Hạnh Phúc Chưa Kịp Tận Hưởng, Cặp Đôi Vừa Cưới 30 Phút Đã Gặp Bi Kịch Kinh Hoàng!……..
Tôi vẫn nhớ rõ như in khoảnh khắc ấy. Chỉ mới ba mươi phút sau khi chúng tôi trao nhẫn trong nhà thờ lớn Hà Nội, điện thoại của Thịnh rung lên. Anh đang đứng bên tôi, vest đen bảnh bao, tay siết chặt tay tôi như sợ buông ra là mất. Khách mời xung quanh đang cười nói rộn ràng, tiếng vỗ tay vang vọng dưới những ô cửa kính màu. Mẹ chồng tôi còn lau nước mắt, bố mẹ ruột tôi thì mỉm cười hạnh phúc nhìn con gái trong chiếc váy cưới trắng lụa. Mọi thứ đẹp như mơ. Nhưng khi anh đưa điện thoại lên tai, sắc mặt anh trắng bệch, máu dường như rút hết khỏi mặt. Tôi nắm tay anh chặt hơn, thì thầm: “Anh yêu, có chuyện gì vậy?”
Anh lắc đầu, cố cười: “Không có gì đâu em, công việc thôi.” Nhưng tôi biết ngay là có chuyện. Lúc đó, tôi không hề biết rằng, đằng sau nụ cười gượng gạo của anh là một bí mật kinh hoàng, một sự thật mà nếu tôi biết sớm, có lẽ chúng tôi đã không bao giờ bước vào nhà thờ hôm ấy. Hạnh phúc của chúng tôi, mới chỉ vừa chớm nở, đã bị dập tắt chỉ trong chớp mắt.
Đám cưới diễn ra đẹp đẽ lắm. Sáng hôm đó, gió xuân Hà Nội se lạnh len qua những tán cây ngoài sân nhà thờ. Tôi bước xuống từ chiếc Camry đen trắng, váy cưới bay nhẹ, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Thịnh mở cửa xe cho tôi, mắt anh long lanh hạnh phúc. Lời thề nguyện “Anh sẽ bảo vệ và yêu thương em cả đời” vang lên, khiến bao người xúc động. Mẹ tôi khóc, mẹ chồng tôi thì nắm tay tôi thì thầm: “Từ nay con là con dâu của mẹ rồi.” Không ai ngờ, chỉ nửa tiếng sau, mọi thứ sẽ tan vỡ.
Tiệc cưới ở khách sạn TK sang trọng diễn ra tưng bừng. Chúng tôi di chuyển giữa các bàn, chạm ly rượu, cười nói với bạn bè, đồng nghiệp. Tôi vẫn mặc váy cưới lộng lẫy, hạt pha lê lấp lánh dưới đèn. Thịnh không rời mắt khỏi tôi, tay anh luôn đặt sau lưng tôi như che chở. Nhưng điện thoại anh rung lần thứ hai. Anh xin lỗi, bước ra góc yên tĩnh. Khi quay lại, anh kéo tôi vào một góc khuất trong sảnh tiệc. Tiếng nhạc du dương, tiếng cười nói vẫn rộn ràng ngoài kia, nhưng giọng anh run run: “Em yêu, chúng ta phải rời khỏi đây ngay.”
Tôi nhìn anh, tim đập thình thịch: “Chuyện gì đang xảy ra vậy anh? Em không hiểu.” Anh do dự, mắt liếc ra ngoài cửa. “Anh đã phát hiện ra điều gì đó không nên biết ở công ty. Họ đang truy lùng anh. Em tin anh, chúng ta phải đi ngay.” Lúc đó, tôi vẫn nghĩ anh nói đùa. Chúng tôi vừa cưới, vừa nhận bao lời chúc phúc, sao lại phải chạy? Nhưng ánh mắt anh đầy tuyệt vọng khiến tôi gật đầu. Chúng tôi lẻn ra ngoài, không kịp chào ai. Tôi nghe loáng thoáng tiếng mẹ chồng gọi theo: “Thịnh! Diệu Anh! Hai đứa đi đâu vậy?” Nhưng chúng tôi không quay lại.
Bên ngoài khách sạn, anh vẫy taxi. “Sân bay Nội Bài,” anh nói giọng gấp. Trên xe, Hà Nội rực rỡ ánh đèn lướt qua cửa kính. Tôi nắm tay anh, nước mắt lăn dài: “Em tin anh. Nhưng anh phải nói cho em biết chúng ta đang chạy trốn cái gì?” Anh kể hết. Anh đã phát hiện âm mưu tham nhũng lớn ở công ty, những tài liệu bí mật, những kẻ có quyền lực đang làm điều phi pháp. Anh định báo cáo, nhưng họ biết trước. Giờ họ muốn bịt miệng anh. “Em không phải dính vào chuyện này,” anh thì thầm. “Nhưng anh không thể để em ở lại một mình.”
Tôi khóc, nhưng vẫn siết tay anh. Chúng tôi mua vé máy bay đi Thái Lan vội vã, ngồi trong khu chờ sân bay, tôi vẫn mặc váy cưới, thu hút bao ánh nhìn tò mò. Điện thoại tôi rung liên tục – mẹ gọi, bố gọi, mẹ chồng gọi. “Con đang ở đâu? Sao bỏ tiệc cưới?” Tôi không dám nghe, chỉ nhắn ngắn: “Mẹ đừng lo, con ổn.” Lúc đó tôi không biết, tin tức sẽ lan ra sau này, mọi người sẽ nghĩ chúng tôi bỏ chạy vì tội lỗi.
Chuyến bay kéo dài, tôi dựa đầu vào vai anh, không nói gì. Đến Thái Lan khuya, Quang Huy – người bạn thân của anh – chờ sẵn. Anh ôm chúng tôi, mặt lo lắng: “Các em ở đây tạm thời đi.” Trong căn nhà nhỏ ngoại ô, Thịnh kể hết. Tôi ngồi lắng nghe, tim đau nhói. Quang Huy gật đầu: “Anh sẽ giúp. Nhưng tình hình nguy hiểm lắm.”
Sáng hôm sau, chúng tôi tỉnh dậy trong căn phòng lạ. Quang Huy chuẩn bị bánh mì cà phê. Thịnh mở máy tính, rồi anh tái mét. Bài báo lớn trên trang Việt Nam: “Giám đốc trẻ tham nhũng, bỏ trốn ra nước ngoài cùng vợ mới cưới.” Tôi che miệng khóc: “Họ biến chúng ta thành tội phạm rồi anh ơi.” Mẹ chồng tôi chắc đang khóc ở nhà, bố mẹ tôi chắc đang bị hàng xóm xì xào. Tôi gọi video cho mẹ, nhưng anh ngăn lại: “Nguy hiểm, họ có thể theo dõi.” Lúc đó, tôi mới hiểu hết nỗi đau của việc bị nghi oan. Gia đình mình, bạn bè, đồng nghiệp – tất cả đều nghĩ chúng tôi có tội. Tôi khóc trong lòng, nhưng vẫn ôm anh: “Em ở bên anh.”
Quang Huy liên lạc với một nhà báo Thái Lan tên Somchai. Chúng tôi gặp ở quán cà phê khu phố cổ. Tôi ngồi trong góc tối, tay run run cầm ly nước. Thịnh đưa USB bằng chứng. “Nếu có chuyện gì xảy ra với chúng em, xin anh công bố.” Somchai gật đầu. Hai ngày sau, bài báo lan rộng. Sự thật bắt đầu hé lộ. Nhưng thay vì an toàn, nguy hiểm càng tăng. Quang Huy nhận tin: “Họ thuê người tìm các em rồi.”
Chúng tôi phải chạy tiếp lên miền Bắc Thái Lan. Chiếc xe jeep lao qua đường đất, tôi nhìn chiếc váy cưới còn vương trong vali, lòng nghẹn ngào. Hạnh phúc chỉ mới ba mươi phút, sao lại tan vỡ đến thế? Chúng tôi đến ngôi làng hẻo lánh, Anuch – bạn Quang Huy – đón. Căn nhà gỗ đơn sơ, nhưng ít nhất an toàn. Ban ngày tôi giúp dân làng, học nấu món Thái, nhưng đêm đêm tôi tỉnh giấc vì ác mộng. Mỗi tiếng động lạ là một lần tim tôi thắt lại.
Rồi đêm định mệnh ấy đến. Thịnh giật mình tỉnh, kéo tôi dậy: “Họ đến rồi!” Chúng tôi chạy ra sau nhà, theo lối mòn vào rừng. Quang Huy ở lại cản. Tiếng chân đuổi theo vang vọng. Cành cây quật vào mặt tôi, chân tôi vấp ngã, đau nhói mắt cá. Thịnh cõng tôi chạy. Ánh đèn pin quét qua, tiếng hét: “Chúng nó ở đây!” Một tiếng nổ vang lên – đạn bay vèo qua đầu.
Chúng tôi lao vào bóng tối. Quang Huy đột ngột xuất hiện, chỉ đường: “Theo anh!” Nhưng rồi chúng tôi bị chặn lại. Một gã đàn ông chỉ súng vào chúng tôi: “Đứng im! Hết đường chạy rồi!” Tôi nhắm mắt, ôm chặt lưng Thịnh, nước mắt trào ra. Thịnh chắn trước tôi: “Tôi mới là người các anh cần. Thả vợ tôi đi.” Tim tôi như ngừng đập. Lúc đó, tôi nghĩ mọi thứ kết thúc. Hạnh phúc ngắn ngủi của chúng tôi, gia đình đang chờ tin ở Việt Nam, tất cả sắp tan thành mây khói…………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Quang Huy từ sau xe jeep bắn trả. Gã đàn ông ngã xuống. “Lên xe nhanh!” anh hét. Thịnh cõng tôi lao lên, xe gầm rú lao đi. Tiếng súng nổ sau lưng, nhưng chúng tôi thoát. Xe lao qua đường gồ ghề, tôi khóc nức nở trong lòng anh. “Em sợ lắm anh ơi…” Anh hôn lên tóc tôi: “Anh hứa sẽ bảo vệ em.”
Cảnh sát Thái Lan xuất hiện nhờ tin báo từ nhà báo. Chúng tôi được bảo vệ. Tin tức bùng nổ ở Việt Nam. Bằng chứng trên USB quá mạnh, dư luận dậy sóng. Những kẻ đứng sau bị điều tra. Chúng tôi theo dõi từng ngày trong căn nhà an toàn, tim đập thình thịch mỗi khi có tin mới. Mẹ chồng gọi video, khóc: “Mẹ tưởng hai đứa bỏ mẹ…” Tôi khóc theo: “Con xin lỗi mẹ, con không dám nói.” Bố mẹ tôi cũng vậy, lo lắng bao ngày nay, giờ mới biết sự thật.
Sau mấy tuần, Đại sứ quán Việt Nam liên lạc: chúng tôi có thể về. Chuyến bay bí mật đưa chúng tôi về Nội Bài. Bước ra, phóng viên vây kín. Thịnh nắm tay tôi, giọng run: “Chúng tôi chưa bao giờ tham nhũng. Chúng tôi chỉ muốn sự thật được phơi bày.” Pháo tay vang lên. Mẹ chồng chạy tới ôm tôi, khóc: “Con dâu mẹ, mẹ nhớ con quá.” Gia đình sum họp, nhưng tôi biết, mọi thứ không còn như xưa.
Những ngày sau, họ bị bắt, chúng tôi được minh oan. Báo chí gọi chúng tôi là anh hùng. Nhưng tối nào tôi cũng tỉnh giấc vì ác mộng. Chiếc váy cưới vẫn treo trong tủ, tôi không dám mặc lại. Tiền cưới, tiệc tùng, tất cả tiêu tan trong một đêm. Thịnh ôm tôi trên ban công căn hộ Hà Nội, thì thầm: “Em hối hận không?” Tôi lắc đầu, nước mắt lăn: “Không. Nhưng em tiếc… hạnh phúc của chúng ta chưa kịp tận hưởng đã phải chạy trốn như tội phạm. Em tiếc những ngày mẹ chồng chờ tin, tiếc cả đêm tân hôn bị thay bằng rừng rậm Thái Lan.”
Chúng tôi vẫn yêu nhau hơn bao giờ hết. Tình yêu đã cứu chúng tôi. Nhưng nỗi sợ, nỗi oan ức, và những tháng ngày lưu lạc vẫn ám ảnh. Mỗi lần nghe tiếng điện thoại rung, tim tôi vẫn thắt lại. Cuộc sống tiếp tục, nhưng một phần hạnh phúc đã mất mãi mãi. Tôi chỉ biết ôm anh chặt hơn mỗi đêm, hy vọng rằng, từ nay, không còn gì chia cắt chúng tôi nữa. Chuyện đời tôi, đôi khi quá thật để tin nổi. Nhưng nó đã xảy ra. Và tôi kể lại, chỉ để ai đó đang đọc hiểu rằng: hạnh phúc mong manh lắm, chỉ một cuộc gọi là có thể thay đổi tất cả.





