CҺồпg gιữ taү ƌể tιểu tam ƌổ rượu lȇп ƌầu vợ пgaү tιệc tất пιȇп, 30 pҺút sau Ьṓ vợ – CҺủ tịcҺ tập ƌoàп – xuất Һιệп và cáι kết

CҺồпg gιữ taү ƌể tιểu tam ƌổ rượu lȇп ƌầu vợ пgaү tιệc tất пιȇп, 30 pҺút sau Ьṓ vợ – CҺủ tịcҺ tập ƌoàп – xuất Һιệп và cáι kết

Tiệc tất niên của công ty Hùng được tổ chức tại một khách sạn lớn bậc nhất thành phố. Sảnh tiệc rực rỡ ánh đèn, bàn ghế bày biện sang trọng, tiếng cụng ly, tiếng cười nói hòa lẫn tiếng nhạc tạo nên bầu không khí tưởng như hoàn hảo.

Tôi – Mai – đứng cạnh chồng, khoác trên mình chiếc váy đơn giản, kín đáo. Không phải vì tôi không đủ tiền mua đồ đẹp, mà vì tôi biết rõ hôm nay mình chỉ là “vật trang trí” được Hùng đưa theo cho đủ vai vợ giám đốc.

Từ lúc bước vào sảnh, tôi đã cảm nhận được ánh nhìn khác lạ của nhiều người. Không phải ánh nhìn ngưỡng mộ, mà là tò mò, thì thầm, thậm chí thương hại.

Và tôi biết vì sao.

Lan – thư ký riêng của chồng tôi – xuất hiện trong chiếc váy đỏ ôm sát, khoét sâu, đôi môi tô son đậm. Cô ta sánh bước bên Hùng một cách tự nhiên, còn tôi bị đẩy lùi lại phía sau như một người thừa.

— Em đứng gần anh làm gì? Đi chào khách đi.
Hùng nói nhỏ, giọng lạnh tanh.

Tôi nuốt nghẹn, cố giữ nụ cười. Dù sao đây cũng là tiệc công ty, tôi không muốn làm lớn chuyện.

Nhưng Lan thì không nghĩ vậy.

Trong lúc mọi người đang nâng ly chúc mừng, Lan cầm một ly rượu vang đỏ, bước đến trước mặt tôi, giọng nói ngọt ngào nhưng ánh mắt đầy khiêu khích:
— Chị Mai, em kính chị một ly. Dù sao chị cũng là… vợ hợp pháp của anh Hùng mà.

Tôi vừa đưa tay định nhận ly rượu thì Hùng bất ngờ giữ chặt cổ tay tôi lại.

— Uống gì mà uống. — Anh ta nói, giọng đầy khó chịu. — Cô ấy không xứng.

Cả sảnh tiệc bỗng chùng xuống. Những ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi.

Tim tôi đập mạnh. Tôi quay sang nhìn chồng, không tin nổi người đàn ông này lại có thể nói ra câu đó trước bao nhiêu người.

Chưa kịp phản ứng, Lan đã bật cười khẽ, rồi nghiêng ly rượu trong tay.

Dòng rượu đỏ sẫm đổ thẳng lên đầu tôi, chảy xuống tóc, xuống mặt, xuống cổ và thấm ướt cả chiếc váy tôi đang mặc.

Mùi rượu nồng nặc. Tai tôi ù đi. Cả người tôi cứng đờ.

Điều đau nhất không phải là rượu lạnh hay ánh nhìn xung quanh,
mà là bàn tay của Hùng vẫn đang giữ chặt tay tôi, không cho tôi né tránh.

— Thấy chưa? — Lan cười khẩy. — Phụ nữ thì phải biết vị trí của mình.

Cả sảnh tiệc im phăng phắc.

Có người cúi đầu. Có người quay đi. Có người giả vờ không thấy.

Còn Hùng… anh ta buông tay tôi ra, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

— Lau đi. Làm xấu mặt công ty.

Tôi đứng đó, người run lên, rượu nhỏ giọt xuống nền gạch lạnh. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra một điều:
Cuộc hôn nhân này đã chết từ lâu.

Tôi quay người, định rời khỏi sảnh tiệc trong im lặng.

Nhưng đúng lúc đó, cửa sảnh lớn mở ra.

Một đoàn người bước vào. Đi đầu là một người đàn ông trung niên, dáng cao, gương mặt nghiêm nghị, vest đen chỉnh tề.

Cả hội trường lập tức xôn xao.

— Chủ… Chủ tịch Trần đến rồi!
— Là bố của chị Mai đó!

Hùng tái mặt.

Bố tôi – Chủ tịch tập đoàn Trần Gia – chậm rãi bước vào, ánh mắt sắc bén lướt qua sảnh tiệc. Khi nhìn thấy tôi đứng giữa phòng, tóc tai ướt sũng rượu, khuôn mặt tái nhợt, ông khựng lại.

Chỉ một giây.

Rồi ông bước thẳng về phía tôi.

— Con sao vậy? — Giọng ông trầm, nhưng ai cũng nghe ra sự tức giận đang bị kìm nén.

Tôi chưa kịp trả lời, Lan đã lên tiếng, giọng giả tạo:
— Dạ… chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi bác. Chị Mai vô ý làm đổ rượu…

Bố tôi quay sang nhìn cô ta. Ánh mắt ấy khiến Lan câm bặt.

— Tôi hỏi con gái tôi, không hỏi cô.

Ông cởi áo vest khoác lên người tôi, rồi quay sang nhìn Hùng.

— Cậu là chồng nó?

Hùng lắp bắp:
— Dạ… vâng… thưa bố…

— Tốt. — Bố tôi gật đầu. — Vậy tôi nói cho cậu nghe rõ.

Cả sảnh tiệc nín thở.

— Kể từ giây phút cậu để người khác làm nhục con gái tôi trước mặt thiên hạ, mọi hợp đồng giữa công ty cậu và tập đoàn Trần Gia chấm dứt ngay lập tức.

Hùng chết lặng.

— Và nhân tiện… — Bố tôi nói tiếp, giọng lạnh như băng. — Thư ký của cậu, ngày mai không cần đến công ty nữa. Những gì cô ta làm tối nay đủ để tôi gửi thẳng hồ sơ lên hội đồng đạo đức doanh nghiệp.

Lan khuỵu xuống, mặt trắng bệch.

Bố tôi quay sang tôi, dịu giọng:
— Con về nhà với bố. Còn lại, để bố lo.

Tối hôm đó, tôi ký đơn ly hôn.

Không tranh cãi. Không níu kéo.

Một tháng sau, công ty của Hùng mất hàng loạt đối tác, cổ phiếu lao dốc. Lan biến mất khỏi thành phố. Còn Hùng, từ một giám đốc được tung hô, trở thành người bị chính giới kinh doanh quay lưng.

Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, ngẩng cao đầu bước ra khỏi một cuộc hôn nhân sai lầm.

Có những nỗi nhục tưởng như không thể nuốt trôi.
Nhưng chỉ cần đứng đúng phía của sự tự trọng,
thì sớm muộn gì, kẻ làm tổn thương bạn cũng sẽ phải trả giá.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!