CҺồпg Bắt Vợ Bầu 8 TҺáпg Nằm Dướι Gầm Gιườпg CҺứпg Kιếп CảпҺ AпҺ Ta Gầп Gũι Vớι NҺȃп TìпҺ Suṓt Đȇm…
Tôi nằm co quắp dưới gầm giường, hai tay ôm chặt lấy cái bụng bầu 8 tháng căng cứng đang gò lên từng cơn đau điếng.
Nước mắt không dám rơi thành tiếng, chỉ lặng lẽ tràn ra, mặn chát.
Phía trên đầu tôi, trên chiếc nệm lò xo đắt tiền mà bố mẹ tôi tặng làm của hồi môn, tiếng cười rúc rích của một người đàn bà lạ và tiếng thở dốc của chồng tôi – Hùng – vang lên như những nhát búa tạ giáng xuống lòng tự trọng.
– “Anh ác thế, bắt con vợ sề nằm dưới đấy, nhỡ nó chết ngạt thì sao?” – giọng ả nhân tình nũng nịu, nghe rõ mùi khiêu khích.
– “Kệ xác nó. Cho nó nằm đấy để nó biết thân biết phận. Loại đàn bà ăn bám, đẻ toàn vịt giời, lại còn sồ sề như hà mã. Anh nhìn đã buồn nôn. Ở đấy mà phục vụ, đêm nay anh cần gì thì nó phải lấy.”
Hùng cười hô hố.
Chiếc giường lại kẽo kẹt, kẽo kẹt.
Tôi cắn chặt môi đến bật máu để không bật ra tiếng nấc.
Đứa bé trong bụng như cảm nhận được nỗi đau của mẹ, nó đạp mạnh liên hồi khiến tôi toát mồ hôi lạnh.
Ở phòng bên cạnh, con gái lớn ba tuổi của tôi đang ngủ say.
Vì con. Và vì sinh linh bé bỏng trong bụng.
Tôi phải nhịn.
Tôi đã từng yêu anh ta như thế nào?
Tôi và Hùng cưới nhau sau hai năm yêu đương. Ngày ấy, anh ta hiền lành, ít nói, luôn miệng hứa sẽ chăm sóc tôi suốt đời.
Tôi bỏ công việc ổn định để theo anh về thành phố lập nghiệp.
Những ngày đầu khó khăn, tôi bán hàng online kiếm thêm, gom góp từng đồng để phụ chồng mở cửa hàng vật liệu xây dựng nhỏ.
Khi anh bắt đầu làm ăn khấm khá, tôi sinh con đầu lòng.
Từ đó, mọi thứ đổi khác.
Hùng bắt đầu về nhà muộn hơn.
Điện thoại luôn đặt úp.
Tin nhắn đến là ra ban công nghe.
Tôi biết anh có người khác từ khi còn mang thai đứa thứ hai được bốn tháng.
Tôi đã từng khóc, từng van xin.
Nhưng anh chỉ lạnh lùng:
– Cô nhìn lại mình đi. Bầu bí sồ sề, suốt ngày mùi sữa với tã lót. Đàn ông ai mà chẳng chán?
Tôi nhịn.
Vì con.
Đêm nhục nhã nhất đời
Hôm đó, anh dẫn ả ta về nhà khi tôi đang nấu cơm.
Anh quăng chìa khóa xuống bàn:
– Tối nay cô xuống dưới nằm. Trên này để tôi tiếp khách.
Tôi tưởng anh đùa.
Cho đến khi anh mở cửa phòng ngủ, đẩy tôi vào trong, chỉ xuống gầm giường:
– Chui xuống.
Tôi run rẩy:
– Em đang bầu tám tháng…
Anh tát tôi một cái nổ đom đóm mắt:
– Không muốn con cô thiếu bố thì làm theo lời tôi.
Tôi nhìn về phía phòng con gái đang ngủ.
Rồi… tôi cúi xuống.
Chui vào khoảng tối chật hẹp đó.
Và chứng kiến tất cả.
Khoảnh khắc thay đổi
Khoảng gần nửa đêm, bụng tôi đau dữ dội.
Cơn gò đến dồn dập.
Tôi cố nén, nhưng nước ối bất ngờ vỡ ra.
Một dòng ấm nóng tràn xuống chân.
Tôi hoảng loạn, khẽ gọi:
– Hùng…
Tiếng tôi nhỏ như gió.
Trên giường, anh ta cáu kỉnh:
– Gì nữa?
– Em… đau… chắc sinh…
Ả nhân tình bật cười:
– Diễn sâu thế?
Hùng bực bội nhảy xuống, kéo tôi ra khỏi gầm giường như kéo một món đồ bỏ đi.
Khi thấy máu thấm ướt váy tôi, anh ta mới tái mặt.
Tôi ngã quỵ giữa sàn.
Trước khi ngất đi, tôi chỉ kịp nghe tiếng con gái khóc thét ngoài phòng.
Ba ngày sau
Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện.
Bên cạnh là mẹ tôi.
Mắt bà sưng húp.
Đứa bé trong lồng kính.
Sinh non. Nhẹ cân.
Nhưng còn sống.
Tôi bật khóc.
Mẹ tôi nắm tay tôi:
– Con còn định quay về đó nữa không?
Tôi im lặng.
Rồi khẽ lắc đầu.
Đêm đó, tôi nhờ mẹ lấy điện thoại.
Soạn một tin nhắn duy nhất cho Hùng:
“Tôi sẽ ly hôn.
Anh không xứng làm chồng, càng không xứng làm cha.”
Anh gọi hàng chục cuộc.
Tôi không nghe.
Kết
Một tháng sau, tôi bế con về nhà ngoại.
Đơn ly hôn được nộp.
Hùng tìm đến xin lỗi.
Khóc lóc.
Quỳ xuống.
Tôi nhìn anh ta, lòng không còn hận.
Chỉ còn trống rỗng.
Người đàn ông từng bắt vợ bầu tám tháng nằm dưới gầm giường để giữ thể diện cho mình…
cuối cùng lại mất tất cả.
Cửa hàng bị đối tác rút vốn.
Nhân tình bỏ đi khi biết anh ta nợ nần.
Còn tôi?
Tôi bắt đầu lại từ đầu.
Khó khăn.
Nhưng ngẩng cao đầu.
Vì tôi hiểu một điều:
Có những đêm nhục nhã khiến người ta tưởng như chết đi.
Nhưng cũng chính đêm đó…
là lúc một người phụ nữ học được cách đứng dậy.
Và không bao giờ chui xuống gầm giường của bất kỳ ai thêm lần nào nữa.





