Vḕ quȇ 500km, tҺấү mȃm cơm mẹ cҺồпg Ьưпg ra… tȏι lập tức dẫп coп Ьỏ ƌι….

Vḕ quȇ 500km, tҺấү mȃm cơm mẹ cҺồпg Ьưпg ra… tȏι lập tức dẫп coп Ьỏ ƌι …..
Kỳ nghỉ lễ 2/9 năm nay kéo dài năm ngày, tôi bàn với chồng – anh Quân – cho các con về quê nội ba ngày rồi sau đó sang ngoại hơn trăm cây. Anh gạt phắt đi ngay: “Đi lại nhiều vừa mệt vừa tốn kém. Về bên nội thôi, dịp khác hãy sang ngoại.” Nghe vậy tôi cũng xuôi theo, nhưng nếu biết trước những gì sẽ xảy ra, tôi đã không bao giờ dám đưa hai con về.
Chúng tôi sống ở thành phố, cách quê nội gần 500 cây số, nên mỗi chuyến về là cả một hành trình vất vả. Sáng tinh mơ đã dậy, xếp đồ đạc lỉnh kỉnh lên xe, hai con nhỏ cu Bin và bé Na hào hứng reo lên suốt đường. Đến chiều tối xe mới dừng trước cổng nhà bà. Hai đứa vừa thấy cây ổi, cây xoài là nhảy cẫng: “Về nhà bà rồi! Tha hồ hái quả ăn!”
Nhưng niềm vui tắt ngấm ngay khi mẹ chồng tôi – bà Hòa – lớn giọng: “Đừng hái! Quả còn non, bà vừa phun thuốc sáng nay, ăn vào ngộ độc đấy!” Cu Bin phụng phịu: “Bà biết con sắp về mà còn phun thuốc, thế con ăn gì hả bà?” Tôi vội kéo con vào nhà, sợ bà nghe được lại trách vô phép. Tim tôi nhói lên một cảm giác không yên.
Đến bữa cơm tối, tôi mới thực sự hiểu hết. Cả nhà đi xa cả ngày trời, mệt mỏi rã rời, tưởng sẽ được bữa cơm ấm cúng. Nhưng mâm cơm chỉ có thịt kho trứng, lạc rang và rau muống luộc. Nhìn kỹ, một số món còn rõ ràng là đồ thừa từ bữa trưa. Bà Hòa bưng ra, cười mỉm: “Nhà bà ăn đơn giản thôi, thế này tốt cho sức khỏe. Trên thành phố ăn toàn đồ dầu mỡ, béo phì cả ra rồi. Về đây bà ép cân cho!”
Tôi cố cười, nuốt từng miếng mà nghẹn họng. Nhìn hai đứa con mắt tròn xoe nhìn mâm cơm, lòng tôi đau như cắt. Chúng đi xa hàng trăm cây số, nhớ bà, nhớ quê, nhớ những lần bà từng kể chuyện cổ tích dưới gốc ổi. Giờ chỉ nhận lại là mâm cơm đạm bạc và lời nói đầy ngụ ý. Cu Bin ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, sao không có hải sản như mẹ hứa? Con tưởng về nhà bà tha hồ ăn tôm cua mà.”
Bà Hòa nghe thấy, lập tức lên tiếng: “Bà làm gì có tiền mà đãi hải sản. Có ăn là tốt rồi, đừng than vãn. Béo thế này còn đòi ăn nữa à!” Chồng tôi ngồi im thin thít, chỉ lo ăn mà không nói một lời bênh vực. Tôi im lặng, nhưng nước mắt chực trào ra. Đêm ấy, sau khi dỗ hai con ngủ, tôi lén đưa cho bà hai triệu đồng: “Con gửi mẹ ít tiền, mai mẹ mua ít đồ ngon cho các cháu. Chúng đang tuổi lớn, cần ăn uống đa dạng.” Bà cười, cầm tiền cất vào túi: “Ừ, để mẹ đi chợ sớm.”
Sáng hôm sau, tôi dậy không thấy bà đâu. Bố chồng bảo: “Bà đi chợ hải sản từ mờ sáng, mua cho rẻ.” Hai đứa nhỏ nghe vậy mừng rỡ reo lên. Tôi cũng thấy lòng nhẹ nhõm, hy vọng hôm nay sẽ khác. Buổi chiều, tôi đang giúp bà nấu nướng thì bà vui vẻ nói: “Lát nữa mẹ con cô Mai về ăn trưa nhé. Hôm nay có đồ ngon nên mẹ gọi luôn cho đông vui.”
Tôi ngạc nhiên: “Con tưởng mai cô mới về?” Bà đáp nhẹ tênh: “Mẹ gọi sớm cho tiện. Đông vui mà!” Lúc ấy tôi đã hiểu, nhưng vẫn cố không nghĩ xấu. Đến khi mâm cơm được bưng ra, toàn tôm tươi, mực nướng, cá basa hấp… mùi thơm lừng bay khắp nhà, tôi thấy cay sống mũi. Ba đứa cháu ngoại của cô Mai ùa vào, vừa ngồi xuống đã cười nói rộn ràng. Hai con tôi ngồi nép bên, tay cầm đũa run run.
Bà Hòa bỗng lên tiếng, giọng sang sảng: “Hai anh ăn nhanh rồi ra ngoài chơi cho các em ăn. Mà thôi, béo rồi ăn nhiều làm gì. Hôm nay nhờ các em sang nên mới được ăn đồ ngon đấy nhé, không thì bà chỉ cho ăn lại đồ hôm qua cũng đủ chất rồi!”
Câu nói ấy như dao cứa vào tim tôi. Tôi nhìn hai đứa con – đôi mắt chúng cụp xuống, môi run run, bàn tay đặt đũa xuống bàn. Nước mắt tôi trào ra không kìm được. Ký ức ùa về như sóng: những lần về quê trước, bà luôn bênh cháu ngoại, chê con tôi béo, chê tôi nuông chiều. Tôi đã nhịn bao năm vì tình nghĩa vợ chồng, vì muốn con có bà nội. Nhưng hôm nay, trước mặt con mình, tôi không thể im lặng thêm nữa.
Tôi đứng dậy, giọng run run nhưng kiên quyết: “Mẹ, con xin lỗi nhưng con không thể im được. Tiền đi chợ hôm nay là con đưa, vậy mà mẹ lại dành để đãi cháu ngoại. Cháu nào cũng là cháu, sao mẹ nói như vậy trước mặt chúng? Chúng có lỗi gì chỉ vì… béo hơn?”
Bà Hòa trừng mắt, mặt đỏ bừng. Chồng tôi ngồi gằm mặt, không một lời. Không khí căng như dây đàn. Tôi không nói thêm, kéo hai con dậy, xách hành lý ra khỏi nhà, gọi taxi đi thẳng về thành phố giữa trời chiều oi bức.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Chiều hôm đó, điện thoại reo liên tục. Anh Quân gọi, giọng trách móc: “Em nóng tính quá, về xin lỗi mẹ đi. Mẹ già rồi, nói gì kệ mẹ.” Tôi nghẹn ngào: “Anh không thấy con mình tổn thương à? Em không làm sai. Em chỉ không muốn con lớn lên trong cảm giác bị phân biệt đối xử.”
Đêm ấy, trong căn hộ nhỏ giữa thành phố, tôi ôm hai con ngủ. Chúng thi thoảng nức nở trong giấc mơ, hỏi sao bà không thương. Tim tôi đau nhói, nước mắt lăn dài trên gối. Tôi nhớ lại những năm tháng mới cưới, bà Hòa từng rất thương tôi. Nhưng khi hai cháu ngoại ra đời, mọi thứ thay đổi. Con gái bà được ưu ái đủ đường, còn con trai bà và cháu nội thì luôn bị so sánh, bị chê.
Tôi ôm con chặt hơn, thì thầm: “Mẹ xin lỗi vì đã đưa các con về. Từ nay mẹ sẽ không để con phải buồn nữa.” Sáng hôm sau, anh Quân về đến nơi, mặt mày mệt mỏi. Anh ngồi xuống, thở dài: “Mẹ khóc cả đêm, bảo con dại dột. Nhưng anh cũng… hiểu em.” Tôi nhìn anh, giọng bình thản: “Anh hiểu thì tốt. Nhưng em không thể để con mình tiếp tục chịu đựng sự so sánh nữa. Tình thân không phải máu mủ, mà là cách người ta đối xử với nhau.”
Những ngày sau, tôi nhận được tin nhắn từ mẹ chồng. Bà trách tôi vô ơn, bảo tôi làm anh Quân buồn, làm bà mất mặt với họ hàng. Tôi đọc mà lòng nặng trĩu. Có những đêm tôi thức trắng, tự hỏi mình có quá đáng không. Nhưng mỗi khi nhìn hai con cười vui vẻ trong căn hộ nhỏ, không còn phải nép mình vì sợ bị chê, tôi biết mình đã làm đúng.
Anh Quân dần thay đổi. Anh bắt đầu gọi video cho con mỗi tối, kể chuyện bà nội nhưng cũng nhắc nhở các con rằng tình yêu không phân biệt. Còn tôi, tôi học cách bảo vệ con mình mạnh mẽ hơn. Cuộc sống không dễ dàng, nhưng ít ra con tôi không còn phải mang nỗi buồn về quê mỗi kỳ nghỉ.
Bây giờ, mỗi khi nhìn hai con chơi đùa, tôi thấy lòng mình bình yên. Dù xa quê 500 cây số, dù tình cảm gia đình có những vết nứt khó lành, tôi vẫn tin rằng một người mẹ có quyền chọn bảo vệ con mình trước mọi sự tổn thương. Và tôi sẽ không bao giờ hối hận vì đã dẫn con rời khỏi ngôi nhà ấy trong ngày hôm đó.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết  không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!