3 Giờ Sáng Công An Gọi Tôi Lên Đón Con Trai Về,Tôi Tá Hỏa Đáp,”Tôi Chưa Kết Hôn Mà”Rồi Vội lên Đồn Thì….

3 Giờ Sáng Công An Gọi Tôi Lên Đón Con Trai Về,Tôi Tá Hỏa Đáp,”Tôi Chưa Kết Hôn Mà”Rồi Vội lên Đồn Thì….

Tôi tên Phạm Đức Thành, 35 tuổi, làm kiến trúc sư ở Hà Nội. Tôi chưa từng kết hôn. Căn hộ của tôi rộng hơn nhu cầu của một người độc thân, bếp sạch đến mức cô giúp việc từng đùa rằng chắc chẳng bao giờ tôi nấu ăn.

Một tối tháng ba, tôi vừa về đến nhà thì điện thoại reo. Số lạ. Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông nghiêm nghị: “Anh có phải anh Phạm Đức Thành, sinh năm 1990, làm tại công ty An Phúc không?”

“Vâng, tôi đây.”

“Tôi gọi từ công an phường. Hiện ở trụ sở có một cháu bé khoảng 10 tuổi. Cháu nói anh có thể là cha của cháu. Mời anh đến phối hợp xác minh.”

Tôi bật cười theo phản xạ: “Anh ơi, chắc nhầm rồi. Tôi 35 tuổi, chưa vợ, con trai 10 tuổi thì tôi chưa kịp có.”

Người cán bộ không cười: “Thông tin cháu đưa ra có tên đầy đủ và nơi làm việc của anh. Anh thu xếp đến giúp chúng tôi.”

Nụ cười trên môi tôi tắt hẳn. Tôi hỏi: “Cháu tên gì?”

“Trần Minh Khang.”

Cái tên hoàn toàn xa lạ. Tôi lấy chìa khóa xe, trong lòng nghĩ chắc chỉ là nhầm lẫn.

Đến trụ sở, tôi được dẫn vào phòng trực. Một cậu bé gầy gò ngồi trên ghế, tóc rối vì mưa, hai tay ôm chặt chiếc ba lô cũ. Nó nhìn tôi rất kỹ, vừa dè chừng vừa chờ đợi.

“Cháu đang tìm chú à?”

Khang gật đầu.

“Cháu chưa gặp chú bao giờ, sao lại tìm chú?”

Khang kéo khóa ba lô, lấy ra một chiếc túi nilon nhỏ. Bên trong là một tấm ảnh đã ngả màu. Tôi nhìn xuống, hơi thở nghẹn lại.

Trong ảnh là tôi của hơn 10 năm trước, đứng dưới tán cây, bên cạnh là một cô gái tóc dài, váy trắng, đang cười nghiêng đầu về phía tôi.

Trần Ngọc Hương. Người con gái tôi từng muốn cưới. Người đã biến mất khỏi cuộc đời tôi hơn 10 năm trước.

“Cháu là gì của Hương?”

“Mẹ cháu.”

Tôi nghe giọng mình khàn đặc: “Mẹ cháu bây giờ ở đâu?”

“Mẹ cháu đang nằm viện.”

Khang nhìn thẳng vào mắt tôi: “Chú có phải ba cháu không?”

Tôi không biết trả lời thế nào. Tôi hỏi Khang kể cho tôi nghe vì sao nó lại nghĩ tôi là ba nó.

Khang kể mẹ nó bệnh đã lâu. Bà ngoại mất cuối năm ngoái. Nhà chỉ còn hai mẹ con. Mấy hôm trước, mẹ nó phải vào viện gấp. Khang về phòng trọ lấy giúp túi hồ sơ, vô tình làm rơi một chiếc hộp gỗ cũ. Trong hộp có tấm ảnh của tôi và Hương, có bản phác thảo căn nhà tôi từng vẽ tặng cô ấy, có danh thiếp cũ của tôi.

Khang dùng điện thoại tìm tên tôi trên mạng, thấy ảnh tôi trong một sự kiện. Nó nói: “Cháu thấy chú hơi giống cháu.”

Tôi đưa Khang đến bệnh viện gặp Hương.

Cô ấy nằm trên giường bệnh, gầy đi rất nhiều so với người con gái trong ký ức của tôi. Khi nhìn thấy tôi, chiếc cốc trong tay cô rơi xuống nền.

“Khang, ai cho con đi tìm người này?”

Giọng Hương run lên, nhưng không phải vì xúc động, mà là hoảng sợ.

Tôi đứng ở cửa phòng bệnh, trong lòng như có thứ gì đó rơi xuống.

Tôi hỏi Hương: “Khang có phải con anh không?”

Hương không trả lời ngay. Cô nhìn con trai rồi nhìn tôi, cuối cùng nói: “Anh muốn chắc chắn thì xét nghiệm.”

Tôi hỏi: “Em biết từ khi nào?”

“Từ lúc mang thai.”

“Mười năm qua em biết mà không nói với anh?”

Hương nhìn thẳng vào tôi: “Anh muốn biết tại sao về hỏi mẹ anh.”

Tôi sững người.

Hai ngày sau, kết quả xét nghiệm ADN có. Khang là…………

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

con trai tôi. Tôi có một đứa con 10 tuổi mà tôi không hề biết.

Tôi bắt đầu điều tra. Tôi tìm gặp cô Nhàn, thư ký cũ của mẹ tôi. Cô kể rằng hơn 10 năm trước, Hương đã nhiều lần đến công ty tìm tôi, nhưng mẹ tôi ngăn cản. Mẹ tôi nói chuyện tình cảm của tôi sẽ ảnh hưởng công việc, dặn cô Nhàn không cho Hương liên lạc với tôi.

Tôi tìm gặp cậu Kiên, em trai mẹ tôi, người đã nói với mẹ rằng Hương đã nhận 1,2 tỷ để rời khỏi tôi.

Tôi lấy được bản sao tờ giấy xác nhận Hương nhận tiền. Chữ ký trên đó không phải của Hương. Tôi nhờ người kiểm tra dòng tiền. Số tiền mẹ tôi chuyển cho cậu Kiên, nhưng không hề có giao dịch nào từ cậu Kiên sang Hương.

Tôi mang bằng chứng về cho mẹ.

Mẹ tôi ngồi im rất lâu. Bà nói: “Nếu thật sự Kiên lừa mẹ…”

Tôi đáp: “Cậu Kiên lừa mẹ là lỗi của cậu ấy. Nhưng người đến gặp Hương khi cô ấy đang mang thai là mẹ. Người bảo cô ấy rời khỏi con là mẹ. Người dùng chuyện mẹ cô ấy bệnh để ép cô ấy phải suy nghĩ là mẹ.”

Mẹ tôi bật khóc.

Tôi nói: “Con không trách mẹ vì mẹ lo. Con trách mẹ vì mẹ nghĩ lo cho con đồng nghĩa với việc được quyền quyết định thay con.”

Tôi nói với mẹ: “Mẹ đã lấy đi 10 năm của con.”

Mẹ tôi không nói gì.

Tôi không còn muốn sống bằng những lời nói dối nữa. Tôi giao toàn bộ hồ sơ cho cơ quan chức năng. Những gì thuộc về pháp luật thì để pháp luật làm.

Cậu Kiên bị điều tra. Mẹ tôi dần thay đổi. Bà bắt đầu hiểu rằng thương cháu không đồng nghĩa với sở hữu cháu.

Tôi và Hương đăng ký kết hôn vào một buổi sáng giản dị. Khang mặc áo sơ mi trắng, đứng trước gương chỉnh cổ áo.

Tôi hỏi: “Con đi cưới hay ba đi cưới?”

Khang đáp tỉnh queo: “Con là nhân vật quan trọng. Nếu không có con thì ba mẹ chắc vẫn chưa tìm được nhau.”

Hương mặc chiếc váy màu kem, tóc búi nhẹ. Trong mắt tôi, cô vẫn là cô gái ngày xưa từng ngồi bên vỉa hè cãi nhau vì mấy quyển sách cũ.

Mẹ tôi cũng đến. Bà đứng khá xa lúc chúng tôi làm thủ tục, không chen vào, không chỉ đạo. Khi mọi việc xong, bà đưa Hương một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là một đôi vòng bạc.

Mẹ nói: “Năm biết có một đứa bé, bác đã mua. Nhưng lúc ấy bác không đủ can đảm để xác minh.”

Hương im lặng. Cô nhận đôi vòng.

Tôi và Hương mua một căn nhà nhỏ ở Đông Hà Nội, có khoảng sân trước và một dàn hoa giấy mới được dẫn lên khung. Căn nhà giống bản phác thảo tôi từng vẽ tặng Hương hơn 10 năm trước.

Hương hỏi: “Nhà này anh mua lâu chưa?”

“Không lâu.”

“Anh có định nói đây là nhà anh mua cho em không?”

Tôi lắc đầu: “Không. Đây là nhà của mình.”

Hương im lặng. Cô hiểu sự khác nhau ấy.

Ba năm qua, mỗi người chúng tôi đều trả một cái giá. Cậu Kiên trả giá cho lòng tham. Mẹ tôi trả giá cho sự kiểm soát. Hương trả giá cho những năm tháng im lặng và chạy trốn. Còn tôi trả giá bằng tuổi thơ của con trai mình. Một thứ dù có bao nhiêu tiền cũng không thể mua lại.

Nhưng may mắn là cuộc đời chưa đóng cửa hoàn toàn với chúng tôi. Khang vẫn còn nhiều năm để lớn lên. Hương vẫn còn ở đây. Mẹ tôi vẫn còn thời gian để sửa những điều có thể sửa. Và tôi cũng còn cơ hội để sống khác với người đàn ông từng quá dễ để tự ái thắng tình yêu.

Có một điều tôi hiểu rất muộn. Cha mẹ thương con là điều quý nhất. Nhưng đừng lấy tình thương làm lý do quyết định thay cuộc đời con. Vợ chồng có khúc mắc thì nên nói thẳng với nhau. Bởi một lời không nói hôm nay có thể thành 10 năm nối tiếp ngày mai. Tiền mất còn kiếm lại được, còn thời gian dành cho cha mẹ, vợ chồng và con cái, một khi đã trôi qua thì không gì mua lại nổi.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!