Truпg Tá PҺát Hιệп Đứa Trẻ 5 Tuổι Là Coп Ruột sau 6 Năm Lι Hȏп..Sự TҺật KιпҺ Hoàпg PҺía Sau …

Trung Tá Phát Hiện Đứa Trẻ 5 Tuổi Là Con Ruột sau 6 Năm Li Hôn..Sự Thật Kinh Hoàng Phía Sau …
Trung tá Hùng ngồi trong quán cà phê ven đường Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội, tay cầm ly cà phê sữa đá đã nguội ngắt. Hôm nay là ngày nghỉ, anh chỉ định ghé qua mua ít đồ cho mẹ già ở quê. Không ngờ, ngay bàn bên cạnh, một cậu bé khoảng năm tuổi đang ngồi ngoan ngoãn vẽ tranh.
Cậu bé ngẩng lên.
Hùng khựng lại.
Đôi mắt ấy… giống hệt anh năm xưa. Cái mũi cao, cái miệng hơi mím khi tập trung, và cả cách nhíu mày khi vẽ sai một đường. Hùng nhìn chằm chằm. Cậu bé cũng nhìn lại, không sợ, chỉ tò mò.
“Chú ơi, chú thích tranh con không?”
Giọng nói trong trẻo. Hùng gật đầu, cố cười. Tim anh đập mạnh lạ thường.
Lúc đó, một người phụ nữ bước ra từ quầy thanh toán. Cô mặc áo sơ mi trắng giản dị, tóc búi cao, dáng người mảnh mai. Khi thấy Hùng, bước chân cô khựng lại một nhịp.
Hùng đứng dậy.
“Vy…”
Cô tên Nguyễn Thị Vy. Vợ cũ của anh. Ly hôn cách đây đúng sáu năm.
Vy mỉm cười nhẹ, không ngạc nhiên lắm. Như thể cô đã chuẩn bị sẵn cho khoảnh khắc này từ lâu.
“Anh Hùng… lâu rồi.”
Cậu bé chạy lại, nắm tay mẹ.
“Mẹ ơi, chú này khen tranh con đẹp.”
Vy cúi xuống xoa đầu con, giọng bình thản:
“Con chào chú đi con. Chú là… bạn cũ của mẹ.”
Cậu bé ngoan ngoãn chào. Hùng nhìn đứa trẻ. Càng nhìn càng không thể phủ nhận. Mọi đường nét đều giống anh đến mức khó tin. Cái cách nó nhếch môi khi cười, cái cách nó đứng hơi nghiêng người sang trái – giống y chang anh hồi nhỏ.
Hùng nuốt khan.
“Vy… con này… bao nhiêu tuổi rồi?”
Vy nhìn anh, ánh mắt không né tránh.
“Gần sáu tuổi.”
Hùng đứng im. Sáu năm trước, họ ly hôn vì anh nghi ngờ Vy ngoại tình. Anh còn nghĩ mình vô sinh vì bao năm lấy nhau không có con. Anh đã bỏ đi, ký giấy ly hôn trong cơn giận, không một lời giải thích.
Giờ đây, đứa trẻ đứng trước mặt anh.
“Con tên gì?” – giọng anh khàn.
“Con tên Minh ạ.”
Minh. Tên anh đặt cho con trai nếu sau này có.
Vy kéo con lại gần, giọng nhẹ:
“Minh, con ra ngoài chơi với dì một chút đi. Mẹ nói chuyện với chú.”
Cậu bé ngoan ngoãn chạy ra. Vy ngồi xuống ghế đối diện Hùng. Cô không vội vàng. Như thể đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu.
“Anh muốn biết gì thì hỏi đi.”
Hùng siết chặt ly cà phê.
“Con là con anh… phải không?”
Vy gật đầu. Không chần chừ.
“Phải.”
Hùng cảm giác như có ai đấm mạnh vào ngực. Sáu năm. Sáu năm anh sống với nỗi day dứt rằng mình không thể có con. Sáu năm anh nghĩ Vy phản bội anh.
“Vậy sao em không nói?”
Vy nhìn ra ngoài cửa kính. Ánh nắng chiều chiếu vào khuôn mặt cô, làm nổi rõ những vết nhăn nhỏ ở đuôi mắt – những vết nhăn mà sáu năm trước chưa có.
“Em nói thì anh tin không?”
Hùng im lặng.
Vy cười buồn.
“Anh lúc đó… không tin em. Anh nghĩ em ngoại tình. Anh nghĩ em cố tình giấu anh để lấy tiền nhà anh. Anh còn bảo em là ‘con đĩ’. Anh nhớ không?”
Hùng cúi đầu. Anh nhớ. Anh nhớ từng câu từng chữ trong cơn say và cơn giận.
“Em sợ. Em sợ anh sẽ không nhận con. Em sợ anh sẽ bắt em phá thai. Em sợ… anh sẽ làm tổn thương con.”
Vy dừng lại, giọng vẫn bình thản nhưng tay siết chặt mép bàn.
“Và em cũng sợ… gia đình anh.”
Hùng ngẩng lên.
“Gia đình anh?”
Vy gật đầu.
“Sau khi anh đi, mẹ anh gọi em đến. Bà bảo: ‘Mày đừng có mơ mộng gì. Con nhà mày không phải con nhà tao. Tao không nhận đâu.’ Bà còn đưa cho em một khoản tiền lớn, bảo em ‘xử lý’ đi cho xong. Em không nhận. Em bỏ đi. Em sinh Minh một mình ở Sài Gòn.”
Hùng ngồi im. Tay anh run nhẹ.
“Em… giấu anh sáu năm?”
“Không phải giấu. Em chờ.”
Vy nhìn thẳng vào mắt anh.
“Em chờ anh trưởng thành. Em chờ anh đủ bình tĩnh để nhìn nhận lại. Em chờ anh… không còn là người đàn ông từng gọi em là ‘con đĩ’ nữa.”
Hùng cúi đầu. Lần đầu tiên sau sáu năm, anh cảm thấy mình nhỏ bé đến mức đáng thương.
Ngoài cửa kính, Minh đang chơi với dì, cười vang. Cậu bé ngoảnh lại nhìn vào trong, vẫy tay chào mẹ.
Vy mỉm cười, vẫy lại.
“Anh có muốn… gặp con không?”
Hùng nhìn đứa bé. Nhìn khuôn mặt giống hệt mình năm xưa. Nhìn nụ cười trong trẻo không một chút nghi ngờ.
Anh gật đầu.
“Anh muốn.”
Vy đứng dậy.
“Nhưng anh phải hứa một điều.”
“Gì?”
“Đừng bao giờ để con biết… anh từng muốn em phá thai nó.”
Hùng đứng im. Câu nói ấy như dao cắt vào tim anh.
Anh gật đầu, giọng nghẹn:
“Anh hứa.”
Vy quay đi, bước ra ngoài đón con. Hùng đứng nhìn theo. Minh chạy lại nắm tay mẹ, cười toe toét.
Hùng đứng đó, một mình trong quán cà phê.
Ngoài kia, nắng chiều vẫn vàng óng. Nhưng trong lòng anh, mọi thứ đã sụp đổ từ lâu, chỉ là anh không hay.
Và giờ… anh phải học cách nhặt những mảnh vỡ ấy lên.
**Kết thúc.**

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!