Ngườι cҺồпg caү ƌắпg kҺι пҺậп ra sự tҺật vḕ пgườι vợ mìпҺ cướι

Ngườι cҺồпg caү ƌắпg kҺι пҺậп ra sự tҺật vḕ пgườι vợ mìпҺ cướι
Đêm qua trời mưa tầm tã, sấm chớp rền vang, nhưng tai tôi ù đặc, chỉ nghe thấy tiếng khóc lóc van xin của Ngọc vọng từ ngoài sân vào. Tôi đứng sau cửa kính, nhìn người phụ nữ từng là tất cả với tôi – người vợ tôi từng trân trọng hơn mạng sống – đang quỳ gối ngoài mưa, hai tay bám chặt song sắt cổng. Nước mưa hòa lẫn nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp giờ hốc hác, méo mó. Bên cạnh cô ấy là hai chiếc vali quần áo tôi vừa ném ra, ướt sũng trên nền gạch lạnh lẽo.
Cảnh tượng ấy lẽ ra phải khiến người ta xót xa, nhưng trong tôi chỉ còn ghê tởm và lạnh lẽo. Không phải vì mưa, mà vì lòng dạ con người sao có thể đen tối và tham lam đến thế. Tôi đã chấp nhận làm bố cho đứa con đầu lòng không phải máu mủ của mình. Tôi dùng danh dự và tình thương che chở cho quá khứ lầm lỡ của cô ấy. Vậy mà chưa đủ. Cô ấy vẫn tiếp tục trà đạp lên lòng tự trọng của tôi, định biến tôi thành kẻ đổ vỏ lần thứ hai cho một gã đàn ông giàu có hơn.
Cô ấy tưởng tôi là thằng ngốc, là bình phong an toàn để vừa có danh phận, vừa có tiền, vừa thỏa mãn dục vọng bên ngoài. Nhưng cô ấy nhầm rồi. Sự hiền lành của tôi có giới hạn, và đêm nay chính là lúc tôi tính sổ cho tấn bi kịch này.
Câu chuyện oan nghiệt bắt đầu từ mười năm trước, khi tôi còn là sinh viên xây dựng nghèo, ngày ngày cắm mặt vào đồ án và đi phụ hồ kiếm tiền ăn học. Ngọc là hoa khôi khoa kinh tế, xinh đẹp, nổi bật, luôn vây quanh bởi những gã công tử nhà giàu. Tôi chỉ là một trong số hàng chục thằng trai đứng từ xa nhìn trộm, chôn chặt tình cảm đơn phương vì biết thân phận mình chẳng có gì để so bì.
Ngọc trong mắt tôi lúc ấy thánh thiện lắm. Nụ cười của cô ấy sáng bừng cả sân trường. Ra trường, tôi lao vào công việc, biền biệt công trình từ Bắc vào Nam. Da xạm nắng, tay chai sạn, nhưng kinh tế cũng vững vàng dần. Tôi trải qua vài mối tình nhưng chẳng đi đến đâu, vì hình bóng Ngọc ngày xưa quá lớn.
Cho đến buổi chiều định mệnh cách đây ba năm. Tôi đi thăm bà con nằm viện, ngang qua hành lang khoa sản thì thấy một dáng người quen thuộc ngồi co ro. Ngọc – nữ thần trong mộng năm nào – giờ tiều tụy, gầy guộc, mắt thâm quầng, tóc tai rũ rượi, chỉ có cái bụng bầu lùm lùm sau lớp áo rộng là đập vào mắt tôi.
Tôi đứng sững vài phút mới dám tiến lại gọi tên. Ngọc ngẩng lên, ánh mắt hoảng loạn như con thú bị thương, vội che mặt quay đi gạt nước mắt. Tôi mời cô ấy ra quán nước gần bệnh viện. Nhìn cô ấy khó nhọc đứng dậy, tay ôm bụng, lòng tôi thắt lại, xót xa lấn át ngỡ ngàng.
Tôi không hỏi tại sao cô ấy ra nông nỗi này, chỉ lẳng lặng gọi cho cô ấy cốc sữa nóng. Sự im lặng và quan tâm ấy khiến Ngọc òa khóc nức nở. Cô ấy kể người yêu là gã thiếu gia, hai người yêu say đắm hai năm. Khi biết tin có thai, hắn hứa hẹn đủ điều, nhưng khi thai năm tháng, gia đình hắn tìm đến, không nhận con mà sỉ nhục cô ấy là con gái hám của, cố tình gài bẫy để đào mỏ. Mẹ hắn ném tiền bảo đi phá thai rồi biến. Gã người yêu cũng quay ngoắt, tắt máy, chặn số, đi cưới con gái đối tác làm ăn.
Ngọc bơ vơ, thai lớn không bỏ được, tiền tiết kiệm cạn dần vì trọ, ăn, khám thai một mình. Cô ấy bảo nhiều lúc muốn nhảy cầu cho xong, nhưng nghĩ đến đứa con đạp trong bụng lại không đành. Nghe những lời đứt quãng trong tiếng nấc, nhìn nước mắt lăn dài trên má cô ấy, tôi như bị thôi miên. Hình bóng cô gái kiêu sa ngày xưa tan biến, trước mặt tôi chỉ là người phụ nữ yếu đuối đáng thương cần bờ vai nương tựa.
Lúc đó tôi không nghĩ mình bị lợi dụng hay Ngọc tìm phao cứu sinh. Tôi chỉ thấy thương cảm vô hạn. Tôi tự nhủ ông trời cho tôi gặp lại cô ấy trong hoàn cảnh này là duyên phận. Người đàn ông kia chối bỏ trách nhiệm, vứt bỏ hai mẹ con thì tôi – với tư cách bạn cũ và sâu xa hơn là người từng thầm thương – không thể làm ngơ.
Tôi nắm tay Ngọc, bàn tay lạnh ngắt run rẩy, nói: “Nếu em không chê anh nghèo, không chê anh khô khan, hãy để anh lo cho mẹ con em. Anh sẽ không để ai làm hại em nữa. Anh sẽ làm bố của đứa bé.”
Ngọc sững sờ rồi òa khóc to hơn, gục đầu vào vai tôi ướt đẫm. Lúc ấy tôi cảm thấy mình như người hùng, giang rộng vòng tay bảo vệ người mình yêu. Tôi quên mất rằng giữa tình thương hại và tình yêu là khoảng cách mong manh, và sự hàm ơn chưa bao giờ là nền tảng vững chắc cho hôn nhân.
Sau hôm đó, tôi đưa Ngọc về căn hộ chung cư nhỏ tôi mới mua trả góp. Tôi chăm sóc cô ấy từng bữa ăn giấc ngủ, đưa đi khám thai định kỳ. Mỗi lần nhìn hình siêu âm đứa bé, dù biết không phải con mình, tôi vẫn thấy vui lây. Tôi tự lừa dối bản thân rằng chỉ cần chân thành, yêu thương hết lòng thì sắt đá cũng mòn, huống chi lòng người.
Tôi tin Ngọc sẽ cảm động mà vun vén gia đình. Chúng tôi bàn chuyện cưới. Cô ấy e ngại sợ tôi thiệt thòi, sợ gia đình phản đối, nhưng tôi gạt đi. Tôi bịa chuyện hoàn hảo kể với bố mẹ ở quê rằng chúng tôi yêu nhau lâu nhưng giấu, giờ lỡ có bầu nên cưới gấp. Bố mẹ tôi hiền lành, nghe tin có cháu nội thì mừng rơn, dù trách móc vẫn đồng ý.
Đám cưới vội vã diễn ra. Ngọc mặc váy cưới rộng che bụng bầu bảy tháng, cười rạng rỡ bên tôi. Ai cũng khen đôi lứa xứng đôi, khen tôi tốt số lấy vợ đẹp như hoa hậu. Không ai biết đằng sau nụ cười ấy là bí mật động trời tôi phải chôn chặt, chấp nhận làm kẻ đổ vỏ tự nguyện, vui vẻ nuôi con tu hú mà cứ ngỡ là phượng hoàng.
Tôi đánh cược cả cuộc đời vào ván bài tình cảm với niềm tin ngây thơ rằng bao dung sẽ chiến thắng tất cả. Để rồi ba năm sau, nhìn lại, tôi thấy mình nực cười và đáng thương biết bao.
Sau đám cưới, chúng tôi về thành phố. Ngọc sinh bé Bống khóc oe oe. Tôi run rẩy đón con vào tay, cảm giác da thịt non nớt chạm vào khiến tôi quên hết nghi ngại. Tôi tự hứa sẽ bảo vệ con cả đời. Tôi thức trắng đêm bế con, pha sữa, thay bỉm, tắm rửa. Bà ngoại khen con rể đảm đang. Những lúc con ốm, tôi xin nghỉ làm túc trực bên giường.
Ngọc sau sinh lấy lại dáng nhanh, da dẻ hồng hào. Cô ấy tỏ ra vợ hiền, nấu cơm ngon, ngọt ngào. Tôi càng quyết tâm kiếm tiền, nhận thêm công trình để lo cho vợ con. Tôi nghĩ mình đang sống trong thiên đường.
Nhưng hạnh phúc mong manh như lâu đài cát. Ngọc bắt đầu thay đổi khi bé Bống lớn. Cô ấy đòi đi làm lại, chán bỉm sữa, chán bốn bức tường. Tôi ủng hộ, xin việc cho cô ấy vào sàn bất động sản. Tôi đâu ngờ chính tay mình mở cửa cho cô ấy bước vào thế giới hào nhoáng đầy cám dỗ.
Từ đó Ngọc lột xác. Váy ngắn, áo bó, trang điểm đậm, nước hoa nồng. Giờ giấc thất thường, về muộn nồng nặc mùi rượu và khói thuốc. Cô ấy bắt đầu so sánh, chê tôi cục mịch, lương thấp, không biết cách xã giao. Cô ấy dùng con Bống làm vũ khí: “Em làm vì tương lai con, anh không lo được thì để người khác giúp.”
Tôi ghen nhưng cô ấy gạt phắt, bảo ghen tuông bệnh hoạn, không tin tưởng vợ. Tôi nhẫn nhịn vì thương con, vì muốn giữ gia đình.
Rồi ông sếp Hưng xuất hiện. Ban đầu chỉ là lời khen xã giao, dần dày đặc trong câu chuyện của Ngọc. Hắn tặng quà đắt tiền cho bé Bống, bế ẵm con, vén tóc Ngọc trước mặt tôi. Ngọc cười lúng liếng, bảo sếp quý trẻ con. Tôi góp ý, cô ấy gắt: “Anh tiểu nhân, người ta ban ơn thì mừng đi.”
Tôi thấy bất thường nhưng vẫn tin vợ. Đến khi Ngọc mang thai lần hai, tôi mừng khôn xiết, nghĩ ông trời ban phúc, đứa con ruột sẽ nối dõi. Tôi chăm sóc Ngọc như bà hoàng, bóp chân, nấu cháo, mơ về tương lai hai đứa con.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi. Tin nhắn nửa đêm …………………………………………………………
“Con trai của bố thế nào rồi?” khiến tôi chết lặng. Tôi âm thầm xét nghiệm ADN. Kết quả phũ phàng: không có quan hệ huyết thống với tôi, nhưng có với Hưng.
Tôi thu thập bằng chứng: ghi âm chúng bàn mưu tống tôi vào tù, cướp nhà, đẩy tôi ra đường; ảnh chúng âu yếm ở resort. Tôi gửi bộ hồ sơ cho bà vợ Hưng – người nắm quyền lực thực sự.
Cơn bão ập đến. Hưng bị vợ phong tỏa tài khoản, cắt chức, bị bắt vì lừa đảo. Ngọc hoảng loạn, bị chủ nợ đòi tiền, bị bố mẹ từ mặt. Cô ấy ôm hai con về van xin tôi, khóc lóc xin quay lại làm giúp việc.
Tôi nhìn bé Bống gọi “bố Thành”, lòng quặn thắt, nhưng tôi rút ví đưa năm triệu, bảo: “Cầm tiền mua thuốc cho con và vé xe về quê. Hãy xin lỗi bố mẹ em. Còn quay lại là không thể. Em đã dùng con làm mồi nhử, biến chúng thành công cụ kiếm tiền. Tôi đã làm tròn trách nhiệm của người dưng. Từ nay đừng tìm tôi nữa.”
Tôi đóng cửa, nước mắt chảy dài. Đau lắm, nhưng tôi biết nếu mềm lòng, bi kịch sẽ lặp lại.
Giờ tôi sống một mình, dọn dẹp lại nhà, tập trung công việc, về quê thăm bố mẹ. Tôi nhận ra bài học xương máu: đừng biến mình thành sự lựa chọn, phương án dự phòng cho ai đó. Hãy yêu người biết trân trọng giá trị của mình, và quan trọng hơn, hãy yêu bản thân trước.
Nhân quả không bỏ sót ai. Kẻ gieo gió đã gặt bão. Tôi đau nhưng đã tìm lại được bình yên và lòng tự trọng.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!