Tôi Nằm Viện Gần 2 Tuần, Mẹ Chồng Không Đến Thăm-Nhưng Điện Thoại Lại Đầy Tin Nhắn Nhờ Vả
Gần hai tuần nằm viện, Thanh Hà chẳng thấy người lớn nào trong nhà bước qua cửa phòng bệnh. Nhưng thuốc của mẹ chồng, giấy tờ của em chồng, tiền học của con, thậm chí cả chiếc áo dài đi mừng thọ vẫn lần lượt tìm đến tận giường cô. Có những người phụ nữ không trách vì phải lo cho gia đình. Họ chỉ đau khi một ngày nhận ra mọi người nhớ đến mình nhiều nhất lúc cần mình làm một việc gì đó.
Ngày thứ 11 tại bệnh viện Hữu Nghị Việt Tiệp, Hà tỉnh dậy khi trời Hải Phòng còn phủ mây xám. Vết mổ đã bớt đau nhưng chỉ cần nghiêng người hơi nhanh, bụng vẫn căng tức. Điện thoại rung. Tin đầu tiên của bà Sâm: “Lọ thuốc mắt mẹ lần trước bác sĩ dặn nhỏ ngày mấy lần?” Phúc nhắn: “Chị còn số chú sửa mái tôn không? Ban công nhà mẹ dột rồi.” Thành nhắn: “Chiều cô giáo Linh thu tiền chuyến trải nghiệm. Em chuyển giúp anh nhé. Anh đang họp.”
Hà nhìn ba dòng tin, ngón tay dừng trên màn hình. Mười một ngày chẳng ai cố tình làm cô tổn thương. Chính vì thế mới buồn. Mọi người vẫn nhớ cô, nhưng nhớ theo cách người ta nhớ một chiếc chìa khóa hay một cuốn sổ cần dùng. Theo thói quen, Hà vẫn trả lời từng người.
Dì Hương bước vào, xách cặp lồng cháo cá còn nóng. Thấy cháu đang trả lời tin nhắn, dì nói: “Cháu đang nằm viện hay đang trực tổng đài đấy?” Hà cười yếu ớt: “Có mấy việc thôi dì.” Dì Hương nhìn cháu: “Ừ, ai cũng có lý do, chỉ có cháu là không được có lý do để mệt.”
Buổi chiều, có người giao đồ. Một thanh niên cầm túi áo dài: “Cô Sâm nhờ chị kiểm tra giúp màu với chiều dài tà. Nếu phải sửa thì báo trước chiều mai.” Bên trong là chiếc áo dài nhung tím, kèm mảnh giấy: “Cô Sâm nhờ chị Hà xem giúp mặc màu này có bị già không.”
Điện thoại reo. Bà Sâm hỏi áo tới chưa, màu có tối quá không. Hà hít một hơi thật chậm: “Mẹ ơi, con đang nằm viện.” Bà khựng lại rồi vẫn tự nhiên: “Mẹ biết. Mẹ chỉ nhờ con nhìn qua thôi mà, có phải bắt con làm gì đâu.”
Câu nói không nặng, không mắng. Vậy mà Hà thấy nơi ngực như bị ai ấn xuống. Trong mắt bà Sâm, “nhìn hộ một tí, nhớ hộ một việc” chưa bao giờ được tính là công sức, bởi người làm những việc ấy luôn là Hà. Cô đặt chiếc áo sang bên: “Con hơi mệt, mẹ nhờ Trang xem giúp nhé.” Rồi cúp máy, tắt thông báo nhóm gia đình. Biểu tượng đỏ hiện thêm 17 tin chưa đọc. Hà úp điện thoại xuống bàn.
Lần đầu tiên sau 11 năm làm vợ, cô không thấy có lỗi vì bỏ mặc một việc của nhà chồng. Trong đầu chỉ còn một câu: Nếu từ giờ mình không nhớ hộ nữa thì sao?
11 năm trước, khi mới về làm dâu, Hà không phải người phụ nữ khéo léo như mọi người nghĩ. Cô từng quên mua nước mắm, kho cá cháy khét. Nhưng nhà chồng đông vui, ấm áp. Cô đã mất cả bố lẫn mẹ từ sớm, nên khi bước vào gia đình Thành, cô tự nhủ phải giữ cái nhà này cho ấm.
Ban đầu Hà chỉ giúp những việc bình thường. Dần dần, mọi việc trôi về phía cô: lịch khám của mẹ chồng, tiền học của con, bảo dưỡng điều hòa, ngày giỗ, giấy tờ xe… Cô mua một cuốn lịch lớn treo cạnh tủ lạnh. Ban đầu chỉ có lịch của mình và con. Về sau những ô vuông kín đặc chữ của cả nhà. Có hôm Phúc gọi: “Chị ơi, tháng sau kỷ niệm cưới của em ngày mấy ấy nhỉ?” Hà cười: “Cậu cưới vợ hay chị cưới?”
Thành từng bảo: “Việc nhà có gì đâu, không làm hôm nay thì mai làm. Em đừng ôm hết vào người.” Rồi ngay sau đó lại dặn: “À, mai em nhớ gọi người ta bảo dưỡng điều hòa nhé.” Nhiều năm trôi qua, Hà làm càng gọn, mọi người càng ít nhìn thấy cô đã làm bao nhiêu. Đến khi nằm viện, cô mới có thời gian nhìn lại và thấy mình đã sống như người giữ lịch cho tất cả, trừ chính mình.
Cuối ngày thứ năm, Thành từ Quảng Ninh trở về. Anh định rẽ bệnh viện nhưng lại đổi hướng vì phải lo cho Gia Linh đi học. Sáng hôm sau anh mặc nhầm đồ cho con, phải quay về thay. Trưa bà Sâm gọi hỏi giấy hẹn khám mắt. Anh bấm gọi vợ hai cuộc không được, trong đầu thoáng hiện sự khó chịu: “Đúng lúc cần thì lại không bắt máy.” Ngay sau đó anh tự thấy câu ấy khó nghe đến mức nào.
Tối anh nấu cơm. Rau xào đen nhũn. Gia Linh hỏi: “Bố ơi, rau này nó làm gì bố ạ?” Anh lục tủ thuốc, thấy từng hộp đều có nhãn nhỏ bằng chữ Hà. Rồi anh kéo ra cuốn lịch dày. Tháng nào cũng kín chữ. Anh tìm rất lâu không thấy một dòng nào ghi Hà nghỉ. Lần đầu tiên Thành hiểu có những việc anh chưa từng nhìn thấy chỉ vì chúng đã được giải quyết trước khi kịp rơi xuống đầu mình.
Đêm đó anh gọi hỏi vợ: “Em còn đau không?” Chỉ hai chữ “Đỡ rồi anh” thôi mà anh thấy mặt nóng lên. Anh đã có thể hỏi câu này từ ngày đầu tiên.
Ngày thứ 13, Gia Linh lừa bà nội nói đi học nhóm, nhờ dì Hương đưa vào viện. Con bé mở quyển vở ghi “Mấy việc phải hỏi mẹ”: thứ sáu mặc áo gì, thuốc ho uống sau ăn đúng không, bà bảo hỏi mẹ ngày tái khám, bố không biết giặt chăn nút nào, cây húng gần ch/ết… Hà đọc đến dòng cuối thì bật cười, rồi mắt cay. Gần hai tuần, người lớn hỏi đủ thứ. Còn câu “Mẹ đau còn nhiều không?” lại đến từ một đứa trẻ 10 tuổi.
Con bé tựa đầu vào vai mẹ: “Con tưởng người lớn sẽ vào thăm mẹ trước con.” Hà không trả lời được, chỉ ôm con.
Từ đó mọi thứ bắt đầu thay đổi……………
. Khi bà Sâm trượt chân ngoài sân, Hà không bỏ việc chạy ngay. Cô thu xếp xe, báo Thành, chốt xong phần bàn giao rồi mới đến. Bà Sâm nhìn con dâu rất lâu rồi gật đầu: “Ừ, thế mới đúng. Trước đây mẹ cứ thấy con chạy được thì tưởng con phải chạy. Giờ nghĩ lại ai cũng có việc của người ta.”
Khi chân bà đỡ, cả nhà về Kiến An ăn cơm. Lần này không ai để Hà vào bếp. Bà Sâm nói: “Hôm nay không tới lượt con.” Phúc rửa bát, Trang nêm canh, Thành dọn mâm. Hà ngồi ăn hết bát cơm đầu tiên mà không phải đứng dậy lấy thêm chén hay hâm món. Gia Linh nhận xét: “Hôm nay mẹ ăn nhanh hơn mọi hôm.” Không phải hôm nay cô ăn nhanh, chỉ là trước đây cô chưa từng thật sự ngồi ăn một bữa trọn vẹn.
Bà Sâm mang chiếc áo dài nhung tím ra: “Mẹ không mặc cái này nữa. Nhìn nó mẹ lại nhớ hôm gửi tận vào viện bắt con xem. Nghĩ lại thấy vô duyên thật.” Cả bàn cười. Hà cầm múi bưởi, lòng nhẹ đi rất nhiều.
Nửa năm sau, cuộc sống không trở thành bức tranh hoàn hảo. Thành vẫn có hôm quên mua sữa, Hà vẫn có lúc cáu. Nhưng ít nhất mọi người đã biết dừng lại trước khi mặc định Hà sẽ lo. Cuốn lịch trên tủ lạnh vẫn kín chữ, nhưng giờ có chữ của Thành, của Hà, của Linh, thậm chí của Phúc. Nó giống nhà họ hơn.
Một chiều cuối tuần, Gia Linh đọc bài viết về người con biết ơn nhất trong gia đình: “Trước đây nhà con có một người nhớ hết mọi việc. Người đó là mẹ con. Sau này mẹ phải nằm viện, mọi người mới biết mẹ đã nhớ nhiều thế nào. Bây giờ mỗi người nhớ một ít nên mẹ con đỡ quên mình.”
Cả bàn im. Bà Sâm ngồi rất lâu rồi nói: “Con bé viết cũng đúng.”
Có những người phụ nữ nghĩ đến chuyện rời khỏi gia đình không phải vì đã hết yêu, mà vì họ đã quá lâu không còn được nhìn thấy trong chính ngôi nhà của mình. Thanh Hà may mắn hơn một chút. Trước khi cô phải bước đi, những người bên cạnh đã kịp học cách nhìn. Và từ đó, gia đình không còn là nơi một người phải nhớ hộ tất cả, mà là nơi mỗi người chịu nhớ phần của mình, rồi vẫn còn nhớ hỏi người bên cạnh một câu rất đơn giản: “Hôm nay có mệt không?”




