Tên tôi là Nguyễn Chiêu Đệ.

Tên tôi là Nguyễn Chiêu Đệ.

Một cái tên nghe đã thấy sai.

Trong họ Nguyễn nhà tôi, chưa từng có đứa con gái nào mang cái tên như thế. “Chiêu Đệ” — gọi em trai về. Một cái tên mang theo kỳ vọng, nhưng lại đặt lên một đứa con gái như tôi, ngay từ lúc lọt lòng đã bị xem như… một sai lầm.

Người đặt cái tên đó là bà nội.

Cả đời bà trọng nam khinh nữ. Đến mức tôi lớn lên trong nhà mà chưa từng một lần được bà ôm. Mỗi khi nhìn thấy tôi, bà chỉ lắc đầu, nhả khói thuốc:

— Con gái… nuôi làm gì cho phí cơm.

Vậy mà…

Ngày bà mất, cả nhà chết lặng khi đọc di chúc.

Toàn bộ tài sản — nhà đất, tiền bạc, vàng bạc tích góp cả đời — đều để lại cho một mình tôi.

Đổi lại…

Tôi phải thức trắng ba ngày ba đêm, không ăn, không uống, quỳ canh bên linh cữu bà.


Đêm thứ ba.

Cả người tôi như bị rút cạn.

Đầu óc quay cuồng, mắt hoa lên, hai đầu gối tê dại vì quỳ quá lâu. Tôi không còn cảm nhận được thời gian nữa, chỉ biết từng giây trôi qua dài như cả một đời người.

Mí mắt tôi díp lại.

Tôi suýt gục xuống.

Ngay lúc đó — một bàn tay lạnh ngắt nắm lấy vai tôi.

Tôi giật mình quay lại.

Mẹ tôi.

Nhưng khuôn mặt bà… không giống thường ngày.

Tá i nhợt. Đôi mắt mở to, đỏ ngầu như vừa khóc rất lâu.

Không nói một lời, mẹ kéo mạnh tôi ra phía sau bàn bát tiên.

Giọng bà run đến mức gần như vỡ vụn:

Chiêu Đệ… nghe mẹ… chạy đi…

Tôi chưa kịp hiểu gì, bà đã ghì chặt vai tôi:

Bà nội… đang muốn mượn xác con để hoàn hồn.

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

— Mẹ… mẹ nói gì vậy…

Nhưng mẹ không trả lời.

Bà kéo tôi chui xuống gầm bàn, tay bịt chặt miệng tôi lại.

— Đừng thở mạnh… đừng lên tiếng…


Ngay lúc đó.

Từ phía quan tài…

Vang lên một âm thanh.

Sột soạt…

Rồi… lạo xạo…

 

 

 

Âm thanh khô khốc, ghê rợn như tiếng giấy bị xé.

Tôi nhớ rõ — khi nhập liệm, vì tiếc tiền, bố và mấy người chú chỉ mặc cho bà bộ áo thọ bằng giấy vàng mã.

Chỉ cần cử động nhẹ… cũng sẽ phát ra âm thanh như vậy.

Nhưng suốt ba ngày qua… linh đường hoàn toàn yên tĩnh.

Không một tiếng động.

Vậy mà bây giờ…

Nó lại vang lên rõ mồn một.


Ngọn đèn dầu trước linh cữu chợt chập chờn.

Rồi tắt phụt.

Không hề có gió.

Nhưng lửa vẫn tắt.


Dưới ánh trăng yếu ớt lọt qua cửa sổ…

Tôi nhìn thấy.

Hai bàn chân.

Đang buông thõng ra khỏi mép quan tài.

Không chạm đất.

Chỉ lơ lửng.

Trên chân là đôi hài thêu long phụng — chính tay tôi đã mang cho bà lúc nhập liệm.


Tôi muốn hét lên.

Nhưng tay mẹ siết chặt miệng tôi.


Đôi chân đó… bắt đầu di chuyển.

Không có tiếng bước chân.

Chỉ có tiếng áo giấy sột soạt kéo lê trên không.

Từng bước…

Từng bước một…


Rồi…

Dừng lại ngay trước bàn bát tiên.

Ngay trên đầu tôi.


Một giọng nói vang lên.

Khàn đặc. Rít như kim loại cào trên nền xi măng.

Kỳ lạ thật…

Con ranh chết tiệt kia… trốn đi đâu rồi…

Tim tôi như ngừng đập.


Rõ ràng tao ngửi thấy mùi người sống…

Hai cánh mũi bà phập phồng.

Tiếng thở khò khè.


Rồi…

Một cái đầu… từ từ thò xuống mép bàn.

Ngược.

Khuôn mặt bà rũ xuống, da chảy xệ như bị kéo dài ra.

Đôi mắt nhỏ, sắc như mắt chuột.

Phát ra thứ ánh sáng xanh lè.

Quét qua từng góc tối.


Ngay chỗ tôi.


Tôi cứng đờ.

Không dám thở.

Không dám nháy mắt.


Chui đi đâu mất rồi…

Giọng bà gằn lên.

Ngay sát tai tôi.


Tôi cảm nhận rõ ràng…

Ánh mắt đó… đang dán vào lưng mình.


Thời gian như ngừng lại.

Tôi không biết đã trôi qua bao lâu.

Chỉ biết… nếu tôi phát ra một âm thanh dù nhỏ nhất…

Tôi sẽ chết.


Cho đến khi…

Tiếng gà gáy.

Một âm thanh quen thuộc.

Nhưng lúc đó… nó như tiếng cứu mạng.


Ngay lập tức.

Cái đầu kia giật mạnh lên.

Tiếng áo giấy sột soạt dồn dập.

Như bị hút ngược trở lại.


“RẦM!”

Nắp quan tài đóng lại.


Linh đường… im lặng.


Tôi thở dốc.

Toàn thân ướt đẫm mồ hôi.


Khi trời sáng hẳn…

Tôi mới dám nhìn ra ngoài.

Lớp bột mì rải trên sàn — vốn phẳng lì suốt ba ngày —

Giờ đây…

chi chít dấu chân.

Từ quan tài…

đến bàn bát tiên…

rồi vòng quanh linh đường…

cuối cùng quay lại quan tài.


Mẹ kéo tôi ra phía sau.

Bà dúi vào tay tôi một miếng ngọc bội màu xanh xám.

Giọng bà gấp gáp:

Từ giờ trở đi… bố con đưa gì cũng đừng ăn.

Họ nói gì… cũng đừng tin.

Họ đang muốn biến con thành “người chết thay”.


Rồi…

Mẹ biến mất.


Sáng hôm đó.

Bố tôi cùng ba người chú mở cửa linh đường.

Vừa bước vào…

Họ nhìn thấy dấu chân.

Sắc mặt lập tức thay đổi.


Bố nhìn tôi.

Ánh mắt… không giống của người sống.

Mẹ à?

Tôi giật mình:

— Bố… là con…

Chưa nói hết câu…

“Bố” đã tát tôi một cái.

Sao lại là mày?!

Chú hai nói nhỏ:

Lần này thất bại rồi… mẹ chưa mượn được xác.


Tôi bị nhốt vào phòng chứa đồ.

Tối om.

Ngột ngạt.


Bên ngoài…

Họ gọi một đạo sĩ đến.

Lão họ Vương.


Tôi áp tai vào cửa.

Nghe từng lời.


Âm hồn đã tỉnh.

Đêm nay… phải làm lại.


Tim tôi rơi xuống.


Làm lại…

Nghĩa là… lần này họ sẽ không để tôi trốn.


Tôi run rẩy nắm chặt miếng ngọc.

Đột nhiên…

Nó ấm lên.


Một giọng nói…

vang lên trong đầu tôi.


Chiêu Đệ…

Giọng của mẹ.


Mẹ không còn sống nữa.


Tôi chết lặng.


Đêm qua… người cứu con… là hồn của mẹ.

Bọn họ… đã hại mẹ trước rồi…


Nước mắt tôi trào ra.

Không thành tiếng.


Nghe mẹ…

Đêm nay… đừng trốn.

Hãy để bà nội nhập vào.

Nhưng con phải giữ chặt miếng ngọc.

Nếu buông ra… con sẽ mất luôn.


Đêm thứ tư.

Tôi bị kéo ra linh đường.

Bị ép quỳ trước quan tài.


Nắp quan tài…

tự mở.


Bà nội…

từ từ ngồi dậy.


Khuôn mặt xanh xám.

Đôi mắt sáng quắc.


Lần này… tao sẽ vào được…


Bà lao về phía tôi.


Tôi không chạy.

Không trốn.


Tôi siết chặt miếng ngọc.


Một luồng sáng bùng lên.


Tiếng hét xé toạc không gian.

KHÔNG!!!


Bà nội bị bật ngược trở lại.

Toàn thân co giật.

Rồi gục xuống.


Cùng lúc đó…

“bố” tôi và mấy người chú hét lên.

Ngã quỵ.

Miệng sùi bọt.


Linh đường… hỗn loạn.


Tôi đứng đó.

Run rẩy.


Giọng mẹ vang lên lần cuối:

Nghiệp họ… tự tạo… tự trả.


Sáng hôm sau.

Cả làng xôn xao.

Bố tôi và ba người chú…

chết bất thường.


Không ai giải thích được.


Còn tôi…

trở thành người thừa kế duy nhất.


Nhưng tôi biết.

Cái giá của khối tài sản đó…

không phải là tiền.


Mà là ba ngày ba đêm…

giữa ranh giới của sống và chết.


Và một bí mật…

sẽ theo tôi…

đến hết cuộc đời.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!