KҺι tȃп Gιám ƌṓc Cȏпg aп tỉпҺ cảι traпg vι ҺàпҺ, vιȇп cảпҺ sát пҺậп cáι kết Ьất пgờ…

KҺι tȃп Gιám ƌṓc Cȏпg aп tỉпҺ cảι traпg vι ҺàпҺ, vιȇп cảпҺ sát пҺậп cáι kết Ьất пgờ…
Tối hôm đó, trên một con đường quốc lộ ngoại ô tỉnh lỵ, một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi cũ kỹ, đội mũ lưỡi trai, đang lái chiếc xe máy Wave cũ. Ông dừng lại bên lề đường vì xe máy bị xì lốp.
Ngay lúc đó, một tổ cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ gần đó tiến lại. Viên cảnh sát trẻ khoảng 28 tuổi, giọng khá gay gắt:
“Anh dừng xe kiểu gì vậy? Giấy tờ đâu?”
Người đàn ông trung niên đưa giấy tờ xe, giọng nhẹ nhàng: “Xe tôi bị xì lốp, các anh thông cảm…”
Viên cảnh sát liếc qua giấy tờ, rồi cau mày: “Giấy tờ này sao cũ thế? Anh mở cốp xe ra kiểm tra.”
Ông trung niên mở cốp xe. Viên cảnh sát soi đèn pin, giọng càng lúc càng lớn: “Anh chở gì nhiều vậy? Có phải hàng cấm không? Xuống xe! Chúng tôi kiểm tra hành chính!”
Ông trung niên cố giải thích bình tĩnh, nhưng viên cảnh sát càng lúc càng mất kiên nhẫn. Anh ta quát lớn, yêu cầu ông phải ký biên bản, thậm chí nói những lời thiếu tôn trọng. Một số người dân đi đường dừng lại xem, không khí bắt đầu căng thẳng.
Người đàn ông trung niên vẫn giữ giọng bình tĩnh, chỉ hỏi lại một câu: “Anh có chắc là muốn kiểm tra kỹ không?”
Viên cảnh sát cười khẩy: “Tôi là cảnh sát giao thông, tôi muốn kiểm tra thì kiểm tra. Anh nghĩ anh là ai mà dám hỏi lại?”
Ông trung niên không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ lấy điện thoại ra bấm một số. Viên cảnh sát vẫn hùng hổ đứng đó, tưởng rằng người này chỉ dọa chơi.
Nhưng chỉ vài phút sau………………..
Viên cảnh sát trẻ vẫn đang hùng hổ đứng đó, tay cầm biên bản, miệng vẫn lẩm bẩm những lời trách móc. Nhưng khi người đàn ông trung niên đưa điện thoại cho anh ta và nói khẽ: “Anh nghe máy đi”, khuôn mặt viên cảnh sát lập tức thay đổi.
Giọng một người đàn ông trầm ổn vang lên từ đầu dây bên kia:
“Trung úy Huy phải không? Tôi là Đại tá Phạm Minh Quân, Giám đốc Công an tỉnh. Anh đang làm nhiệm vụ ở đâu?”
Viên cảnh sát tên Huy đứng hình, tay cầm điện thoại run run. Anh ta nhận ra giọng nói quen thuộc – giọng của vị Giám đốc mới được bổ nhiệm cách đây chưa đầy một tháng.
“Thưa… thưa Giám đốc… em… em đang làm nhiệm vụ trên quốc lộ…” – giọng anh ta lạc đi, không còn chút hùng hổ nào.
Người đàn ông trung niên – chính là Đại tá Phạm Minh Quân – đứng yên, ánh mắt bình tĩnh nhìn viên cảnh sát. Ông đang cải trang vi hành để kiểm tra thực tế cách anh em thực thi nhiệm vụ, đặc biệt là thái độ với người dân.
Đại tá Quân nói tiếp, giọng không lớn nhưng đủ khiến cả tổ CSGT im bặt:
“Anh vừa nói anh muốn kiểm tra hành chính. Vậy anh kiểm tra đi. Còn tôi, tôi chỉ là một người dân bị xì lốp xe. Anh định xử lý thế nào?”
Viên cảnh sát Huy lúc này mặt cắt không còn máu. Anh ta lắp bắp xin lỗi, tay run run trả điện thoại lại. Các đồng nghiệp đứng xung quanh cũng hoảng loạn, không biết phải làm gì.
Đại tá Quân không la hét, không trách móc ngay tại chỗ. Ông chỉ nhẹ nhàng nói:
“Anh em chúng ta làm nhiệm vụ là để bảo vệ người dân, chứ không phải để gây áp lực với họ. Hôm nay anh đã quên điều đó.”
Ông lấy giấy tờ xe của mình ra, đưa cho viên cảnh sát và nói thêm:
“Đây là giấy tờ thật của tôi. Anh lập biên bản kiểm tra đi, theo đúng quy trình.”
Viên cảnh sát Huy quỳ sụp xuống giữa đường, giọng run rẩy: “Em xin lỗi Giám đốc… Em nóng tính quá… Em không biết…”
Đại tá Quân lắc đầu nhẹ: “Không phải xin lỗi tôi. Hãy xin lỗi chính lương tâm của anh. Và từ hôm nay, hãy nhớ rằng: đồng phục chúng ta mặc là để phục vụ nhân dân, không phải để thể hiện quyền lực.”
Vụ việc được ghi nhận đầy đủ. Đại tá Quân không yêu cầu kỷ luật nặng ngay lập tức, nhưng ông yêu cầu viên cảnh sát phải viết bản kiểm điểm sâu sắc và tham gia các buổi tập huấn về thái độ phục vụ nhân dân.
Câu chuyện nhanh chóng lan truyền trong lực lượng công an tỉnh. Nhiều cán bộ, chiến sĩ sau khi nghe chuyện đều tự nhìn lại cách mình làm việc hàng ngày.
Đại tá Quân sau đó vẫn tiếp tục các chuyến vi hành không báo trước. Ông thường nói với cấp dưới:
“Chúng ta không được quên rằng mình cũng là người dân. Trước khi mặc đồng phục, chúng ta là con người.”
Câu chuyện của viên cảnh sát trẻ trở thành bài học lớn trong toàn tỉnh. Nhiều người dân sau này khi kể lại đều cảm thấy ấm lòng vì có những người lãnh đạo biết lắng nghe và sửa chữa.
Còn chị Thu – không, ở đây là câu chuyện của Đại tá Quân – nhắc nhở chúng ta rằng: quyền lực chỉ thực sự có giá trị khi được sử dụng với trái tim và trách nhiệm.
Bạn đang đọc những câu chuyện đời thực ý nghĩa nhất tại website… https://fleuri.info/

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!