Vợ mất 49 пgàү cҺồпg cҺợt пҺậп ƌược cuộc gọι từ ЬệпҺ vιệп үȇu cầu ƌếп ƌóп coп mớι sιпҺ,ƌếп пơι tҺì..
Vợ mất 49 ngày, chồng bất ngờ nhận được cuộc gọi từ bệnh viện yêu cầu đến đón con mới sinh. Đến nơi, người phụ nữ ấy quay mặt ra khiến anh rụng rời.
Hùng và Vân kết hôn đã hơn hai năm. Người ngoài nhìn vào ai cũng khen Vân có số hưởng, lấy được chồng giỏi giang, thành đạt như Hùng. Vân cũng từng tự hào lắm. Nhưng đằng sau vẻ bề ngoài ấy là nỗi đau tột cùng.
Cưới đã lâu, người ta có con bồng con bế, còn Vân thì mãi không thể có bầu. Cô khát khao sinh cho Hùng một đứa con nối dõi. Vân tìm đủ mọi cách, uống đủ thứ thuốc để nhanh chóng có con. Nhưng bác sĩ bảo tử cung cô mỏng, việc mang thai rất khó khăn, nếu có thai thì nguy cơ sảy thai cực lớn.
“Em chắc không thể làm mẹ được rồi… Hay là mình ly hôn đi anh? Dù sao anh cũng là con một, phải lấy vợ sinh con trai thì mới được.”
Hùng nắm chặt tay vợ: “Vớ vẩn! Chuyện con cái là lộc trời cho, chứ có phải muốn là muốn. Anh lấy em về để làm vợ, chứ không phải cái máy đẻ. Em cứ từ từ, rồi sẽ có bầu thôi. Anh cấm em nói đến chuyện ly hôn nghe chưa.”
Vợ chồng Hùng quyết định làm thủ tục nhận con nuôi. Cứ tưởng mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
Nhưng một ngày, khi Hùng đang trên đường đi làm về thì Vân bị tai nạn qua đời. Giây phút ấy, Hùng đau đớn như muốn chết đi. Tang lễ xong, mọi người khuyên Hùng nên cưới vợ khác để có người chăm sóc, nhưng Hùng kiên quyết ở vậy thờ vợ.
Từ ngày vợ mất, ngày nào Hùng cũng thắp hương, nằm mơ thấy vợ về báo mộng: “Đứa bé là con của mình, anh hãy nuôi nó.” Hùng tỉnh dậy toát mồ hôi, cho rằng mình nhớ vợ quá nên mới mơ như vậy. Khi còn sống, vợ chồng anh còn không thể có con, huống chi giờ vợ đã mất.
Nhưng cái điều khiến Hùng không dám tin là khi anh đang thắp hương dỗ 49 ngày cho vợ, bất ngờ có cuộc điện thoại từ bệnh viện báo anh đến làm thủ tục cho đứa con mới sinh.
Hùng điếng người, phóng xe lên bệnh viện. Khi bác sĩ chỉ vào căn phòng nơi đứa bé mới chào đời, Hùng hồi hộp vô cùng. Người phụ nữ bế đứa bé quay mặt lại nhìn anh. Hùng rụng rời.
“Vân… không thể nào… em đã mất rồi cơ mà… chuyện này là sao?”
Anh ngã quỵ. Người phụ nữ vội đỡ anh dậy, cười hiền:
“Anh cứ bình tĩnh nghe em nói đã. Em không phải là chị Vân. Em là Ly, em gái sinh đôi của chị Vân.”
Hùng ngạc nhiên đến mức không nói nên lời. Quả thật trước đây Vân từng nói cô có một đứa em song sinh, nhưng Hùng không ngờ lại giống nhau đến mức như vậy.
Ly bế đứa bé đưa cho anh:
“Đứa bé này là con của anh và chị Vân. Đó là con của vợ chồng anh.”
Hùng run rẩy: “Không lẽ… em mang thai hộ giúp anh chị?”
Ly gật đầu:
“Ngày đó chị Vân khát khao sinh cho anh một đứa con nhưng không thể. Dù anh nói sẽ xin nhận con nuôi, chị Vân vẫn muốn anh có đứa con của hai người. Chính vì vậy chị ấy nhờ em mang thai thay. Chị ấy muốn tạo bất ngờ cho anh nên không nói ra. Bây giờ chị ấy mất rồi, anh hãy chăm sóc cho đứa bé thật tốt.”
Hùng khóc như mưa, bế đứa con trên tay như gặp lại được vợ mình. Anh tự hứa sẽ thay vợ chăm sóc con thật tốt.
Ly cười buồn:
“Em chỉ muốn giúp anh chị thôi, chứ không có ý gì khác. Nào ngờ chị ấy mỏng manh quá… Bây giờ tùy anh quyết định. Nếu anh không muốn gánh vác, em sẽ đưa con sang Mỹ cùng em.”
Hùng lắc đầu:
“Anh sẽ chăm sóc đứa bé thật tốt. Chuyện đi bước nữa anh chưa bao giờ nghĩ tới. Anh xin cảm ơn em vì tất cả. Em đã làm cho vợ chồng anh một điều không thể nào quên.”
Qua câu chuyện trên, rất mong quý vị cho vài lời chia sẻ.




