“Gặp lạι vợ cũ ƌaпg maпg tҺaι 8 tҺáпg, пgườι cҺồпg suү sụp kҺι Ьιết sự tҺật…”

“Gặp lạι vợ cũ ƌaпg maпg tҺaι 8 tҺáпg, пgườι cҺồпg suү sụp kҺι Ьιết sự tҺật…”

Minh đứng giữa sảnh siêu thị Big C quận 7, tay cầm giỏ nhựa lưng chừng vài hộp sữa và ổ bánh mì còn ấm, mà lòng trống rỗng như vừa quên mất điều gì rất quan trọng. Trời Sài Gòn cuối năm không mưa, nhưng trong siêu thị lại có cái lạnh điều hòa khiến người ta dễ thấy cô đơn hơn bình thường. Anh định rẽ qua quầy thanh toán cho xong, về nhà, mở laptop, xem nốt bản báo cáo còn dang dở. Một buổi chiều như bao buổi chiều khác, không có gì đáng nhớ.

Cho đến khi anh nhìn thấy cô.

Cách đó chừng mười mét, bên kệ sữa dành cho bà bầu, một người phụ nữ đang cúi xuống, tay lần từng hộp như thể đang chọn thứ gì đó quan trọng hơn cả việc mua sắm. Bụng cô nhô lên rõ ràng dưới lớp áo thun rộng màu xám nhạt. Tóc búi cao, hơi rối, vài sợi rơi xuống gáy. Dáng người mảnh mai quen thuộc, chỉ có cái bụng là lạ lẫm đến mức khiến Minh phải đứng khựng lại.

Anh nuốt nước bọt. Một lần. Rồi lần thứ hai.

Hương.

Cái tên bật ra trong đầu như một phản xạ.

Vợ cũ của anh.

Ba năm.

Ba năm kể từ ngày ký vào tờ giấy ly hôn, anh chưa từng nghĩ sẽ gặp lại cô trong hoàn cảnh như thế này. Không phải ở một quán cà phê cũ, không phải trong một bữa tiệc có người quen chung, mà là giữa một siêu thị đông người, với một cái bụng lớn đến mức không thể làm ngơ.

Minh quay người định đi. Bàn chân anh đã xoay nửa vòng, nhưng đúng lúc đó, Hương đứng thẳng lên, tay vô thức xoa nhẹ lên bụng, như một thói quen đã hình thành từ lâu. Ánh mắt cô lướt qua kệ hàng, rồi dừng lại nơi anh.

Hai người nhìn nhau.

Không gian xung quanh vẫn ồn ào, xe đẩy va vào nhau lạch cạch, trẻ con khóc ré lên vì đòi kẹo, loa phát nhạc quảng cáo lặp đi lặp lại. Nhưng với Minh, tất cả như bị kéo ra xa, chỉ còn lại một khoảng trống rất nhỏ, nơi có anh và Hương.

Cô khựng lại. Anh cũng khựng lại.

Hương là người lên tiếng trước.

“Anh cũng đi siêu thị à?”

Giọng cô vẫn vậy. Nhẹ, không cao không thấp, không có gì để người ta đoán được cảm xúc thật.

Minh gật đầu, cổ họng khô khốc. Anh nhìn xuống bụng cô. Nhìn rồi lại nhìn. Như thể đang cố xác nhận rằng đó là sự thật, không phải một trò đùa của trí nhớ.

“Em… mang thai à?”

Câu hỏi bật ra, thừa thãi đến mức chính anh cũng thấy ngượng.

Hương khẽ cười. Một nụ cười không vui, nhưng cũng không hẳn buồn. Giống như người ta cười khi đã đi qua một quãng đường đủ dài để không còn bất ngờ trước những điều hiển nhiên.

“Ừ. Tám tháng hai tuần.”

Minh nghe tim mình đập mạnh hơn một nhịp. Tám tháng. Nghĩa là chỉ còn hơn một tháng nữa thôi.

Anh đứng im. Mọi suy nghĩ trong đầu như bị ai đó kéo rối tung lên.

“Con… của ai?”

Anh biết mình không nên hỏi. Nhưng anh không kìm được.

Hương nhìn anh. Lâu hơn bình thường. Ánh mắt cô không có giận dữ, không có trách móc. Chỉ có một khoảng cách rất rõ ràng, như giữa hai người đã từng thân thuộc nhưng giờ chỉ còn là người dưng.

“Con của anh.”

Ba chữ đó rơi xuống rất nhẹ.

Nhưng với Minh, nó nặng như một tảng đá.

Anh lùi lại một bước, lưng chạm vào kệ hàng phía sau. Một hộp sữa chua rơi xuống sàn, lăn đi mấy vòng rồi dừng lại dưới chân anh. Anh không cúi xuống nhặt.

“Không thể nào…” giọng anh khàn đặc. “Mình ly hôn ba năm rồi. Em… sao có thể…”

Hương cúi xuống nhặt hộp sữa chua, đặt lại lên kệ. Động tác chậm rãi, cẩn thận, như sợ làm cái gì đó vỡ ra thêm lần nữa.

“Em có thai trước khi ký giấy ly hôn hai tháng,” cô nói. “Lúc đó anh bận đi công tác dài ngày. Em không nói.”

Minh đứng im. Một khoảng ký ức cũ bỗng nhiên hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Những chuyến công tác anh tự nhận là “quan trọng”. Những cuộc gọi vội vàng. Những lần Hương muốn nói gì đó rồi lại thôi. Cái cách cô nhìn anh, có gì đó khác đi, nhưng anh không để ý. Anh chỉ nghĩ mình đang tìm một lối thoát.

“Vì sao em không nói?” anh hỏi, giọng thấp xuống.

Hương đứng thẳng lên, tay vẫn đặt trên bụng. Đứa bé trong đó vừa cựa nhẹ. Cô hơi nghiêng người, như lắng nghe.

“Nói để làm gì?” cô hỏi lại. “Để anh ở lại vì trách nhiệm à? Hay để anh nghĩ em cố giữ anh bằng một đứa con?”

Minh không trả lời được.

Anh nhìn xuống bụng cô. Áo thun bị kéo căng, lộ ra đường cong rõ rệt. Bên trong đó là một sinh linh. Là con anh. Một đứa trẻ đã lớn lên từng ngày, từng tháng… mà anh không hề biết.

“Con… khỏe không?” anh hỏi, giọng nhỏ lại.

Hương gật đầu. “Bác sĩ nói ổn. Con trai.”

Cô mỉm cười rất nhẹ, bàn tay xoa bụng theo phản xạ. “Em đặt tên tạm là Minh Anh. Theo họ anh. Nếu anh không thích thì…”

“Đừng đổi,” Minh cắt ngang. Giọng anh run lên. “Đừng đổi.”

Anh bước lại gần một bước, rồi dừng lại. Khoảng cách giữa họ không xa, nhưng anh thấy mình không có quyền bước thêm.

Tay anh nhấc lên, như muốn chạm vào bụng cô. Nhưng rồi dừng lại giữa không trung.

Anh không dám.

Hương cúi xuống, nhấc giỏ hàng lên.

“Anh đi thanh toán đi. Em cũng phải về. Dạo này con hay quấy ban đêm, em mệt.”

Cô nói rất bình thường. Như đang nói về một việc không liên quan đến anh.

Minh đứng im.

Hương đi ngang qua anh. Vai cô chạm nhẹ vào vai anh. Một cái chạm rất khẽ, nhưng đủ khiến anh nhớ lại hàng trăm cái chạm khác trong quá khứ. Mùi sữa bầu thoang thoảng, khác với mùi dầu gội quen thuộc ngày xưa.

Anh quay lại.

“Hương…”

Cô dừng lại. Nhưng không quay đầu.

“Anh… xin lỗi.”

Câu nói đó, anh giữ trong lòng suốt ba năm. Nhưng đến bây giờ, khi nói ra, nó lại nhỏ bé đến đáng thương.

Hương im lặng một lúc. Rồi nói, rất khẽ:

“Anh không cần xin lỗi em.”

Minh ngẩng lên, nhìn vào bóng lưng cô.

“Anh chỉ cần…” cô ngập ngừng một giây, “…đừng để con phải hỏi ‘sao ba không ở với mẹ’.”

Cô bước tiếp.

Minh đứng đó. Tay anh buông thõng. Giỏ hàng trượt khỏi tay, rơi xuống sàn. Mấy hộp sữa lăn ra, va vào chân người khác. Có người nhắc anh, nhưng anh không nghe.

Anh nhìn theo Hương.

Cái bụng lớn khiến bước đi của cô chậm hơn, hơi lệch sang một bên. Nhưng lưng cô vẫn thẳng. Không cúi xuống. Không ngoảnh lại.

Anh chợt hiểu ra một điều.

Ba năm trước, khi ký vào tờ giấy đó, anh nghĩ mình đang rời khỏi một cuộc hôn nhân không còn hạnh phúc.

Anh nghĩ mình sẽ có một cuộc sống mới, nhẹ nhàng hơn, dễ thở hơn.

Nhưng anh không biết…

mình đã bỏ lại phía sau không chỉ một người phụ nữ.

Mà còn là một đứa trẻ.

Một đứa trẻ đã tồn tại… mà anh không hề hay biết.

Minh bước ra khỏi siêu thị sau Hương. Trời Sài Gòn vẫn nắng nhẹ, nhưng trong mắt anh mọi thứ như nhòe đi.

Anh thấy Hương đẩy xe ra bãi giữ xe. Cô dừng lại một chút, đặt tay lên bụng, cúi xuống thì thầm điều gì đó. Anh không nghe được, nhưng đoán được.

Có lẽ cô đang nói với con.

Minh đứng xa xa. Không tiến lại.

Không gọi nữa.

Anh chỉ đứng nhìn.

Một lúc lâu.

Cho đến khi Hương lên xe, nổ máy, và hòa vào dòng người trên đường.

Anh vẫn đứng đó.

Giữa bãi xe ồn ào, giữa những tiếng còi, tiếng người gọi nhau í ới.

Anh không khóc lớn.

Chỉ thấy mắt mình ướt.

Lần đầu tiên sau ba năm, anh khóc.

Không phải vì mất đi một người vợ.

Mà vì nhận ra…

có những điều, khi bạn biết đến, đã là quá muộn.

Và có những người…

khi họ đã đi xa…

thì dù bạn có đứng ngay trước mặt…

họ cũng không còn thuộc về bạn nữa.

Minh quay lại, bước vào siêu thị.

Nhặt lại những thứ đã rơi.

Nhưng anh biết…

có một thứ…

anh sẽ không bao giờ nhặt lại được.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!