33 Tuổi Bị Cha Mẹ Ép Lấy Đại Gia, Tôi Bỏ Đi Cưới Anh Shipper – Nào Ngờ Anh Là Người Thừa Kế Tập Đoàn Nghìn Tỷ

33 Tuổi Bị Cha Mẹ Ép Lấy Đại Gia, Tôi Bỏ Đi Cưới Anh Shipper – Nào Ngờ Anh Là Người Thừa Kế Tập Đoàn Nghìn Tỷ

Tôi tên Minh Anh, 33 tuổi, trưởng nhóm phát triển thị trường một tập đoàn bán lẻ lớn. Tôi chưa chồng. Đó là tội duy nhất của tôi trong mắt bố mẹ.

Bữa tiệc sinh nhật tuổi 33 không có bánh kem, chỉ có phòng bao VIP nhà hàng hải sản đắt đỏ và gã đàn ông tên Khánh ngồi đối diện, mặc áo hàng hiệu, cổ tay lấp lánh đồng hồ mạ vàng.

“Phụ nữ mà, bon chen ngoài xã hội làm gì cho mệt. Về làm vợ anh, em chỉ việc ở nhà chăm con. Lương tháng của em chắc gì bằng tiền anh thay bộ mâm đúc cho con xe thể thao.”

Tôi nhìn sang bố mẹ. Mẹ cười gượng, huých đầu gối vào chân tôi. Bố gật đầu nhẹ.

Tôi đứng bật dậy:

“Cảm ơn bữa ăn của anh Khánh. Nhưng tôi không có nhu cầu làm món hàng để anh định giá, cũng không đổi tự do lấy vài bộ mâm đúc xe hơi. Chào anh.”

Mặc tiếng gọi giật của bố, tôi xách túi bước thẳng ra cửa. Ngoài trời mưa rào đổ xuống. Tôi không gọi taxi, không mở ô, cứ để mưa quất vào mặt.

Bước chân vô định đưa tôi đến quán cháo sườn ven đường. Tôi kéo ghế nhựa ướt sũng, úp mặt vào hai bàn tay, khóc nấc lên từng hồi.

Một gói khăn giấy khô được đẩy nhẹ sang mặt bàn. Tôi ngẩng lên. Bàn bên cạnh là người đàn ông mặc áo giao hàng sờn, ướt sũng bên vai, đang chậm rãi ăn cháo trắng.

Đó là Lâm, shipper quen thuộc giao đồ ăn đêm cho tòa nhà văn phòng tôi. Anh luôn chậm chạp, lóng ngóng nhưng cẩn thận, ít nói, mắt lúc nào cũng cúi xuống.

Lâm không hỏi han. Anh chỉ lặng lẽ đẩy khăn giấy về phía tôi rồi tiếp tục ăn cháo. Sự im lặng của anh là liều thuốc an thần tốt nhất.

Tôi nhìn bóng lưng hơi gù của anh. Một suy nghĩ điên rồ lóe lên: Nếu đằng nào cũng phải lấy chồng, tại sao không chọn người ngoan ngoãn hiền lành?

“Lâm này. Anh có đang độc thân không?”

Lâm chớp mắt, khẽ gật đầu.

“Chúng ta kết hôn đi.”

Lâm nhìn thẳng vào mắt tôi. Trong đôi mắt rụt rè ấy, tôi chợt nhận ra sự điềm tĩnh đáng sợ. Anh im lặng một phút rồi đặt thìa xuống:

“Cô không đùa chứ?”

“Tôi không đùa. Tôi cần một cuộc hôn nhân. Anh chỉ cần hợp tác.”

“Được. Sáng mai 9 giờ tại ủy ban phường.”

Sáng hôm sau, Lâm đã ở đó, áo sơ mi trắng tinh tươm. Thủ tục nhanh chóng. Cán bộ hộ tịch cộp dấu đỏ lên tờ giấy chứng nhận kết hôn.

Lễ báo hỉ hai tuần sau, chóng vánh gượng gạo. Bố mẹ tôi chỉ đặt ba mâm cỗ tại nhà hàng bình dân trong ngõ nhỏ. Không khí nặng nề như đưa đám.

“Đường đường trưởng nhóm phát triển thị trường mà cuối cùng vớ bèo gạt tép lấy thằng shipper.”

“Thì 33 tuổi rồi, già kén kẹn hom.”

Đến phần trao nhẫn, Lâm lóng ngóng làm rơi nhẫn xuống nền gạch. Tiếng cười rúc rích vang lên. Mẹ tôi đỏ mặt. Bố tôi ném mẩu thuốc xuống sàn giẫm nát.

Lâm cuống cuồng quỳ xuống tìm. Tôi bước tới, kéo anh đứng dậy, tự luồn nhẫn vào ngón áp út:

“Không sao đâu anh.”

Rồi tôi quay sang họ hàng:

“Chồng cháu không giỏi ăn nói, công việc chỉ là lao động phổ thông, kiếm đồng tiền chân chính. Nhưng với cháu, người đàn ông biết trân trọng và mang lại bình yên, vậy là đủ.”

Cả khán phòng im bặt. Lâm khẽ siết tay tôi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi đọc được trong mắt anh tia sáng rất lạ, sắc sảo vụt qua rồi biến mất.

Ba ngày nghỉ phép trôi qua. Sáng tôi đi làm, tối về thấy Lâm nấu sẵn mâm cơm nóng hổi.

Trở lại văn phòng, tôi lao vào hồ sơ. Tập đoàn đang chuyển mình dưới bàn tay giám đốc Toàn, người đàn ông 38 tuổi nổi tiếng lạnh lùng, thủ đoạn.

Đầu giờ chiều, thư ký gọi: “Chị Minh Anh, sếp Toàn yêu cầu chị lên phòng ngay.”

Tôi gõ cửa. Căn phòng rộng lớn, mùi trầm hương đắc tiền. Toàn ngồi quay lưng, mắt phóng ra bức tường kính.

“Giám đốc gọi tôi.”

Toàn xoay ghế, nụ cười nửa miệng, ánh mắt sắc như dao cạo. Hắn cầm xấp ảnh ném xuống bàn. Ảnh trượt đi, dừng ngay trước mặt tôi. Đó là ảnh chụp lén tôi và Lâm ở ủy ban, cảnh đám cưới ba ngày trước.

“Cô khiến tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Một nữ tướng thương trường lại đi kết hôn với gã giao hàng quèn.”

“Tại sao giám đốc lại cho người theo dõi đời tư một trưởng nhóm?”

Toàn cười thành tiếng, đứng dậy bước quanh bàn, dừng sát bên tôi:

“Đời tư cô tôi không bận tâm. Nhưng người cô gọi là chồng liên quan trực tiếp đến cái ghế tôi đang ngồi.”

Hắn nhặt ảnh cận mặt Lâm, gõ ngón tay vào đó:

“Cô có biết chồng mình thực sự là ai không?”

Toàn nhấc tệp hồ sơ xám ném xuống:

“Đọc đi để xem cái vỏ bọc cù lần của thằng chồng cô được dàn dựng hoàn hảo đến mức nào.”

Tôi run mở trang đầu. Đập vào mắt:………….

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

 

Lâm Minh Anh, cổ đông nắm giữ 40% cổ phần tập đoàn. Dòng dưới: Em trai cùng cha khác mẹ với giám đốc Toàn.

Không thể nào. Tôi lẩm bẩm. Người đàn ông giao hàng, sống phòng trọ chưa đầy 20 mét vuông, lại là cổ đông lớn nhất đế chế bán lẻ này.

Toàn bật cười: “Ba năm trước sau khi ông già mất, nó biến mất không dấu vết. Tôi tưởng nó chết rũ xương. Hóa ra chỉ diễn kịch.”

Toàn cúi sát: “Cô tưởng nó cưới cô vì tình yêu? Nó chọn cô vì cô nắm data khách hàng lõi. Nó lợi dụng cô làm bàn đạp cướp ghế tôi.”

Tôi cắn chặt môi. Gấp mạnh hồ sơ, ngẩng cao đầu:

“Giám đốc nói xong chưa? Xin phép tôi còn báo cáo.”

Tôi quay bước nhanh ra khỏi phòng. Chân tôi như bước trên mây.

Tan làm, tôi lang thang dọc bờ hồ. Tôi bị lừa sao? Cuộc hôn nhân tưởng bến đỗ bình yên lại là cái bẫy.

Tôi đẩy cửa bước vào nhà khi đồng hồ điểm 8 giờ tối. Từ bếp, mùi sườn xào chua ngọt bay ra. Lâm đang vụng về thái củ hành, nước mắt chảy ròng vì cay.

“Anh Lâm.”

Lâm giật mình quay lại, đánh rơi củ hành:

“Em về rồi? Đợi anh chút, sườn sắp chín.”

“40% cổ phần tập đoàn. Và thân phận em trai cùng cha khác mẹ với giám đốc Toàn. Anh định giấu tôi đến bao giờ?”

Động tác lau tay của Lâm khựng giữa không trung. Không khí đóng băng. Lâm tháo tạp rề, vặn nhỏ lửa, đôi vai buông thõng.

Khi anh quay lại, vẻ lóng ngóng biến mất hoàn toàn. Đôi mắt hồ nước mùa thu phẳng lặng giờ sâu thẳm, nỗi buồn hoang hoải.

“Toàn tìm em rồi sao?”

Giọng anh trầm xuống.

“Vậy là Toàn nói đúng. Anh lợi dụng tôi?”

Giọng tôi vỡ ra. Lâm không trả lời ngay. Anh kéo ghế gỗ, hiệu tôi ngồi, rồi ngồi đối diện.

“Ba năm trước,” Lâm cất giọng khàn đặc, “khi bố anh hấp hối, ông để lại di chúc giao toàn bộ quyền kiểm soát và 40% cổ phần cho anh. Toàn chỉ nhận 10%.”

Anh hít sâu, hai bàn tay đan chặt:

“Ngay đêm tang lễ bố, chiếc xe chở anh lao xuống vực trên đèo Bảo Lộc. Cảnh sát kết luận tai nạn. Nhưng anh biết rõ, dây phanh đã bị cắt. Người tài xế hôm đó là anh em vào sinh ra tử với anh, chết ngay tại chỗ.”

Tôi sống lưng lạnh toát.

Lâm xắn ống tay áo trái. Kéo dài từ khuỷu đến bả vai là vết sẹo trắng chịt, lồi lõm, gớm ghiếc.

“Anh may mắn văng khỏi xe, vướng tán cây nên giữ mạng. Ba tháng nằm liệt giường trạm xá nghèo, mỗi đêm đều thấy khuôn mặt đầy máu người tài xế. Anh nhận ra tiền bạc quyền lực chỉ là lưỡi dao tàn độc.”

Lâm buông tay áo. Mắt anh nhìn thẳng tôi:

“Anh không bị tâm thần. Nhưng sự chậm chạp lóng ngóng không hoàn toàn là diễn. Khi đối mặt cái chết, em sẽ muốn sống chậm lại. Lóng ngóng cù lần là vỏ bọc an toàn để Toàn tin anh đã thành phế nhân.”

“Anh làm shipper vì chỉ muốn kiếm đồng tiền sạch bằng mồ hôi mình.”

Tôi ngồi chết lặng. So với nỗi đau máu mủ tương tàn, phản bội tàn khốc người đàn ông này gánh chịu, uất ức của tôi chẳng là gì.

“Vậy tại sao anh đồng ý cưới tôi? Nếu muốn yên ổn, sao dính líu người làm việc dưới trướng Toàn?”

Lâm vươn tay qua bàn, phủ bàn tay thô ráp lên mu bàn tay run rẩy của tôi:

“Đêm mưa hôm đó, khi em khóc quán cháo sườn, anh nhìn thấy chính mình ba năm trước. Cô độc, bế tắc, bị ruột thịt dồn ép. Anh đồng ý kết hôn không phải lợi dụng em. Anh chỉ nghĩ hai con người rệu rã có thể dựa nhau tìm chút bình yên.”

Anh siết nhẹ tay: “Toàn tìm đến em, hắn không buông tha đâu. Nếu em muốn, ngày mai ra tòa ly hôn. Anh gánh hết hậu quả.”

Khoảng lặng bao trùm căn bếp. Tôi nhìn khuôn mặt phong trần Lâm, vết chai sần trên tay anh, nhớ cách anh chắn trước mặt tôi ngày cưới. Người đàn ông này từ bỏ đế chế ngàn tỷ chỉ tìm bình yên.

Lòng trắc ẩn và bướng bỉnh trong tôi trỗi dậy. Tôi rút tay, lau nước mắt:

“Anh nghĩ tôi hèn nhát, thấy sóng cả ngã tay chèo sao?”

Tôi hất cằm: “Cuộc hôn nhân này do tôi khởi xướng. Kẻ nào muốn chạm vào gia đình tôi, phải bước qua xác tôi trước.”

Tôi đứng dậy, tắt bếp:

“Dọn cơm đi, ăn no rồi tính. Từ nay có dông có bão, chúng ta cùng chống.”

Khoảnh khắc đó, sống mũi Lâm đỏ ửng. Anh cúi mặt, lóng ngóng đứng dậy dọn bát đũa. Nhưng tôi biết, đằng sau sự lóng ngóng ấy, con sư tử ngủ say suốt ba năm trong anh đã chính thức mở mắt.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!