tiếng, đi xe bóng loáng, ra đường có người dạ, về nhà có kẻ vâng. Nhưng sự giàu sang chưa bao giờ lấp đầy hố sâu hằn học trong lòng hắn đối với Lê Anh Thư – người vợ cũ từng cùng hắn đi qua những ngày dông bão nhất.

Ba năm trước, khi công việc phất lên, tiền bạc rủng rỉnh, Thành bắt đầu thấy Thư quê mùa. Tay chân thô ráp vì buôn bán nuôi hắn ăn học ngày xưa, ăn mặc giản dị. Hắn so sánh vợ với những cô thư ký trẻ, váy ngắn, nước hoa thơm phức. Rồi hắn ly hôn. Cuộc ly hôn chóng vánh và tàn nhẫn. Thành dùng đủ mánh khóe ép Thư ra đi với hai bàn tay trắng, lý do cô không đóng góp gì vào tài sản chung. Thư hiền lành, chỉ biết gạt nước mắt ký đơn rồi lẳng lặng rời căn nhà chính tay cô từng chắt chiu xây nên.

Hôm nay, sau ba năm bặt vô âm tín, Thành quyết định tổ chức họp lớp cấp ba. Mục đích chính không phải gặp bạn cũ, mà là gặp lại Thư. Hắn nghe loáng thoáng sau ly hôn Thư sống chật vật, làm thuê đủ nghề. Hắn muốn mời cô đến để cô lóa mắt trước sự giàu sang của hắn, để cô tủi hổ với thân phận vợ bỏ, và để chứng minh bỏ hắn là sai lầm lớn nhất đời cô.

Thành gọi Lân – lớp trưởng xưa, tính xùy xòa, nghe lời người có tiền: “Vụ họp lớp cuối tuần này chốt ở nhà hàng Thiên Vương. Đồ ăn thức uống tớ bao tất. Nhớ mời đủ, đặc biệt là Thư. Bảo cả lớp mong gặp.”

Lân reo lên. Tin nhắn trong nhóm nhảy liên hồi. Ai cũng khen Thành đại gia không quên bạn cũ. Thư xem tin nhưng không nói gì. Năm phút sau, cô nhắn ngắn: “Cảm ơn Lân và Thành, mình sẽ đến đúng giờ.”

Thành đập tay xuống bàn cười ha hả: “Dám đến là tốt. Tao chỉ sợ mày trốn biệt tăm thôi.” Hắn ngỡ Thư túng quá, nghe được ăn cỗ miễn phí thì vác mặt đến. Sự bình thản của cô khiến hắn hơi gợn, nhưng cái tôi to đùng nhanh chóng lấn át.

Hắn đặt thực đơn toàn sơn hào hải vị: tôm hùm bỏ lò, súp vi cá, bò rát vàng – những món hắn tin cả đời Thư chưa từng nhìn thấy. Hắn dặn Lân xếp Thư ngồi đối diện để tiện nói chuyện. Đêm trước ngày họp, mưa tầm tã. Thành nằm nghe tiếng mưa, nhớ cái đêm mưa gió ba năm trước hắn đuổi Thư ra khỏi nhà. Hình ảnh ấy ám ảnh hắn không vì thương xót, mà vì nó là minh chứng cho chiến thắng của hắn.

Tối thứ bảy, Thành lái Mercedes đen bóng đến nhà hàng Thiên Vương. Phòng VIP lộng lẫy, bàn tròn xoay, khăn trắng, ly pha lê, đũa bọc vàng. Thành ngồi trễm trệ ghế trung tâm, đồng hồ Thụy Sĩ lấp lánh. Bạn bè đến, ai cũng thốt lên kinh ngạc. Lân xun xoe: “Các bạn vào chào sếp Thành nào. Hôm nay sếp bao tẹt ga.”

Câu chuyện nhanh chóng xoay quanh sự giàu có của Thành và sự vắng mặt của Thư. Tuấn – cò đất bụng phệ – oang oang: “Nghe nói ông mời cả người cũ. Sao giờ này chưa thấy? Hay sợ quá không dám vác mặt?” Hạnh – bà cô buôn chuyện nhất lớp – đế thêm: “Chắc đang mượn váy áo. Nghe bảo sau ly hôn phải đi rửa bát thuê.”

Thành giả bộ thở dài đầy thương cảm: “Thôi đừng nói thế, tội nghiệp. Tôi mời cũng muốn xem cô ấy sống ra sao, có khó khăn thì anh em giúp một ít.” Lân vỗ đùi: “Đúng là trọng tình trọng nghĩa. Bỏ ông Thành là sai lầm lớn nhất đời cô ấy.”

Họ hùa nhau mổ xẻ cuộc đời một người phụ nữ vắng mặt. Nào Thư cặp bồ, nào vỡ nợ, nào xấu xí ma chê quỷ hờn. Tiếng cười hô hố vang lên. Thành ngồi tận hưởng cảm giác được tung hô, cảm thấy mình như vị thẩm phán, còn Thư là kẻ tội đồ.

Đã quá giờ 15 phút. Thành châm biếm: “Chắc đi xe máy hay xe đạp điện nên chậm. Chờ tí kẻo cô ấy bảo chúng ta khinh người nghèo.” Tuấn cười hô hố: “Biết đâu tí nữa xin gói đồ ăn thừa mang về cho con.”

Thành gõ thìa vào ly: “Thôi cũng trễ rồi. Chắc Thư ngại không dám vào. Chúng ta nâng ly trước.” Tiếng cụng ly rào rào. Họ ăn uống ngấu nghiến, bình phẩm độ tươi của tôm và độ “ngu” của người vợ cũ.

Bỗng tiếng gõ cửa đều đặn. Cả bàn im bặt. Tuấn reo: “Nhân vật chính đến rồi. Anh em chuẩn bị khăn giấy kẻo nghe kể khổ lại khóc.”

Cánh cửa mở. Không có bà cô bán vé số khắc khổ, không có người đàn bà rách rưới. Đứng đó lừng lững là Lê Anh Thư trong bộ sắc phục cảnh sát màu xanh cỏ phẳng phiu. Trên vai, quân hàm Đại úy ba ngôi sao vàng lấp lánh. Mái tóc búi cao, đôi mắt sắc lạnh quét một lượt khắp phòng.

Xoảng! Ly rượu trên tay Tuấn rơi vỡ. Hạnh đánh rơi thìa bạc. Thành cứng đờ, nụ cười tắt ngấm.

Thư bước vào, tiếng giày da cộp cộp đanh thép: “Chào cả lớp. Xin lỗi đến trễ, tôi vừa xong ca trực, tiện đường ghé nên chưa kịp thay đồ. Hy vọng không làm mất hứng.”…

Thành lắp bắp: “Thư là em sao? Hóa trang à?” Hắn cố bám víu hy vọng: “Thuê bộ đồ này ở đâu mà giống thật thế? Để tôi thanh toán luôn. Làm nghề rửa bát lấy đâu ra tiền chơi sang?”

Không ai cười. Lân kéo vạt áo Thành, run rẩy: “Ông ơi, im đi. Quân hàm thật đấy. Giày cấp tá đấy.”………..

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Thư khẽ nhếch môi, ngồi xuống ghế đối diện, đặt mũ kê lên bàn: “Anh Thành này, giả danh công an là tội hình sự. Anh nghĩ tôi rảnh và dại đến mức đem pháp luật ra làm trò đùa sao? Ba năm qua tôi đi học tiếp, thi tuyển vào ngành. Không phải để chứng minh cho anh, mà để tìm lại chính mình. Tôi sống bằng đồng lương nhà nước. Không nhiều để ăn tôm hùm như anh, nhưng nó sạch và cho tôi quyền ngẩng cao đầu.”

Tuấn hoàn hồn, lau mồ hôi: “Đại úy Thư, giỏi quá.” Mấy bà cô ban nãy còn chê bai giờ thi nhau gắp thức ăn vào bát cô. Sự đổi thái độ nhanh như chớp khiến Thư nực cười.

Thành cay cú, dằn ly xuống bàn: “Làm công an thì sao? Lương tháng được chục triệu không? Có mua nổi cái càng tôm hùm này không? Hay cũng phải nhũng nhiễu dân đen mới có tiền sống?”

Thư nhìn hắn bằng ánh mắt quan tòa: “Tiền của anh tôi không dám nhận, sợ bẩn tay. Hôm nay tôi đến đúng là có lời mời, nhưng lý do chính là để gặp anh. Để xác minh một số việc. Anh nghĩ những việc làm ăn mờ ám của công ty anh – hợp đồng ma, rút ruột công trình, trốn thuế – có thể che giấu mãi được sao?”

Mặt Thành từ đỏ gay chuyển xám ngoét. Chân tay run lẩy bẩy. Thư nói tiếp: “Hôm nay tôi đang đi làm nhiệm vụ gần đây, nhận tin tố giác về tụ điểm ăn chơi có dấu hiệu sử dụng chất cấm. Tiện thể chào hỏi bạn cũ. Không ngờ gặp đại gia Thành. Nghe anh khoe sự giàu có, tôi càng có cơ sở nghi ngờ nguồn gốc tài sản.”

Cánh cửa mở lần nữa. Hai chiến sĩ công an bước vào. Một người đọc lệnh: “Yêu cầu ông Nguyễn Hữu Thành về trụ sở để làm rõ hành vi trốn thuế, gian lận thương mại và đưa hối lộ.”

Thành ngã phịch xuống ghế. Bạn bè cúi gằm, rụt ghế ra xa. Tiếng còng số tám vang khô khốc. Đôi tay vừa đeo đồng hồ vàng giờ bị khóa chặt.

Thư đứng dậy, đội mũ: “Anh Thành ạ, ngày xưa tôi rời đi tay trắng, anh cười tôi nghèo. Hôm nay tôi trở lại vẫn hai bàn tay trắng, chỉ có lòng tự trọng và lương tâm trong sạch. Còn anh ôm đống tiền bẩn, tưởng mình có tất cả, hóa ra mới là kẻ nghèo nàn nhất – nghèo nhân cách, nghèo tình nghĩa, và giờ nghèo cả tự do.”

Hắn khóc, xin nể tình xưa. Thư ngắt: “Pháp luật không có chỗ cho tình xưa nghĩa cũ, chỉ có đúng và sai.” Cô quay sang cả lớp: “Bữa tiệc chắc mọi người nuốt không trôi nữa. Ai làm người nấy chịu. Nhớ thanh toán hóa đơn nhé. Đại gia Thành chắc không còn cơ hội quẹt thẻ.”

Thư dẫn đoàn người ra. Khi cửa khép lại, phòng bùng nổ xì xào. Không còn tâng bốc, chỉ còn chửi rủa. Lân cầm tờ hóa đơn hơn 50 triệu, tay run: “Thằng Thành bị bắt rồi. Giờ ai trả?” Cả phòng nhao nhao cãi nhau, đùn đẩy từng đồng bạc lẻ.

Thư bước ra sảnh, hít không khí trong lành. Cô lên chiếc xe máy cũ, nổ máy. Tiếng động cơ bình dân lọt thỏm giữa những xe hơi bóng loáng, nhưng cô yêu nó vô cùng. Vì chiếc xe chở cô đi làm việc có ích, chở cô về tổ ấm bình yên, nơi không có lọc lừa dối trá.

Phía sau, trong nhà hàng lộng lẫy, vở kịch họp lớp vẫn tiếp diễn với màn tranh cãi chia tiền đầy chua chát. Một bài học nhớ đời: đừng bao giờ đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, và đừng dùng tiền bạc để đo lường giá trị con người. Khi tấm màn nhung hạ xuống, thứ còn lại duy nhất giúp con người đứng vững chính là lương tâm và phẩm giá.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!