Con Trai Giám Đốc Bỏ Mặc Cha Tai Biến Để Chạy Dự Án Ngàn Tỷ, 2 Tháng Sau Về Xin 5 Tỷ Và Cái Kết…
Tôi là ông Bách, năm nay 70 tuổi, nguyên là hiệu trưởng một trường cấp ba. Tôi có hai người con: con trai Lê Phong – giám đốc một công ty xây dựng, luôn khoe khoang dự án ngàn tỷ; và con gái Diệp – hiền lành, sống gần tôi, lấy chồng thợ mộc nghèo là Hoàng, vợ chồng quanh năm tần tảo. Căn nhà gỗ năm gian và mảnh đất rộng gần 1000 mét vuông là gia sản của tổ tiên để lại, tôi luôn coi đó là nơi thờ tự, không đời nào bán hay cầm cố.
Bi kịch bắt đầu từ hai tháng trước, khi tôi bị tai biến nhẹ, nửa người tê liệt, nằm cấp cứu. Diệp và Hoàng túc trực ngày đêm, săn sóc tận tình. Còn Phong, suốt hai ngày tôi hôn mê, không một cuộc gọi hỏi han. Khi Diệp gọi cho nó, tiếng nhạc bia rượu vọng ra, nó cáu gắt: “Tai biến nhẹ thì tiêm vài hôm là khỏi, bận tiếp khách dự án ngàn tỷ, thiếu tiền thì nhắn kế toán công ty chuyển.” Tôi nằm đó, nước mắt chảy ngược vào trong. Một đứa con tôi từng cưng chiều, từng tự hào khoe với xóm làng, giờ coi tính mạng tôi chỉ đáng vài lệnh chuyển khoản. Ngay giây phút ấy, tôi hiểu: nước mắt chảy xuôi, nhưng nếu đổ vào tâm hồn mục rỗng vì tham lam, bao nhiêu tình cha cũng vô ích.
Hai tháng sau khi xuất viện, Phong bất ngờ về nhà, mang theo vợ là Trâm, bảo: “Bố chuyển cho con 5 tỷ đi, dự án Hòa Bình cần vốn đối ứng, lỡ mất là cả công ty sụp đổ.” Tôi im lặng rồi bảo nó đọc số tài khoản. Nó đọc liến thoắng, mắt sáng lên vì ham muốn. Tôi chuyển tiền ngay, nhưng không phải vì yếu mềm. Tôi rút ra một tờ giấy đã soạn sẵn: Biên bản thỏa thuận tặng cho tài sản có điều kiện. Trong đó ghi: Nếu Phong không hoàn thành nghĩa vụ chăm sóc, tôi có quyền hủy hợp đồng, đòi lại 5 tỷ; và khoản tiền này được xem là nhận trước di sản thừa kế, tự động từ bỏ mọi quyền lợi đối với căn nhà đất còn lại. Trâm đọc đoạn đó, mặt biến sắc, nhưng Phong gạt vợ: “Ký đi, qua mặt ngân hàng thôi, giấy tờ vô giá trị.” Hắn ký tên hùng hổ, cười hả hê.
Ba tuần sau, tiền đã tiêu hết vào nợ nần, Phong lại sai vợ về “xin mượn” sổ đỏ nhà đất để thế chấp ngân hàng, “chỉ mượn danh thôi, đất vẫn là của bố.” Tôi cười lạnh: “Mày tưởng tao lẩm cẩm? Cầm sổ đỏ sang tên là cắm ngay, rồi dự án vỡ nợ, ngân hàng siết nhà, tao và chị mày ra đường mà ở.” Trâm cãi cố, nhưng tôi đuổi thẳng cổ. Tối hôm đó, Phong say rượu lao về, quát tháo: “Bố ích kỷ, bố thà nhìn con đi tù chứ không chịu đưa sổ đỏ!” Hắn đập phá ấm tích, định hất tung mâm sập. Diệp xông vào tát cho hắn một cái, Hoàng túm cổ áo quật ngã xuống đất. Phong gào lên: “Từ nay không có cha!” rồi lái xe phóng đi.
Nửa đêm, nó gọi điện, giọng say xỉn, ra tối hậu thư:……….
“Sáng 8 giờ, bố mang sổ đỏ ra phòng công chứng, không thì con cắt đứt tuyệt tình, bố chết con không về.” Tôi trả lời một chữ: “Được.” Rồi cúp máy, chặn số nó. Tôi đã có đủ: đoạn ghi âm cuộc gọi, hồ sơ bệnh án, và biên bản nó ký. Sáng hôm sau, luật sư Kiên đợi Phong ở phòng công chứng, đưa cho nó thông báo khởi kiện: yêu cầu hoàn trả 5 tỷ và từ bỏ quyền thừa kế căn nhà. Đọc đến dòng “tự nguyện từ bỏ vĩnh viễn mọi quyền lợi thừa kế”, Phong ngã ngửa, la hét: “Bố lừa tôi!” Luật sư bật đoạn ghi âm lời đe dọa đêm trước. Giọng hắn vang lên rành rọt: “Ân đoạn nghĩa tuyệt, bố chết con không về.” Phong quỳ sụp xuống vỉa hè. Sự tham lam và kiêu ngạo đã khiến nó cắn câu mà không đọc nổi mồi.
Phong còn cố van xin, dọa dẫm, gọi điện hàng chục cuộc nhưng tôi đã chặn hết. Nó chạy về cổng nhà gào khóc, Diệp và Hoàng đứng bên kia cổng sắt khóa chặt. Diệp nói: “Mày tự chọn, mày chọn tiền. Bố kiên quyết, luật pháp sẽ phân xử.” Phong gục xuống, bấu víu song sắt khóc nghẹn, nhưng tôi ngồi trong nhà gỗ, nhắm mắt thở dài. Trong ngăn kéo, di chúc mới đã được lập: toàn bộ nhà đất và số tiền đòi được từ Phong sẽ thuộc về Diệp và các cháu ngoại, với điều kiện không bao giờ được bán, chỉ giữ làm nơi thờ tự gia tiên.
Một tháng sau, công ty Phong phá sản, Trâm dẫn con về nhà đẻ làm đơn ly hôn. Còn tôi, dưới hiên nhà gỗ, nhấp chén trà sen, nghe tiếng cười của hai đứa cháu ngoại trên chiếc xích đu Hoàng đang đóng. Tôi chợt hiểu: có những thứ không thể dung túng. Một cành cây mục rữa phải cắt để cứu cả gốc. Nước mắt chảy xuôi, nhưng nếu xuôi về miền đất lành, cây mới trổ hoa. Bão dông đã lùi xa, từ nay căn nhà gỗ năm gian sẽ chỉ còn giấc ngủ bình yên và tiếng cười trẻ thơ.




