Hȏm ƌó là пgàү gιỗ Ьṓ cҺồпg.

Hȏm ƌó là пgàү gιỗ Ьṓ cҺồпg.

Từ khi trời còn chưa sáng hẳn, Hương đã lặng lẽ dậy. Căn nhà cấp bốn ở ngoại ô Bắc Ninh vẫn chìm trong lớp sương sớm dày đặc, chỉ có ánh đèn vàng leo lét le lói từ gian bếp nhỏ. Không khí se lạnh, mùi khói bếp thoang thoảng lẫn với hương nhang từ bàn thờ vọng ra.
Hương đứng bên nồi nước dùng đang sôi sùng sục, một tay chống lưng, tay kia khuấy đều. Bụng bầu tháng thứ bảy của cô nhô cao, căng cứng dưới lớp áo bầu đã sờn màu. Mỗi lần cúi xuống nhặt rau hay xoay người lấy gia vị, cô lại phải dừng lại vài giây, hít thở chậm rãi, như thể đang nhắc nhở chính mình: “Cố lên, chỉ còn một chút nữa thôi.”
Không phải vì ai khác.
Mà vì đứa con đang lớn dần trong bụng.
Và vì cái danh “làm dâu” mà cô vẫn cố giữ cho trọn.
— Con để mẹ làm giúp, đừng cố quá!
Giọng bà Phương vang lên từ phía sau. Bà bước vào bếp, tay áo xắn cao, ánh mắt nhìn con dâu vừa nghiêm nghị vừa xót xa. Hương vội lau giọt mồ hôi đang lăn dài trên thái dương, cố nở nụ cười:
— Không sao đâu mẹ… con làm được mà.
Nhưng vừa quay lưng, cô khẽ nhăn mặt. Không phải đau ở bụng. Mà là một nỗi đau âm ỉ, trống rỗng đang lan tỏa trong lòng. Cô đã quen với những buổi sáng như thế này – một mình gồng gánh mọi thứ.
— Thằng Thành đâu rồi? Giỗ bố nó mà sáng giờ vẫn chưa thấy mặt mũi!
Giọng bà Phương cao hơn, mang theo chút bực tức. Hương khựng lại một nhịp. Cô không quay đầu, chỉ nhẹ nhàng đáp:
— Dạ… anh ấy nói đi đón khách quan trọng của công ty… chắc lát nữa về mẹ ạ.
Bà Phương “hừ” một tiếng, không nói thêm. Nhưng ánh mắt bà đã lộ rõ sự nghi ngờ. Trong căn bếp chật hẹp, hai người phụ nữ tiếp tục làm việc – một người là mẹ, một người là con dâu. Cả hai đều hiểu, có những điều không cần phải nói ra thành lời.
Chiếc điện thoại của Hương đặt trên góc bàn bất ngờ rung lên. Một tiếng. Hai tiếng. Màn hình sáng lên trong không gian còn tối mờ.
Hương đang nhào bột, tay dính đầy bột mì trắng xóa, nên quay sang:
— Mẹ xem giúp con với… lỡ anh Thành dặn mua thêm gì.
Bà Phương bước tới, cầm điện thoại lên. Chỉ một giây. Chỉ một giây thôi, gương mặt bà đột ngột thay đổi. Ban đầu là sững sờ, rồi tái mét, cuối cùng đỏ bừng vì giận dữ và nhục nhã.
Dòng tin nhắn hiện lên rõ mồn một, không che giấu, không thương tiếc:
“Chồng chị đang ở với em trong nhà nghỉ đây. Anh ấy nói em tuyệt hơn chị nhiều… còn bảo tối về bắt chị học theo.”
Kèm theo là một bức ảnh. Ánh đèn vàng mờ ảo. Một cô gái trẻ, da trắng, môi đỏ, đang áp sát vào ngực trần của Thành – con trai bà.
Thời gian như ngừng lại. Bà Phương siết chặt điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Một cảm giác nhục nhã xen lẫn đau đớn dâng trào trong lòng bà. Không chỉ vì con trai bà hèn hạ, mà vì người phụ nữ đang mang thai tháng thứ bảy, đang một mình gồng gánh mọi thứ trong bếp, lại phải chịu đựng sự phản bội này.
— Mẹ… sao vậy ạ? — Giọng Hương nhẹ nhàng kéo bà về thực tại.
Bà Phương ngẩng lên, nhìn con dâu. Nhìn cái bụng bầu đang nhô cao, nhìn đôi tay dính đầy bột, nhìn đôi mắt vẫn còn chút ngây thơ và tin tưởng. Tim bà thắt lại. Một giây. Hai giây. Rồi bà bình tĩnh bấm xóa tin nhắn.
— Không có gì… tin nhắn rác thôi.
Giọng bà lạnh lẽo, không để lộ cảm xúc. Hương thở nhẹ, mỉm cười:
— Dạ… con tưởng anh ấy…
Nụ cười ấy rất nhỏ, rất cố gắng. Nhưng chính nụ cười ấy lại khiến tim bà Phương đau nhói hơn bất cứ điều gì. Bà đặt điện thoại xuống, quay lưng:
— Con làm tiếp đi… mẹ ra ngoài một lát.
Ngoài sân, nắng sớm đã lên, nhưng bà Phương đứng trong bóng râm, hai bàn tay run nhẹ. Ánh mắt bà lạnh như đá. Bà thì thầm trong lòng:
“Được… đã vậy… thì đừng trách mẹ.”
Chiều hôm đó, mâm cỗ giỗ được bày biện đầy đủ, chỉn chu đến từng món: gà luộc, giò chả, canh măng, nem rán… Tất cả đều hoàn hảo như không có chuyện gì xảy ra. Họ hàng kéo đến đông đủ, tiếng cười nói rộn ràng. Nhưng trong căn nhà ấy, có một sự im lặng nặng nề đang bao trùm, như cơn bão đang âm thầm tích tụ.
Đúng lúc chuẩn bị thắp hương, tiếng xe máy dừng lại trước cổng…………………………………………………….
Thành bước vào, áo sơ mi hơi nhăn, tóc rối bù, trên người còn vương mùi nước hoa lạ.
— Con… con xin lỗi, con bận việc…
Chưa nói hết câu, anh đã im bặt khi chạm phải ánh mắt của mẹ. Bà Phương nhìn thẳng vào con trai, không nói một lời. Chỉ một ánh mắt ấy thôi đã đủ khiến Thành cảm thấy lạnh sống lưng.
— Vào ăn cơm.
Giọng bà nhẹ, nhưng không cho phép cãi lại.
Bữa cơm diễn ra trong im lặng. Chỉ có tiếng bát đũa va chạm khô khốc. Thành cúi đầu ăn, không dám ngẩng lên. Anh biết, có gì đó rất không ổn.
Đêm đó, sau khi khách khứa về hết, Hương mệt mỏi ôm bụng vào phòng ngủ sớm. Cô nằm đó, tay vuốt ve đứa con chưa chào đời, không hay biết rằng ngoài sân, một cuộc đối chất đang diễn ra.
— Thành.
Giọng bà Phương trầm thấp. Hai mẹ con đứng dưới ánh đèn vàng vọt.
— Mẹ hỏi thật. Con có chuyện gì cần nói với mẹ không?
Thành cười gượng:
— Dạ… không ạ…
Bà Phương gật đầu chậm rãi:
— Ừ. Vậy là mẹ hiểu rồi.
Đêm ấy, Thành nhận được tin nhắn từ chính cô nhân tình:
“Anh ơi… mẹ anh vừa gọi em ra gặp…”
Tim anh đập mạnh. Sáng hôm sau, tin tức lan nhanh khắp xóm. Cô gái kia được đưa vào viện trong tình trạng hoảng loạn, mặt mày thất thần. Không ai biết chính xác chuyện gì đã xảy ra. Chỉ biết, sau cuộc gặp với bà Phương, cô ta không còn như trước.
Thành lao về nhà, mặt cắt không còn giọt máu:
— Mẹ! Mẹ đã làm gì?!
Bà Phương ngồi đó, bình thản như chưa từng có chuyện gì:
— Mẹ không làm gì cả. Chỉ cho nó hiểu… nó đang đụng vào cái gì.
Thành run rẩy:
— Mẹ…
Bà nhìn thẳng vào mắt con trai. Ánh mắt ấy lần đầu tiên khiến Thành cảm thấy sợ hãi thực sự.
— Mày phản bội vợ mày. Được. Nhưng đừng để người ngoài dẫm lên đầu gia đình này.
Đúng lúc đó, Hương đứng ở cửa phòng. Cô đã nghe hết. Nhưng cô không khóc. Không gào thét. Chỉ lặng lẽ bước vào, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:
— Em không cần anh giải thích.
Cô đặt tay lên bụng bầu:
— Em chỉ hỏi một câu. Đứa con này… anh có muốn nhận không?
Thành đứng im thin thít. Sự im lặng ấy đã là câu trả lời rõ ràng nhất.
Hương gật đầu nhẹ. Một cái gật đầu rất khẽ, nhưng như cắt đứt tất cả những gì còn sót lại.
— Em hiểu rồi.
Cô quay sang bà Phương, cúi đầu:
— Con xin lỗi mẹ… Nhưng con không thể ở lại nữa.
Không khí như đông đặc. Bà Phương nhìn con dâu rất lâu. Ánh mắt bà không còn lạnh lẽo, mà là nỗi đau xót sâu sắc.
— Đi đâu?
— Về nhà mẹ đẻ ạ.
Một khoảng im lặng dài.
— Ừ… Nếu nó không giữ được con, thì mẹ cũng không giữ giúp nó nữa.
Hương quay đi, không ngoảnh lại. Ngoài cổng, gió sớm thổi nhẹ qua hàng cau. Cô đặt tay lên bụng, thì thầm với đứa con:
“Mẹ xin lỗi con… Nhưng mẹ phải mạnh mẽ. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Phía sau, Thành đứng đó, nhìn theo bóng dáng vợ mình ngày càng xa. Lần đầu tiên trong đời, anh hiểu ra một sự thật phũ phàng:
Có những thứ mất đi rồi, sẽ không bao giờ lấy lại được.
Và thứ đáng sợ nhất, không phải là cơn giận của mẹ anh.
Mà chính là sự im lặng lạnh lẽo của người phụ nữ anh đã phản bội.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!