Vợ Vừa Chôn Xong, Tôi Bỗng Nhận Được Cuộc Gọi Từ Chiếc Điện Thoại Trong Quan Tài: “Anh Toàn… Cứu Em!”
Tôi tên Phạm Đức Toàn, khi ấy vừa tròn 40 tuổi, làm kỹ sư giám sát xây dựng. Vợ tôi Nguyễn Hương Giang, 35 tuổi, làm ở bộ phận kiểm soát chứng từ của công ty Dược Thành Việt. Chúng tôi có một cô con gái duy nhất là Thủy Dương, 9 tuổi. Nhà tôi khiêm tốn, căn nhà cấp bốn sửa thành hai tầng trong một con ngõ nhỏ. Tôi vẫn nghĩ mình may mắn: vợ chăm chỉ, con ngoan, lương tháng đưa gần hết cho vợ.
Sáng nào Giang cũng dậy trước tôi. Hôm ấy, tiếng Dương réo dưới bếp: “Mẹ ơi, trứng của con bị cháy rồi.” Giang đáp tỉnh bơ: “Cháy cạnh tí thôi, ăn vào vẫn thành người.” Tôi bước xuống cười đùa, rồi vội ăn để kịp ra công trường. Những buổi sáng nhà tôi chỉ có vậy – bình thường đến mức chẳng ai nghĩ một ngày sẽ mất đi mãi mãi.
Mẹ vợ tôi là bà Trần Thị Phượng sống gần đó. Em gái Giang là Bích Thảo. Gia đình không phải lúc nào cũng êm đềm, nhưng tôi tự cho rằng mình đã làm đủ bổn phận của một người chồng tốt. Tôi đã nhầm.
Chiều hôm ấy, Giang đang rửa bát thì đột ngột chống tay xuống mép bồn, mặt trắng bệch. Tôi bắt cô ngồi xuống. Cô thú nhận đã khám từ mấy tuần trước vì tim hơi thất thường, bác sĩ kê thuốc. Tôi định đưa đi khám lại nhưng sáng hôm sau cô vẫn đi làm. Tối đó tôi thức dậy thấy cô ngồi nửa đêm xem hồ sơ công ty, gập lại ngay khi tôi xuất hiện. Cô bảo chỉ là việc đối chiếu sổ kho.
Sáng hôm sau, Giang kể rõ hơn: ba tuần trước cô chóng mặt ở công ty, anh Bùi Đức Duy – phó giám đốc vận hành – đưa sang phòng khám Hồng Tâm. Bác sĩ Võ Văn Sĩ bảo nhịp tim thất thường, đổi thuốc. Tôi thấy hai vỉ thuốc khác nhau, một cũ một mới. Giang bảo bác sĩ nói đổi nhà cung cấp. Có hôm uống xong cô mệt hơn. Tôi bảo chiều mang thuốc đi hỏi thêm.
Tối hôm ấy Giang về muộn, mở hồ sơ ra. Cô chỉ cho tôi những chỗ ngày nhập kho không khớp với chứng từ, thậm chí hồ sơ kiểm nghiệm hoàn thiện sau khi hàng đã xuất kho. Cô đã hỏi chú Trần Tấn Lộc – nhân viên kho lâu năm. Lộc cảnh báo: “Cháu ăn cơm nhà mình thì biết bếp nhà mình nóng đến đâu, đừng thò tay vào chỗ lửa lớn.” Rồi: “Người ta hay bảo biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Có chuyện biết rồi lại không còn chỗ mà dựa.”
Hai ngày sau, Giang mua một cuốn sổ bìa xanh, bắt đầu ghi mã hồ sơ. Cô đi sâu hơn. Một lần kiểm lô hàng cũ, cô lại tìm Lộc. Ông kéo cô ra chỗ vắng: “Cháu còn chồng còn con.” Đúng lúc đó Duy gọi cô lên phòng. Ông ta nói: “Em có chồng có con rồi… người có gia đình thì nên biết chuyện nào đáng để mất ngủ.” Giang hỏi thẳng: “Anh đang khuyên em hay đang dọa em?” Duy đáp: “Em đúng quá, đôi khi lại hóa dại.”
Từ đó Giang để ý có xe máy theo sau. Cô đưa cho Lộc một phong bì chứa chứng từ và danh sách mã hồ sơ, dặn nếu có chuyện gì thì giao cho người có trách nhiệm, đừng đưa người trong công ty. Tối ấy cô định kể tôi nhưng điện thoại tôi reo, công trình thiếu thép. Cô thôi không nói.
Sáng ngày 7 tháng 9 năm 2011, tôi dậy sớm. Từ bếp vang tiếng bát vỡ rồi tiếng Dương hét thất thanh. Giang nằm nghiêng dưới nền, mặt tái mét, hơi thở yếu. Tôi gọi em trai Tú. Chúng tôi đưa cô sang Hồng Tâm. Hơn 20 phút sau Duy cũng tới. Gần 8 giờ 30, bác sĩ Sĩ bước ra: “Chúng tôi rất tiếc. Chị Giang đã không qua khỏi.”
Tôi không tin. Tôi bước vào phòng, chạm tay vợ lạnh ngắt. Bác sĩ giải thích biến cố tim mạch cấp trên nền rối loạn nhịp. Tôi ký giấy tờ trong trạng thái đầu óc trống rỗng. Gọi báo mẹ vợ, bà Phượng ngã quỵ. Xe đưa Giang về nhà. Dương hỏi: “Sao mẹ không tự đi xuống?” Bà Phượng gào khóc. Duy nhiệt tình lo vòng hoa, bàn ghế, khuyên thời tiết nóng nên nhập quan chiều nay. Bà Phượng phản đối nhưng cuối cùng mọi người thống nhất làm gọn trong ngày.
Ba giờ chiều nhập quan. Tôi cúi xuống sửa khăn cho vợ, chiếc Nokia 2700 Classic trong túi áo trượt ra rơi cạnh cánh tay Giang. Tôi không hay biết. Nắp quan tài đóng lại. Chiều hôm đó chôn cất xong, tôi về nhà mới phát hiện mất điện thoại. Tú gọi thử số tôi. Có người bắt máy. Một tiếng thở yếu rồi giọng khản đặc: “Anh Toàn… cứu em.”
Cuộc gọi tắt. Tôi và Tú gọi lại, nghe tiếng gõ yếu ớt: cộc… cộc… cộc. Tôi nhớ ra: máy ở trong quan tài. Chúng tôi phóng xe ra nghĩa trang, đào mộ giữa đêm. Khi nắp quan tài được mở ra…….
Giang nằm nghiêng, mặt tím tái, một tay nắm chặt chiếc Nokia. Cô còn thở. Cấp cứu đưa vào bệnh viện lớn.
Giang tỉnh sau ba ngày. Nỗi sợ bóng tối ám ảnh cô. Điều dưỡng Lê Thủy Dung từ Hồng Tâm đến thú nhận: trước khi bác sĩ Sĩ kết luận tử vong, cô từng thấy lồng ngực Giang còn chuyển động và máy thoáng có tín hiệu, nhưng bị bảo là nhiễu rồi tháo thiết bị.
Giang bắt đầu kể lại toàn bộ việc kiểm tra hồ sơ, lời cảnh báo của Lộc, cuộc gặp với Duy. Lộc đã nghỉ việc và đưa cả nhà đi ngay sau khi nghe tin Giang chết. Sau đó ông quay lại, mang theo phong bì Giang gửi và tờ thời khóa biểu của con trai ông – bị đặt dưới khe cổng nhà như lời đe dọa. Ông giao lại tài liệu.
Điều tra mở rộng. Hồ sơ công ty có nhiều điểm không khớp. Có khoản tiền liên quan đến phòng khám Hồng Tâm. Duy từng liên lạc nhiều lần với bác sĩ Sĩ sáng hôm Giang “chết”. Tin đồn được gieo rằng Giang nhận tiền bất chính bằng cách ghép chữ ký thật của cô vào giấy tờ giả. Bà Phượng cũng từng nghi ngờ con gái. Sau này chứng minh được đó là tài liệu bị cắt ghép.
Duy tìm gặp Nghĩa – bạn tôi làm trong ngành công an – đưa phong bì tiền. Nghĩa báo cáo đúng quy trình. Duy nhắn tôi: “Người hiểu luật bao giờ cũng biết lựa chọn khôn hơn.” Tôi suýt nghi Nghĩa nhưng giữ được bình tĩnh.
Cuối cùng Duy gọi tôi, đề nghị tiền để im lặng. Tôi đồng ý gặp ở kho cũ theo hướng dẫn. Hắn thừa nhận gián tiếp áp lực với Sĩ “xử lý cho xong”. Khi hắn tấn công, tôi suýt đánh nhưng nhớ lời Giang: “Em sống lại không phải để nhìn anh đi tù thay cho họ.” Lực lượng chức năng bắt giữ hắn.
Vụ việc kéo dài nhiều tháng. Bác sĩ Sĩ phải chịu trách nhiệm về kết luận chuyên môn sai và việc bỏ qua dấu hiệu sống. Đức Duy đối diện với các hành vi đe dọa, che giấu. Cao Bá Thịnh – tổng giám đốc – cũng không thoát được trách nhiệm. Tất cả dựa trên chứng cứ, không chỉ lời khai.
Giang dần hồi phục. Nỗi sợ bóng tối còn đó nhưng cô đã dám tự tay tắt bớt một bóng đèn. Dương ít nhõng nhẽo hơn. Bà Phượng xin lỗi vì đã nghi ngờ con. Tôi giữ chiếc Nokia đã hỏng, nghĩ rằng có những sai sót lại cho người ta cơ hội sửa phần đời còn lại.
Sau tất cả, tôi hiểu: đừng vội kết tội khi chưa biết đủ sự thật, và cũng đừng vì muốn bảo vệ gia đình mà giấu họ những hiểm nguy đáng lẽ phải cùng đối diện. Sự im lặng trước cái sai đôi khi chính là mảnh đất để tội ác bén rễ.




