Mẹ Lιệt Sĩ Bị Ức Hιếp-Ngườι Đồпg Độι Cũ Đã KҺιếп Cả Đồп CảпҺ Sát PҺảι Sửпg Sṓt Và Cáι Kết Vιȇп Mãп

Mẹ Lιệt Sĩ Bị Ức Hιếp-Ngườι Đồпg Độι Cũ Đã KҺιếп Cả Đồп CảпҺ Sát PҺảι Sửпg Sṓt Và Cáι Kết Vιȇп Mãп

Mẹ liệt sĩ bị ức hiếp đến mức phải bán từng lạng rau để sống qua ngày, trong khi người con trai của bà lại là một cán bộ công an cấp cao.

Bà Tư, 68 tuổi, sống một mình trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ ở ngoại ô Hà Nội. Sáng nào bà cũng dậy từ tờ mờ sáng, đội nón lá sờn, gồng gánh hai sọt rau ra chợ đầu ngõ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm vẫn còn vương trên lá rau, tiếng ve kêu ran ran, tiếng xe máy chạy rầm rập. Bà ngồi lặng lẽ bên lề đường, giọng khàn khàn gọi khách: “Rau sạch đây ạ… rau muống tươi này…”

Hàng xóm ai cũng biết bà Tư là mẹ liệt sĩ. Chồng bà hy sinh năm 1972, để lại bà một mình nuôi hai đứa con khôn lớn. Người con trai lớn – anh Hải – giờ đã là Thiếu tá Công an, đang công tác ở một đơn vị lớn. Thế nhưng, càng ngày bà Tư càng ít được gặp con.

Mỗi lần bà gọi điện, anh Hải thường bảo bận họp, bận công tác, bận tiếp khách… Có lần bà ốm nặng phải nằm viện, hàng xóm gọi cho anh, anh chỉ chuyển khoản ít tiền và nói “Mẹ nghỉ ngơi đi, con đang bận”.

Bà Tư không trách con. Bà tự nhủ: “Con bận việc nhà nước, mẹ già rồi, miễn con khỏe là mẹ vui”. Bà vẫn lặng lẽ bán rau, vẫn tự chăm sóc bản thân, vẫn giữ gìn ngôi nhà nhỏ và bàn thờ chồng với nén nhang mỗi tối.

Thế nhưng, những lời dị nghị từ hàng xóm ngày càng nhiều: “Con trai làm to thế mà để mẹ bán rau ngoài chợ”, “Liệt sĩ mà con cái bất hiếu vậy sao?” Bà Tư nghe mà lòng quặn thắt, nhưng bà chỉ cười buồn và lắc đầu.

Một buổi chiều mưa phùn, khi bà Tư đang dọn hàng về nhà, một đoàn xe công an dừng lại trước cổng. Từ trong xe bước ra Thiếu tá Hải – con trai bà – cùng một số đồng đội.

Anh Hải bước vào nhà, nhìn mẹ đang lom khom thu dọn rau ướt mưa, giọng run run hỏi:

“Mẹ… sao mẹ vẫn còn bán rau? Con đã chuyển tiền cho mẹ hàng tháng mà?”

Bà Tư ngẩng lên, nước mắt lặng lẽ rơi trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Bà chưa kịp trả lời thì một đồng đội của anh Hải – một Đại úy đứng tuổi – nhìn quanh căn nhà cấp 4 cũ kỹ, rồi nhìn bà Tư và nói lớn:

“Thiếu tá Hải… đồng chí biết không? Đây là mẹ liệt sĩ à? Mà sao mẹ đồng chí lại phải sống khổ thế này?”

Cả nhóm đồng đội đứng im thin thít. Không khí đột nhiên nặng nề lạ thường.


Đại úy Nam – người đồng đội từng chiến đấu cùng anh Hải – nhìn quanh căn nhà cấp 4 ẩm mốc, nhìn đôi bàn tay bà Tư chai sạn vì bán rau, rồi nhìn anh Hải với ánh mắt đầy thất vọng.

Anh Nam nói chậm rãi nhưng rõ từng chữ: “Hải ơi… tao tưởng mày là con trai mẹ liệt sĩ, mày sẽ lo cho mẹ chu đáo. Sao mẹ mày lại phải bán rau ngoài chợ đến tận bây giờ? Tao nhớ hồi xưa, khi đơn vị về thăm gia đình liệt sĩ, mày còn khoe là mày sẽ chăm sóc mẹ thật tốt…”

Anh Hải đứng im, mặt đỏ bừng, không biết trả lời thế nào. Bà Tư vội lau nước mắt, giọng run run: “Các chú đừng trách con tôi. Nó bận công việc nhà nước, con tôi cũng có gia đình riêng, nó cũng phải lo cho vợ con…”

Đại úy Nam lắc đầu, giọng trầm xuống: “Bà ơi, con trai bà không chỉ là cán bộ công an, mà còn là con của một người mẹ liệt sĩ. Bà đã hy sinh chồng, một mình nuôi con khôn lớn. Vậy mà bây giờ bà vẫn phải gồng gánh từng sọt rau… Thật sự chúng tôi không thể chấp nhận được.”

Câu chuyện nhanh chóng lan ra trong đơn vị. Nhiều đồng đội cũ của anh Hải biết tin đều vô cùng bức xúc. Họ tổ chức một buổi họp nội bộ và quyết định cùng nhau đến thăm bà Tư.

Hai tuần sau, một buổi sáng chủ nhật, hơn chục cán bộ công an mặc sắc phục đến nhà bà Tư. Họ mang theo gạo, dầu ăn, trái cây, và một phong bì tiền khá lớn. Đại úy Nam đại diện nói:

“Bà Tư ơi, hôm nay chúng cháu đến để tri ân mẹ liệt sĩ. Bà không chỉ là mẹ của Thiếu tá Hải, mà còn là mẹ của tất cả chúng cháu. Từ nay, bà không cần phải bán rau nữa. Chúng cháu sẽ hỗ trợ bà một phần chi phí sinh hoạt hàng tháng. Còn Thiếu tá Hải… anh ấy cũng đã nhận ra lỗi lầm của mình.”

Anh Hải quỳ xuống trước mẹ, nước mắt rơi: “Mẹ ơi… con sai rồi. Con tưởng mình bận công việc là có thể chu cấp tiền là đủ. Con không ngờ mẹ vẫn phải vất vả đến vậy. Con xin lỗi mẹ…”

Bà Tư ôm con trai, nước mắt rơi, giọng run run: “Mẹ không cần con giàu sang. Mẹ chỉ cần con nhớ rằng con là con của một người mẹ liệt sĩ. Hãy sống sao cho xứng đáng với bố con…”

Từ ngày ấy, anh Hải thay đổi hoàn toàn. Anh đón mẹ về ở cùng, thường xuyên đưa bà đi khám sức khỏe, và tự tay chăm sóc mẹ. Đồng đội của anh cũng thường xuyên ghé thăm bà Tư, coi bà như mẹ ruột.

Câu chuyện của bà Tư nhắc nhở chúng ta một bài học sâu sắc: Dù ở vị trí nào, dù công việc có bận rộn đến đâu, cũng đừng quên gốc rễ và lòng hiếu thảo với cha mẹ. Nhân quả luôn công bằng. Những gì chúng ta gieo hôm nay, mai sau chắc chắn sẽ gặt.

Bạn thấy câu chuyện này thế nào? Comment bên dưới chia sẻ suy nghĩ của bạn nhé!

Nếu bạn thích những câu chuyện drama gia đình chân thực, giàu cảm xúc và bài học cuộc sống, hãy like, share và theo dõi fanpage để không bỏ lỡ những câu chuyện hay tiếp theo!

👉 Đọc toàn bộ câu chuyện và nhiều câu chuyện hay khác tại: https://fleur.info/

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!