44 Tuổi Ma/ng Th/ai Sau Khi Chồng Đã Th/ắt Ố/ng Dẫ/n T/inh 15 Năm – Mẹ Chồng É/p Tôi Chứng Minh Đứa Bé Là Con Ai
Chiều cuối tháng 3 năm ấy, tôi ngồi trên nắp bồn cầu, ba que thử thai vẫn hiện hai vạch đỏ rõ mồn một. 44 tuổi, tóc đã bạc vài sợi, khóe mắt có nếp nhăn, tôi đặt tay lên bụng mà đầu óc trống rỗng. Không thể nào. Chồng tôi, Đức, đã thắt ống dẫn tinh 15 năm trước, sau lần sinh Yến tôi suýt mất vì băng huyết. Anh cầm kết quả kiểm tra về phe phẩy trước mặt tôi: “Xong nhé, từ nay nhà mình đóng sổ.”
Tôi mang ba que vào phòng khách. Đức đang xem sổ hàng. Anh nhìn xuống, im lặng rất lâu, ánh mắt không vui cũng chẳng giận, chỉ như vừa nghe một câu chưa kịp hiểu. “Mai mình đi viện,” tôi cố cười. Anh rút tay khỏi tay tôi, đứng dậy lấy nước. Cử chỉ nhỏ thôi nhưng tim tôi trùng xuống.
Sáng hôm sau bác sĩ siêu âm: thai tám tuần, tim đã đập. Tôi cầm tấm ảnh, nói: “Anh nhìn này, bé tí thế mà tim đập rồi.” Đức chỉ ừ. Trên đường về anh im thin thít. Mấy ngày sau anh bắt đầu hỏi giờ giấc tôi kỹ hơn, bất ngờ đón tôi tan sở, lặng lẽ kiểm tra điện thoại, sổ tiết kiệm. Một đêm tôi dậy khát nước, thấy anh ngồi phòng khách phóng to tờ kết quả thắt ống 15 năm trước đã ố vàng. Lúc đó tôi mới lạnh người: anh đang nghi tôi.
Cuối tháng tư mẹ chồng cầm sổ khám thai. Bà vui mừng: “Tuổi này còn có thêm cháu, lộc trời cho.” Tối ấy tôi nghe mẹ gọi Đức vào phòng: “Mày thắt rồi mà sao nó lại có thai? Mày chắc nó là con mày không?” Đức đáp: “Con chưa biết.” Ba chữ ấy nặng như đá. Bữa cơm sau mẹ đột ngột hỏi trước mặt hai con gái: “Cái thai trong bụng con có chắc là con thằng Đức không?” Thìa Yén rơi xuống bát. Tôi quay sang chồng: “Anh cũng muốn hỏi em như thế à?” Anh nói chỉ muốn rõ ràng, sau sinh làm ADN. Tôi đồng ý, nhưng xin mẹ đừng nhắc trước mặt con. Lần đầu sau hơn 20 năm làm dâu tôi đặt giới hạn.
Bụng tôi dần lộ. Một chiều tôi choáng ở công ty vì tụt đường huyết, đồng nghiệp Quang đỡ tôi, đưa đến phòng khám rồi quay về. Đức ngồi xe bên kia đường chụp ảnh. Anh không hỏi tôi. Em gái chồng Oanh từ huyện về, thẳng thắn: “Nếu đứa bé không phải con anh mà mẹ để đất cho nó thì đem tài sản nhà mình cho người ngoài.” Tôi chết lặng. Một đứa trẻ chưa chào đời đã bị kéo vào chuyện chia đất. Siêu âm báo khả năng con trai. Mẹ mang áo sơ sinh xanh ra vuốt ve. Oanh cầm lên: “Chưa biết cháu nhà ai mà mẹ đã sắm sẵn.” Tôi lấy áo khỏi tay nó: “Đứa trẻ này chưa ăn của ai một bát cơm, chưa lấy của ai một mét đất. Xin đừng lôi nó vào chuyện nứt đất.”
Sáng hôm sau mẹ đẩy tờ “Bản cam kết gia đình” trước mặt tôi. Nội dung: nếu sau này xác định không phải con Đức, tôi tự nguyện rời nhà, không tranh chấp xưởng, tiền tiết kiệm, xe cộ. Oanh thừa nhận nhờ người đánh máy. Tôi đọc xong: “Nhà đất của mẹ con không tranh. Nhưng xưởng, tiền tích lũy hơn 20 năm vợ chồng con làm ra, con không ký từ bỏ chỉ vì lời nghi ngờ.” Mẹ quát tôi ở nhà bà ăn cơm nhà bà. Đức chỉ bảo hai bên đừng làm lớn. Tôi gấp tờ giấy đặt lại: “Con không ký.”
Ngày giỗ bố chồng, họ hàng đông đủ. Một bà cô khen tuổi này còn có bầu là lộc. Mẹ đặt mạnh dao xuống: “Nhà tôi mới lạ cơ. Con trai làm thủ thuật 15 năm rồi mà con dâu vẫn có bầu.” Tiếng nói chuyện ngoài sân tắt ngúm. Tôi đặt đĩa cam xuống, vào phòng khóc. Đức vào: “Hôm nay đông người, đừng làm lớn.” Tôi hỏi: “Anh nghe mẹ nói vợ anh như thế trước cả họ mà vẫn ngồi im hả?” Anh bảo chưa có kết quả. Tôi cười trong nước mắt: “Em cần anh có kết quả mới được bảo vệ danh dự à?”
Chiều ấy tôi đau bụng cứng, huyết áp tăng, vào viện. Bác sĩ nói thai 25 tuần, cần giảm căng thẳng, khuyên Đức làm lại tinh dịch đồ vì thắt ống có thể tái thông hiếm gặp. Đức vẫn muốn đợi sinh rồi ADN. Tôi hiểu: anh không thiếu bằng chứng, anh chỉ chọn loại bằng chứng mình muốn tin.
……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
Oanh cắt ba đoạn tin nhắn của Quang đăng nhóm họ hàng kèm ảnh tôi trước phòng khám. Yén bị bạn học hỏi “mẹ có bầu với người khác thật không?”, khóc một tiết. Tôi gặp luật sư, lưu toàn bộ bằng chứng. Quang tự đến xưởng gặp Đức, mang email, lịch họp, biên bản công nợ đầy đủ ngữ cảnh. Đức ngồi im rất lâu.
Một chiều Vi về nhà nội lấy đồ, vô tình thấy trên điện thoại Oanh ảnh gốc và ảnh đã cắt nằm cạnh nhau. Con gọi bố về. Đức tự nhìn thấy. Oanh thừa nhận cắt cho dễ nhìn. Vi nói: “Nếu bố không tin mẹ từ đầu, cô có cắt ảnh thì bố cũng phải kiểm tra chứ.”
Sáng hôm sau Đức lái xe một mình đến bệnh viện làm tinh dịch đồ. Đêm đó tôi đau dữ dội, huyết áp vọt, được đưa vào cấp cứu. Ca mổ lấy thai sớm lúc gần 36 tuần. Bé trai hơn 2 kg. Nữ hộ sinh bế ra cho người nhà nhìn. Đức tiến tới, nhìn bàn tay phải của con: ngón út có một ngón nhỏ thừa. Anh giơ bàn tay mình lên – đúng vị trí ấy là vết sẹo cũ từ ngày nhỏ anh sinh ra với sáu ngón. Mẹ chồng run môi. Đức rút từ túi áo tờ đơn ly hôn đã gấp tư, xé làm đôi, xé thêm lần nữa. Mẹ giữ cổ tay: “Chưa xét nghiệm mà.” Anh nói: “Con không xé vì bàn tay thằng bé chứng minh nó là con. Con xé vì đến lúc này con mới hiểu cách con đối xử với vợ mấy tháng qua vẫn sai.”
Điện thoại rung. Kết quả tinh dịch đồ: vẫn còn tinh trùng. Ba ngày sau ADN xác nhận Đức là cha ruột. Anh đẩy tờ giấy sang: “Con là con anh. Anh sai từ lúc đi mà không hỏi em.” Tôi nhìn anh: “Anh hoang mang em hiểu. Em đau vì từ câu hỏi đó anh cho phép tất cả biến em thành người có tội.” Tôi hỏi: “Nếu con không có bàn tay giống anh, anh có xé đơn không?” Anh không trả lời được.
Tôi về nhà mẹ đẻ. Đức sang mỗi ngày, học pha sữa, thay tã, mang toàn bộ giấy tờ tài chính cho tôi xem. Oanh xóa bài, đăng đính chính, xin lỗi hai cháu. Mẹ chồng xin lỗi trước mặt họ hàng ngày đầy tháng: “Mẹ cứ tưởng giữ danh dự cho con trai là phải nghi con dâu, cuối cùng chính mẹ lại làm nhục người đã sống trong nhà mẹ hơn 20 năm.”
Ba tháng sau tôi đưa Gia An trở về. Không phải vì có con trai, không phải vì ai bảo giữ gia đình. Tôi trở về vì Đức đã hiểu xin lỗi không phải một câu nói. Quan hệ với mẹ chồng không còn như trước. Có những bữa cơm vẫn ngượng. Tôi ngồi trên ban công nhìn đứa con chập chững, nhớ lại đêm đứng ngoài cửa nghe mẹ hỏi “mày chắc nó là con mày không”, nhớ tờ đơn trong túi chồng lúc tôi đang mang thai, nhớ bàn tay nhỏ thừa của con trên hành lang bệnh viện. Có những vết nứt không bao giờ khít lại hoàn toàn, chỉ đủ để người ta tiếp tục sống cạnh nhau mà không còn dám bước qua lòng tự trọng của nhau nữa.




