Chồng Mặc Cho “Tiểu Tam Vung Tay Tát Vợ Giữa Công Ty, 30 Phút Sau Cả Hai Nhận Cái Kết Đắng Ngắt”
Giữa sảnh công ty đông người, tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì một cú tát trời giáng quất vào mặt mình.
“Đồ mặt dày! Có chồng rồi mà còn bám víu người khác!” – con nhỏ Linh, trợ lý mới, đứng trước mặt tôi, gào lên một câu khiến đám nhân viên xung quanh sửng sốt.
Tôi choáng váng. Cả sảnh im bặt.
Nhưng điều khiến tôi đau nhất không phải cái tát… mà là người đàn ông đứng phía sau cô ta.
Chồng tôi – Hùng.
Anh ta đứng đó, khoanh tay, ánh mắt lạnh như đá, không một lời bênh vực vợ.
Thậm chí, khóe môi anh ta còn nhếch lên một nụ cười khó hiểu.
Miệng tôi run run:
“Anh… anh để cô ta đánh tôi trước mặt mọi người như vậy sao?”
Hùng lạnh lùng đáp:
“Em làm mất mặt tôi trước công ty thì tự chịu. Linh chỉ đang bảo vệ danh dự cho tôi.”
Danh dự…?
Tôi bật cười. Một nụ cười đau đớn đến nghẹn họng.
Con Linh lại chồm lên, định vung thêm cái tát nữa:
“Loại đàn bà cũ mèm như chị nên tránh xa anh Hùng ra!”
Nhưng lần này tôi chụp lấy cổ tay nó.
Giọng tôi lạnh đến mức chính tôi còn thấy lạ:
“Cô tát nữa xem?”
Linh rụt tay, nhưng vẫn gào lên:
“Chị đến công ty quấy rối, làm phiền anh ấy! Người như chị không xứng—”
“Đủ rồi!” – tôi cắt ngang, mắt nhìn thẳng chồng mình. – “Anh nghĩ tôi đến đây vì anh sao?”
Hùng nhướng mày.
Tôi rút điện thoại, giơ màn hình trước mặt anh ta:
“Anh ký đơn ly hôn. Tôi đem lên chỉ để anh khỏi trốn tránh.”
Cả sảnh lại xôn xao.
Hùng cười khẩy:
“Em dọa tôi à? Ly hôn càng tốt, tôi còn đang muốn cưới người phụ nữ biết điều hơn.”
Linh đỏ mặt, tựa sát vào anh ta.
Tôi nghe vài tiếng xì xào: “Trời ơi, ra là cặp kè thật…”
Nhưng tôi không nói gì.
Chỉ nhẹ nhàng:
“Anh hãy nói câu đó lại sau 30 phút nữa.”
30 PHÚT SAU
Tại phòng họp tầng 17 – nơi Hội đồng quản trị vừa triệu tập cuộc họp khẩn.
Hùng và Linh mặt tái mét khi bị gọi tên.
Còn tôi? Tôi ngồi ở ghế chủ tọa – vị trí mà 3 năm qua Hùng tưởng rằng mình đang ngồi.
Tổng giám đốc bước vào, nghiêm giọng:
“Trước khi làm việc, tôi phải thông báo điều này: Cổ phần lớn nhất của công ty từ hôm nay chuyển hoàn toàn sang bà… Mai.”
Cả phòng chấn động.
Hùng đứng bật dậy:
“C… cái gì!? Sao lại là cô ta? Cổ phần đó là của tôi!”
Tôi khoanh tay:
“Không, cổ phần là của ba tôi – người lập ra công ty này. Trước khi mất, ông đã để lại toàn bộ cho tôi. Tôi nhờ anh điều hành vì nghĩ anh có năng lực, ai ngờ…”
Mắt tôi lạnh băng:
“Anh biến công ty thành chỗ hẹn hò tiểu tam.”
Linh tái mặt, run rẩy đứng núp phía sau Hùng.
Tổng giám đốc nói tiếp:
“Chúng tôi đã kiểm tra camera. Sáng nay ở sảnh công ty, cô trợ lý của anh Hùng đã hành hung người giữ cổ phần lớn nhất công ty – cũng là vợ hợp pháp của anh ta.”
Một file video được chiếu lên.
Cú tát.
Dòng nhân viên nhìn.
Hùng khoanh tay, lạnh lùng đứng xem.
Tất cả rõ từng chi tiết.
Tôi nghe vài tiếng rì rầm: “Trời đất… chết rồi…”.
Tổng giám đốc nhìn thẳng Hùng:
“Anh Hùng, hành vi bao che đánh cấp trên, quấy rối nội bộ, đưa nhân tình vào công ty… Hội đồng thống nhất: anh bị miễn nhiệm chức Phó Tổng giám đốc kể từ hôm nay.”
Hùng đổ sập xuống ghế.
Tổng giám đốc quay sang Linh:
“Còn cô Linh: sa thải lập tức. Công ty sẽ làm việc với luật sư của bà Mai về hành vi tấn công thân thể.”
Linh bật khóc, quỳ sụp xuống:
“Chị Mai… em xin lỗi… em không biết…”
Tôi nhìn cô ta, giọng bình thản đến tàn nhẫn:
“Cô biết hay không cũng không quan trọng. Cái tát của cô… là sai lầm lớn nhất cuộc đời cô.”
Hùng bước đến, nắm lấy tay tôi:
“Mai… anh xin lỗi… Anh nóng giận nhất thời thôi…”
Tôi rút tay lại.
“Không. Anh đã chọn đứng nhìn người khác đánh vợ anh. Từ khoảnh khắc đó… tôi hiểu anh không còn xứng đáng.”
Tôi đưa trước mặt anh ta tờ đơn:
“Giờ thì ký đi. Không cần phải đợi nữa.”
Hùng sụp người xuống bàn.
Nước mắt hắn rơi nhưng không ai thương hại.
Bởi suốt thời gian qua, hắn đã giẫm lên lòng tự trọng của vợ mình quá nhiều lần.
Tôi quay lưng bước ra khỏi phòng họp, đôi giày dẫm lên nền gạch vang tiếng dứt khoát.
Phía sau, tiếng người lao nhao.
Phía trước, chỉ có tôi – bình thản, mạnh mẽ, và tự do.
Hơn 10 năm hôn nhân, tôi không nghĩ cái kết lại đến như vậy.
Nhưng đôi khi, điều phụ nữ cần nhất không phải một người chồng… mà là một người biết tôn trọng mình.
Hôm nay – tôi đã tự cứu mình.
Và những kẻ từng nghĩ có thể chà đạp tôi?
30 phút thôi… đã đủ cho họ nhận cái kết đắng ngắt.





