Éᴘ ᴍẹ ɢɪà ǫᴜỳ ʟᴀᴜ ɢɪàʏ ᴄʜᴏ ʙồ, 10 pҺút sau пgườι vợ trở vḕ kҺιếп cả 2 ᴋʜụʏ ɢṓɪ…
Buổi chiều hôm đó, trời Hà Nội mưa như trút nước. Những hạt mưa to đùng đập vào mái hiên chung cư Sunrise Tower ở quận Cầu Giấy, tạo nên tiếng lộp độp không ngớt.
Bà Hòa, 68 tuổi, người phụ nữ cả đời lam lũ ở một làng quê ven sông Hồng, Hưng Yên, lụi cụi bưng túi quà quê lên thăm con gái. Bà đi từ sáng sớm, ngồi xe khách gần bốn tiếng đồng hồ. Lưng bà đau nhức đến mức phải xoa dầu nóng dọc đường. Tay bà run run khi bấm chuông căn hộ tầng 12.
Cửa bật mở.
Không phải Thư – đứa con gái duy nhất của bà.
Không phải Dũng – chàng rể bà vẫn luôn xem như con trai ruột.
Mà là một cô gái trẻ khoảng hai mươi lăm tuổi, son phấn lòe loẹt, mặc áo hai dây mỏng tang, tay còn cầm ly vang đỏ. Cô ta nhai kẹo cao su chóp chép, giọng the thé:
— Bà tìm ai?
Bà Hòa khẽ cúi đầu, giọng lễ phép:
— Tôi… tôi là mẹ vợ của Dũng ạ. Cho tôi gặp cháu Thư với…
Cô gái bật cười khẩy, liếc từ đầu đến chân bà:
— Gặp Thư? Chị ta dọn khỏi cái nhà này lâu rồi. Đây là nhà của tôi và anh Dũng. Bà nhầm rồi!
Bà Hòa chưa kịp nói gì thì Dũng từ trong nhà bước ra. Áo sơ mi mở ba nút, tay cầm ly rượu, bộ dạng như ông chủ. Thấy mẹ vợ ướt sũng đứng ngoài cửa, anh ta nhíu mày, khó chịu:
— Bà lên đây làm gì? Tôi nói rồi, Thư đi công tác cả tuần. Bà làm phiền tôi với Vy vừa thôi.
Bà Hòa ngập ngừng, giọng run run:
— Mẹ chỉ lên gửi cho hai đứa ít quà quê… Mẹ nghe nói Thư đi làm nhiều, mẹ lo…
Cô gái tên Vy liếc cái túi ni lông đựng quà quê, cười khẩy:
— Đồ nhà quê còn bày đặt mang lên chung cư cao cấp? Bẩn nhà tôi thì có.
Bà Hòa cúi xuống nhặt túi lại, nhưng Vy bất ngờ đạp nhẹ vào gót chân bà:
— Tránh ra. Bà làm bẩn thảm tôi rồi.
Dũng khoanh tay đứng nhìn, không một lời can ngăn.
Bà Hòa lảo đảo, bấu tay vào tường. Giọng bà run đi:
— Mẹ… xin lỗi… mẹ sẽ về…
Nhưng Vy bỗng chìa chân ra trước mặt bà. Đôi giày cao gót nhọn giá cả chục triệu lấp lánh dưới ánh đèn hành lang. Giọng cô ta lạnh lùng:
— Nhưng trước khi đi… bà cúi xuống lau giày cho tôi đi đã. Bẩn hết rồi đây này.
Dũng gật đầu đồng ý như chuyện hiển nhiên:
— Lau đi. Đừng làm Vy bực.
Bà Hòa đứng chết lặng.
Hai bàn tay bà run rẩy.
Đôi mắt đỏ hoe vì tủi nhục.
Mưa tạt mạnh vào hành lang, làm tóc bà dính bết vào khuôn mặt nhăn nheo.
Sau vài giây im lặng nặng nề, bà từ từ ngồi xuống… đầu gối chạm nền gạch lạnh ngắt.
Vy bật cười khoái trá:
— Đúng rồi! Lau đi! Người nghèo thì nên biết vị trí của mình!
Bà Hòa cúi đầu, cầm khăn giấy lau đôi giày cao gót của Vy. Nước mưa từ tóc bà nhỏ giọt xuống sàn. Mỗi lần lau là một lần lòng bà như bị dao cắt. Bà nghĩ đến những năm tháng vất vả nuôi con gái ăn học, nghĩ đến ngày cưới, nghĩ đến những lần Dũng gọi bà bằng “mẹ” ngọt ngào. Giờ đây, bà đang quỳ lau giày cho bồ của con rể trước cửa nhà con gái mình.
Ngay lúc ấy —
“Ting!”
Thang máy mở ra.
Thư đứng đó, người còn mặc trọn bộ quần phục cảnh sát, vừa trực ca đêm về sớm sau một vụ đột xuất. Khuôn mặt cô tái mét khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Mẹ mình – người phụ nữ cả đời hy sinh vì con – đang quỳ trên sàn hành lang chung cư cao cấp, lưng còng xuống, tay run run lau đôi giày cao gót của một cô gái trẻ. Còn Dũng thì khoanh tay đứng nhìn, Vy thì cười đắc chí.
Máu trong người Thư như sôi lên.
Cô bước nhanh ra khỏi thang máy, giọng lạnh tanh nhưng run lên vì giận:
— Dừng lại!…………………………………………………
Vy giật mình, quay phắt lại. Dũng cũng cứng đờ.
Thư lao đến, nhẹ nhàng đỡ mẹ đứng dậy. Bà Hòa run rẩy, nước mắt lặng lẽ rơi. Thư ôm chặt lấy mẹ, giọng nghẹn ngào:
— Mẹ… con xin lỗi. Con xin lỗi mẹ…
Rồi Thư quay sang nhìn chồng và cô nhân tình. Ánh mắt cô sắc lạnh như lưỡi dao:
— Dũng, em về nhà sớm vì nhận được tin mẹ lên thăm. Em không ngờ lại chứng kiến cảnh này. Mẹ em quỳ lau giày cho bồ của anh? Anh còn là đàn ông không?
Dũng lắp bắp:
— Thư… anh… anh chỉ…
Vy chen vào, giọng the thé:
— Chị về đúng lúc thật. Bà già này tự nguyện lau thôi mà!
Thư nhìn thẳng vào mắt Vy, giọng bình tĩnh nhưng đầy uy lực của một nữ cảnh sát:
— Cô im miệng. Đây là nhà của tôi và chồng tôi. Cô không có quyền ở đây. Và mẹ tôi không phải là người giúp việc để cô sai khiến.
Thư quay sang Dũng, giọng đau đớn xen lẫn phẫn nộ:
— Anh ép mẹ em quỳ lau giày cho bồ? Mười phút trước mẹ em còn mang quà quê từ Hưng Yên lên, lưng đau vì ngồi xe bốn tiếng. Anh xem mẹ em là gì? Là người giúp việc? Hay là rác rưởi?
Dũng cúi đầu, không dám nhìn vợ. Vy vẫn còn hùng hổ:
— Chị đừng có làm quá. Anh Dũng với em đã sống với nhau hơn một năm nay. Chị đi công tác suốt, anh ấy cô đơn thì có gì sai?
Thư cười lạnh:
— Sai ở chỗ anh ta còn là chồng tôi, và mẹ tôi là mẹ vợ anh ta. Sai ở chỗ anh ta để mẹ tôi quỳ dưới sàn chung cư lau giày cho nhân tình. Sai ở chỗ anh ta đã phản bội cả vợ lẫn mẹ vợ.
Thư lấy điện thoại ra, bấm quay video cảnh bà Hòa quỳ lau giày. Bà Hòa níu tay con gái:
— Thư ơi… con đừng… mẹ không muốn mọi người biết…
Thư ôm mẹ, giọng run run:
— Mẹ, con là cảnh sát. Con không thể để mẹ bị nhục nhã thế này. Mẹ đã hy sinh cả đời vì con. Giờ đến lượt con bảo vệ mẹ.
Dũng hoảng loạn:
— Thư… anh sai rồi. Anh xin lỗi. Em đừng làm lớn chuyện…
Thư nhìn chồng, mắt đỏ hoe:
— Lớn chuyện? Anh ép mẹ em quỳ lau giày cho bồ chỉ vì đôi giày dính chút bùn mưa. Anh nghĩ đó là chuyện nhỏ sao? Mẹ em năm nay sáu mươi tám tuổi, cả đời lam lũ ở quê nuôi con gái ăn học. Bà chưa bao giờ quỳ trước ai, kể cả trước cha mẹ ruột. Còn anh, anh để bà quỳ trước mặt nhân tình của anh.
Vy thấy tình thế nguy hiểm, vội vàng:
— Thôi được rồi, tôi đi đây. Anh Dũng tự giải quyết với vợ anh đi.
Cô ta định bước vào nhà lấy đồ, Thư chặn lại:
— Cô không được vào. Đây là tài sản chung của vợ chồng tôi. Cô ra ngoài ngay, nếu không tôi sẽ gọi công an phường.
Vy hoảng hốt nhìn Dũng. Dũng cúi đầu, giọng yếu ớt:
— Vy… em về tạm đi…
Vy bỏ đi trong tức tối, giày gõ lộp cộp trên hành lang.
Thư đỡ mẹ vào nhà, đặt bà ngồi xuống ghế sofa. Bà Hòa khóc nức nở:
— Con ơi… mẹ xấu hổ quá… mẹ không muốn con biết…
Thư quỳ xuống trước mặt mẹ, hai tay nắm chặt tay bà:
— Mẹ đừng xin lỗi. Con mới phải xin lỗi mẹ. Con lấy phải một thằng chồng không ra gì. Con đi công tác nhiều, không ở nhà chăm sóc mẹ. Con xin lỗi mẹ đã để mẹ phải chịu nhục nhã thế này.
Dũng đứng ở góc phòng, mặt cắt không còn máu. Anh ta cố giải thích:
— Thư… anh với Vy chỉ là…
Thư ngẩng đầu nhìn chồng, giọng lạnh lùng:
— Anh im miệng. Em không muốn nghe. Em chỉ muốn anh ký giấy ly hôn. Ngay bây giờ.
Dũng hoảng loạn:
— Thư… anh sai rồi. Anh sẽ đuổi Vy đi. Anh xin em tha thứ…
Thư lắc đầu:
— Tha thứ? Anh ép mẹ em quỳ lau giày cho bồ. Anh xem mẹ em là gì? Mẹ em là người đã nuôi em ăn học, là người đã lo cho anh từng miếng ăn giấc ngủ khi em ốm. Anh đã phản bội em, phản bội cả mẹ em. Không có tha thứ.
Bà Hòa nắm tay con gái, giọng yếu ớt:
— Thư ơi… con đừng vì mẹ mà ly hôn. Mẹ già rồi, mẹ chịu được…
Thư ôm mẹ, nước mắt rơi:
— Mẹ, con không ly hôn vì mẹ. Con ly hôn vì con không thể sống chung với một người đàn ông không có nhân cách. Con không thể để mẹ phải quỳ lau giày cho bất kỳ ai nữa.
Đêm đó, Dũng phải ngủ ở sofa. Thư ở lại với mẹ trong phòng ngủ. Bà Hòa nằm bên con gái, khóc thầm. Thư vuốt tóc mẹ, thì thầm:
— Mẹ ngủ đi. Từ nay con sẽ không để mẹ phải khổ nữa. Con sẽ đưa mẹ về Hưng Yên sống cùng con. Con xin nghỉ việc ở công an nếu cần, con sẽ về quê mở quán nhỏ, chăm sóc mẹ.
Sáng hôm sau, Thư đưa mẹ về Hưng Yên. Trước khi đi, cô để lại giấy ly hôn và yêu cầu Dũng ký trong tuần. Dũng khóc lóc van xin, nhưng Thư không quay đầu.
Ba tháng sau, giấy ly hôn được ký. Thư chuyển công tác về Hưng Yên, mở một quán cà phê nhỏ ven sông. Bà Hòa ngồi bên con gái mỗi ngày, khuôn mặt bà dần tươi tắn hơn. Thỉnh thoảng bà vẫn khóc khi nhớ lại ngày quỳ lau giày, nhưng Thư luôn ôm mẹ:
— Mẹ đừng khóc. Con tự hào vì có một người mẹ mạnh mẽ như mẹ. Và con sẽ không bao giờ để mẹ phải quỳ trước ai nữa.
Câu chuyện của bà Hòa và Thư là lời nhắc nhở đau đớn cho nhiều người: Đừng bao giờ để lòng tham và sự ích kỷ khiến bạn đánh mất nhân cách. Và khi người phụ nữ đã thức tỉnh, không gì có thể ngăn cản họ bảo vệ những người thân yêu nhất.





